Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 191: Mặc Dù Không Thiếu Tiền, Nhưng Ai Lại Chê Tiền Nhiều Chứ?
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:47:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Mộc Dao ở bên cạnh tỏ vẻ bất đắc dĩ, các lẽ nào đều cân nhắc một chút suy nghĩ của bản tôn ?
Sau một hồi hàn huyên, Tô Mộc Dao mang theo rương châu báu lớn cứ thế trở về.
Chỉ là ngoài châu báu thì gì khác, ngay cả thỏi vàng lớn thỏi bạc nhỏ đó cũng .
“Quận chúa cảm thấy những châu báu hài lòng lắm.”
“Cũng là hài lòng, chỉ là những châu báu mang về cũng chỉ thể để đó, dù đường đường là Quận chúa cũng thể cầm đồ châu báu chứ.”
Trong lòng nghĩ là châu báu trong Không gian bao nhiêu bấy nhiêu, lấy những châu báu tác dụng gì?
Tiểu Hạ ở bên cạnh hiểu, Quận chúa cũng giống thiếu tiền a!
Tô Mộc Dao Tiểu Hạ đang dở, liền hiểu tiểu nha đầu nghĩ nhiều .
“Mặc dù thiếu tiền, nhưng ai chê tiền nhiều chứ?”
Tiểu Hạ đầu mới phát hiện thị vệ và ma ma theo phía , nhẹ nhàng kéo kéo Tô Mộc Dao đang phía .
“Tiểu Quận chúa, Hoàng thượng bảo mang về vẫn còn ở phía kìa, nhỏ chút”.
“Sợ cái gì? Chính là lão già đó ở đây, cứ sai ngày càng keo kiệt .”
Tiểu Hạ lời của Quận chúa nhà vội vàng ngậm miệng, nàng cảm thấy nếu còn phản bác tiếp, chừng tiểu Quận chúa nhà còn lời kinh thế hãi tục gì nữa.
Nãi ma ma phía khóe miệng giật giật, cả Đại Vương Triều cũng chỉ tiểu tổ tông dám chuyện như .
Thị vệ phía tuy thấy , nhưng bọn họ cũng thích nhai , quan trọng nhất là bọn họ đều là ám vệ bên cạnh Hoàng thượng, tự nhiên hiểu tầm quan trọng của tiểu Quận chúa đối với Đại Vương Triều và Hoàng thượng.
Đừng chỉ là Hoàng đế là một lão già, cho dù là cưỡi lên cổ Hoàng thượng, bọn họ cũng sẽ cảm thấy khiếp sợ.
Bọn họ nhưng là qua cảnh tượng tiểu tổ tông dùng roi quất , cộng thêm mới năm tuổi đầu óc như .
Hoàng đế luôn quý trọng nhân tài, nhân tài giống như tiểu Quận chúa đối với Đại Vương Triều mà , thể ngộ nhưng thể cầu.
Rất nhanh đến Quận Chúa Phủ, Tiểu Hạ sắp xếp những thị vệ đến phòng khách để nghỉ ngơi.
Nói thế nào cũng là bên cạnh Hoàng thượng, chỉ là mượn cho tiểu Quận chúa dùng một chút, cũng thể để những thị vệ giống như những nô bộc khác trong phủ ở phòng hạ nhân .
Lúc Nãi ma ma thấy Tiểu Hạ ngoài , trong phòng chỉ còn bà và tiểu Quận chúa, lúc mới bắt đầu mục đích đến.
“Tiểu Quận chúa lão nô họ Vương, nhưng trong cung đều gọi lão nô một tiếng Nãi ma ma.
Lão nô là chăm sóc Bệ hạ, trong cung nể mặt lão nô ba phần, cho nên gọi lão nô một tiếng Nãi ma ma, Quận chúa nếu chê cũng thể gọi lão nô Nãi ma ma là ”.
“Ma ma là cũ trong cung, gọi một tiếng Nãi ma ma cũng là nên.
Chỉ là tuổi tác còn nhỏ, nếu chỗ nào đúng? Còn mong Nãi ma ma thể chỉ .”
Tô Mộc Dao dứt lời liền thấy Nãi ma ma, thể thấy rõ ràng là thả lỏng xuống.
“Lần qua đây chủ yếu là vì sự an của Quận chúa ngày mai dự tiệc, nghĩ Quận chúa tuổi tác còn nhỏ vẫn hiểu những quanh co trong đó.”
Tô Mộc Dao đến đây cũng chỉ nhẹ nhàng gật đầu, dùng tay tư thế mời, để ma ma sang một bên.
Ma ma ngược cũng khách sáo, lên giường nhỏ mới tiếp tục : “Tiêu Dao Vương hồi cung chắc chắn là hại Bệ hạ, nhưng rốt cuộc dùng cách gì? Lão nô .
chỉ đích danh tiểu Quận chúa, bảo ngày mai tiểu Quận chúa cũng đến dự tiệc, xem tiểu phúc tinh của Đại Vương Triều trông như thế nào.
Hoàng thượng lo lắng tay tàn độc với tiểu Quận chúa, cho nên phái lão nô và mấy vị thị vệ võ công cao cường hộ tống .
Ngoài , tiểu Quận chúa ý của Hoàng thượng là đồ ăn ngày mai, còn mong tiểu Quận chúa thể động thì động, để phòng...”
Tô Mộc Dao cũng ý trong đó, ngoan ngoãn nhận lời.
Ma ma Tiêu Dao Vương hại Hoàng đế, cô a, dù độc của Hoàng thượng vẫn là cô dùng Linh tuyền thủy giải mà.
Xem Tiêu Dao Vương cảm thấy t.h.u.ố.c độc đó đủ lấy mạng Hoàng đế , chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn, nhưng ngàn nên vạn nên chọc đến .
Vốn để s.ú.n.g tồn tại ở thế giới , chỉ là vì cái mạng nhỏ của , xem vẫn thể lấy dùng một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-191-mac-du-khong-thieu-tien-nhung-ai-lai-che-tien-nhieu-chu.html.]
Nãi ma ma thấy tiểu Quận chúa ngoan ngoãn như , cũng an ủi.
Vốn sợ tiểu Quận chúa , đặc biệt đem những quanh co trong đó bẻ với cô.
Đợi đến khi Tiểu Hạ trở sắp xếp Nãi ma ma phòng khách, Tô Mộc Dao liền giường nhỏ nghĩ xem ngày mai nên đối phó thế nào.
“Tiểu Hạ ngươi nếu đem Tiểu Lang cùng cung, là quá kiêu ngạo ?”
Tiểu Hạ lời mắt lập tức trừng tròn xoe: “Quận chúa, Tiểu Lang lớn như , nếu dắt ngoài dọa sợ bao nhiêu a”.
Tiểu Hạ là trong hoàng cung giống như bọn họ tiến cung diện thánh, đó đều là kiểm tra một lượt.
Đặc biệt là đao s.ú.n.g những thứ , đó đều thể mang , huống hồ là một con sói khổng lồ trưởng thành.
“Cứ quyết định như , ngày mai để Tiểu Lang cùng với chúng , ngược xem xem ai dám tay với chúng .”
Nói xong liền từ giường nhỏ nhảy xuống lạch cạch lạch cạch chạy sân , đến hậu hoa viên liền thấy Tiểu Lang và Tiểu Khôi cùng phơi nắng.
Tiểu Lang vốn còn ở đằng xa, đột nhiên khịt khịt mũi, mở mắt , thấy đằng xa là tiểu chủ nhân của .
Vèo một cái bò dậy, húc văng Tiểu Khôi đang nó chạy như bay về phía Tô Mộc Dao.
Sắp đến mặt, Tiểu Lang liền bắt đầu dùng hai chân phanh gấp.
“Gâu gâu gâu gâu...”
“Đừng hú nữa” Nói , bàn tay nhỏ bé thịt đập một cái lên đầu Tiểu Lang.
Tiểu Khôi cũng nhanh nhẹn dậy, đến mặt Tô Mộc Dao xoay vòng tròn.
“Tiểu Quận chúa, Tiểu Khôi một cái là thông minh bằng Tiểu Lang a”.
Tiểu Lang cho Tiểu Hạ một ánh mắt công nhận, Tiểu Khôi thấy lời , buồn bực bắt đầu kêu gào ầm ĩ.
Tiểu Hạ hiểu Tiểu Khôi đang gì, Tô Mộc Dao rõ.
“Tiểu nha đầu thối ánh mắt rách nát gì , bổn đại vương chỗ nào kém con sói trắng ngu ngốc chứ?”
Tiểu Lang cũng cọ Tô Mộc Dao nữa, tát Tiểu Khôi một cái.
“Cái đồ xí xám xịt nhà ngươi, bản ngu ngốc đến hết t.h.u.ố.c chữa còn hổ khác, cho ngươi ...”
Tiểu Hạ liền thấy hai con sói đ.á.n.h , bao lâu rõ ràng Tiểu Khôi rơi xuống hạ phong.
……
Tiêu Dao Vương phủ
Ám vệ ngoài thám thính vội vã đến báo: “Chủ t.ử, Hoàng thượng quả thực là trúng độc, cũng ngự y xác nhận.”
Người đàn ông rèm khẽ một tiếng: “Bổn vương ngược xem xem trúng loại độc t.h.u.ố.c giải , còn ai thể giải cho ?”
Chỉ thấy thị vệ ở đó dáng vẻ thôi nhíu mày: “Có gì thì mau , sự kiên nhẫn của bổn vương là hạn.”
“Vương gia những thái y chữa trị , nhưng Đức công công xuất cung mời tiểu Quận chúa cung.”
Tiêu Dao Vương thì mang vẻ mặt khinh thường: “Lục t.ử ngươi theo bổn vương cũng mười mấy năm , ngươi cảm thấy loại độc t.h.u.ố.c giải của Tây Vực , chỉ dựa một nãi oa oa như nó thể giải ”.
“Vương gia, nhưng biến của tiểu Quận chúa quá nhiều, thể phòng a”.
Chỉ thấy Tiêu Dao Vương mang vẻ mặt quan tâm mở miệng : “Ngày mai tùy tiện tìm một cái cớ ban c.h.ế.t là , chẳng lẽ lão già đó sẽ vì một tiểu nãi oa, mà công khai đối đầu với bổn vương ”.
Lúc một giọng nữ mềm mại vang lên: “Vương gia lời tuy , nhưng tiểu Quận chúa đó dù cũng là tiểu phúc tinh do Hoàng đế đích phong, nhiều thứ quan trọng như , e là Hoàng đế nỡ bỏ vị tiểu Quận chúa ?”
Chỉ thấy Vương gia vẫy tay với thị vệ, thị vệ vội vàng lui xuống.
“Vương phi, hôm nay trang điểm ngược .”
“Ghét quá, đang chuyện chính sự với , động tay động chân với ?” Nói dùng nắm đ.ấ.m mềm nhũn xương đ.ấ.m đ.ấ.m Tiêu Dao Vương đang vẻ mặt xuân tâm nhộn nhạo.