Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 163: Ủy Khuất, Sói Tru
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:46:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Mộc Dao thì bọn họ đến mức nổi da gà.
Lúc Thượng thư Bộ Lễ lên tiếng hỏi: “Cháu tên là Dao Dao ? Nhà bá bá nhiều b.úp bê trạc tuổi cháu, là đến nhà bá bá chơi nhé?”
Mấy khác thấy lời đều đồng loạt nghiến răng ken két.
Lại để cho cái lão già giành một bước, những còn cũng cam lòng yếu thế.
“Dao Dao a, nhà gia gia nhiều đồ ăn ngon, còn những bạn nhỏ bằng tuổi cháu chơi cùng cháu, là cháu đến nhà gia gia ăn trưa, tối gia gia đưa cháu về, thấy thế nào?”
Người lên tiếng là khai quốc lão tướng Chu lão.
Tô Mộc Dao ngẩng đầu những khác đang xoa tay xoa chân phía , cũng đều bảo đến nhà bọn họ.
Cô bé vội vàng từ chối: “Nhiều bá bá, gia gia như , cháu nhà ai cũng tiện, đợi cơ hội sẽ lượt đến tận cửa bái phỏng ạ.”
Thượng thư Bộ Lễ thì khai quốc lão tướng Chu lão vô cùng tức giận: “Đều tại cái lão già nhà ông, nếu ông mở miệng, ngoan ngoãn chắc chắn đến nhà , phi, lão già đắn cái gì cũng xen một chân.”
Rất nhanh, hai bắt đầu đ.á.n.h ở một bên, đừng thấy hai tuổi tác chênh lệch khá lớn nhưng Thượng thư Bộ Lễ chẳng quan tâm những thứ , đặc biệt là vị khai quốc nguyên lão còn lừa gạt mất tỷ tỷ ruột của ông.
Theo lý mà Thượng thư Bộ Lễ nên gọi Chu lão một tiếng rể.
Chỉ là Thượng thư Bộ Lễ vẫn luôn tức giận, cảm thấy chính cái lão già lừa gạt mất tỷ tỷ phong hoa tuyệt đại của .
Mỗi hai gặp , luôn mắng c.h.ử.i đối phương một phen.
Mã tướng quân hai mắt cãi kịch liệt, liền lao đến mặt Tô Mộc Dao mở miệng hỏi: “Dao Dao, là Mã bá bá, nhà bá bá nhiều ngựa cháu xem ? Nhà bá bá nhiều ca ca đều thể dẫn cháu chơi đó.”
Tô Mộc Dao hiện tại hận thể trực tiếp trợn trắng mắt lên trời, nhà bác Mã nhiều ngựa, đây là cái quỷ gì?
“Mã bá bá, cháu với nhà , buổi trưa về ăn cơm, cho nên cách nào đến nhà bá bá , nếu cơ hội cháu nhất định sẽ qua, hì hì.”
Mã tướng quân thấy lời cũng giận, chỉ liên tục gật đầu: “Tốt , cơ hội nhất định đến nhé.”
Các đại thần xung quanh cũng vây quanh Tô Mộc Dao gọi đủ kiểu ngoan bảo, ngoan ngoãn, thật sự coi cô bé thành b.úp bê sữa ba tuổi .
Nhìn bọn họ vẫn đang tiếp tục thu hoạch hoa màu, Hoàng đế cũng hồi cung , Tô Mộc Dao lúc mới vội vàng cáo biệt trở về nhà.
Về đến nhà liền trực tiếp ngã gục xuống sô pha.
“Sao mệt thế ?”
“A đa, cha đám bọn họ thật sự quá đáng sợ, từng từng giống như hổ đói , con hận thể giây tiếp theo liền ăn tươi nuốt sống con luôn.”
Còn đợi Tô Tam Lang gì, Tô lão đầu ở một bên xen mồm : “Cháu bây giờ chính là Quận chúa, ai dám ăn tươi nuốt sống cháu chứ?”
Tô Tam Lang ở một bên cũng gật đầu lia lịa: “Ngoan bảo, con cho lá gan lớn lên một chút, chúng tiến cung khi còn nhiều lắm đấy.”
Nghe đến đây Tô Mộc Dao đột nhiên lóe lên một tia sáng: “ , con nhận thiệp mời trong cung, là Hoàng hậu nương nương đưa, ngày mốt mời qua đó ngắm hoa.”
“Cháu nếu thì đến lúc đó cứ xem thử.” Tô lão thái nhà thấy ngoan bảo nhà chuyện thiệp mời, liền xen một câu.
Lão thái thái tự nhiên hiểu rõ, cơ hội khuê nữ nhà lộ diện sẽ chỉ càng nhiều hơn, vì che che giấu giấu chi bằng cứ để tiểu tôn nữ đường đường chính chính.
Dù tôn nữ nhà vẫn chừng mực, sẽ dễ dàng đắc tội khác.
Hai bên đang nhàn rỗi trò chuyện, Tiểu Xuân bẩm báo.
“Quận chúa, bên nha môn tin tức truyền đến.”
Tô Mộc Dao liền kết quả phán quyết của hai bà cháu đến tống tiền .
Nhị bá và a đa cũng chỉ đưa bọn họ đến nha môn, kể bộ quá trình sự việc một lượt, đó liền vội vã trở về.
Bọn họ cũng quan tâm kết quả tiếp theo rốt cuộc là thế nào, khi a đa và nhị bá trở về, Tô Mộc Dao mới bảo Tiểu Xuân qua đó dò la xem cuối cùng phán quyết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-163-uy-khuat-soi-tru.html.]
“Cuối cùng kết quả thế nào?”
“Hồi bẩm Quận chúa, cuối cùng lão thái thái phán đ.á.n.h mười đại bản, tống giam sáu năm, lúc đó bé gái còn c.ắ.n càn Hỷ Bảo công t.ử, cũng đại nhân đ.á.n.h năm đại bản.”
Tô Mộc Dao cảm thấy hình phạt vẫn khá hài lòng.
Chỉ đ.á.n.h tiểu nha đầu năm đại bản lẽ cũng là nể tình nó tuổi còn nhỏ vẫn là một đứa trẻ, cho rằng là do lão bà t.ử xúi giục, cho nên mới những lời đại nghịch bất đạo như .
Nghĩ đến nhà đó cũng sẽ dễ dàng đến trêu chọc nữa.
Chỉ là hai ngày nay bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc nên tặng lễ vật gì mới thể lấy tay , dù cũng là đầu tiên bái kiến Hoàng hậu nương nương.
“Tiểu Xuân, ngươi xem đầu tiên bái kiến Hoàng hậu nương nương, nên lấy thứ gì mới thể thể hiện sự kính trọng đối với ?”
“Hồi bẩm Quận chúa, tặng đồ, nô tỳ cảm thấy nên tặng những thứ thể dùng .”
Tô Mộc Dao , lập tức kéo Tiểu Xuân bảo nàng kể về những chuyện trong cung.
“Hồi bẩm Quận chúa, bình thường những quý nữ đó cũng chỉ tặng chút trang sức vàng bạc.”
Tô Mộc Dao cảm thấy là Hoàng hậu, trang sức vàng bạc gì mà từng thấy qua?
Cô bé tặng đương nhiên tặng thứ gì đó mới lạ, nghĩ đến đây liền về phía chiếc xe điện đang đỗ trong sân.
, Long Uyên đặt máy phát điện trong tẩm cung của Hoàng hậu, tặng thêm một chiếc xe điện qua đó cũng là một lựa chọn tồi.
Còn nhớ lúc đó cho Long Uyên mượn xe điện cưỡi, cưỡi trong cung chở Hoàng hậu nương nương chạy khắp nơi.
Lúc đó Hoàng hậu nương nương vô cùng thích.
Vỗ tay một cái, quyết định như .
“Quận chúa, ngài nghĩ tặng lễ vật gì .”
“Ừm, cứ tặng xe điện là , đúng , những nhân vật và sự vật quan trọng khác trong cung , ngươi cũng giới thiệu cho một chút .”
“Trong các nương nương của các cung, cao nhất đương nhiên là Hoàng hậu nương nương, tiếp theo chính là Quý phi, chỉ là Quý phi và Hoàng hậu nương nương xưa nay hòa hợp...
Thái hậu vì tuổi tác cao, thứ gì cũng chút rõ nên cũng hiếm khi trong cung, về cơ bản quá quan tâm đến những phi tần trong cung đấu đá ngầm .”
Nghe đến đây trực tiếp ngắt lời nha : “Ngươi là Thái hậu tuổi tác cao, chút rõ.”
Tô Mộc Dao nghĩ đến chuẩn đồ cho Hoàng hậu, đương nhiên Thái hậu lão nhân gia cũng thể bỏ sót.
Đặc biệt là phận Quận chúa mới phong của , cũng tránh khỏi việc trong cung.
Thu phục lòng của đại lão, việc gì cũng thuận tiện hơn nhiều, cho dù khác tính kế thì ít nhiều cũng một chỗ dựa.
Dùng thần thức thăm dò gian, tìm kiếm thứ tìm, ở góc tường thấy những chiếc kính mắt phù hợp với đủ loại độ cận/viễn khác .
May mà chuẩn từ sớm, vốn dĩ là để dành cho , chỉ sợ ở thời cổ đại còn trẻ cận thị, hoặc là lớn tuổi lão thị nên đặc biệt chuẩn .
Tiểu Xuân liền thấy Quận chúa nhà nhuyễn tháp, đến là vui vẻ.
Biết Quận chúa tâm trạng tự nhiên quấy rầy nhiều, lặng lẽ lui ngoài.
“Ngao ngao ngao”
Tô Mộc Dao thấy nha ngoài khóa trái cửa , một cái chớp mắt gian.
Người xuất hiện trong gian, một bầy sói lớn từ xa chạy vây quanh mặt Tô Mộc Dao, từng tiếng sói tru giống như chịu ủy khuất tày trời .
Tru hăng hái nhất kể đến Tiểu Lang: “Sao bây giờ cô mới đến thăm ? Cô những ngày sống thế nào ? Có cô quên ? Có con sói khác , ô ô ô.”