Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 144: Sự Tỉnh Ngộ Của Tần Mỹ Quyên
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:46:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đó nếu chị em dâu của cho dù là Tô Lão Đại cứu từ trong tay kẻ đó, bên cạnh còn những tên thổ phỉ khác dựa việc ôm một đứa trẻ căn bản là chạy nhanh .
Mình c.h.ế.t , nhưng đứa trẻ trong lòng còn nhỏ như .
“Mỹ Quyên yên tâm , chuyện đều sẽ qua thôi.”
Tần Mỹ Quyên thấy lời an ủi nhỏ giọng của trượng phu , nước mắt chảy càng nhanh hơn.
Lại Hỷ Bảo, Hoan Bảo trong lòng chị em dâu, một nỗi áy náy khó thành lời dâng lên trong lòng.
Từ lúc gả qua đây đối với hai đứa trẻ từng để tâm.
Hỷ Bảo chủ động san sẻ việc nhà cho , trong lúc nguy cấp cũng là Hỷ Bảo lớn tiếng gọi Tô Lão Đại cứu nương.
Tần Mỹ Quyên về phía Hỷ Bảo vẫy vẫy tay: “Hỷ Bảo, con qua đây.”
Hỷ Bảo thấy kế gọi , vội vàng phủi phủi bụi , lúc mới rụt rè đến mặt Tần Mỹ Quyên.
Cậu bé kế từ lúc bước qua cửa thích và .
Hỷ Bảo cảm thấy kế thích cũng bình thường, dù và do bà sinh .
Mặc dù đối xử với hai em bọn họ , nhưng cũng ít khi đ.á.n.h mắng , cho nên đối với kế cũng thể là thích.
Cậu bé cảm thấy chỉ cần phụ thích, là đủ .
Tần Mỹ Quyên ôm chầm lấy Hỷ Bảo: “Hỷ Bảo nương sai , các con đều là con của nương, nương tuyệt đối sẽ đối xử công bằng.”
Tô Lão Đại Tần Mỹ Quyên hiện tại, khóe miệng nhếch lên vài phần.
Tô Vũ của phòng thứ hai lúc nhỏ giọng trong lòng phụ .
Tô Thần là ca ca sinh đôi dỗ dành đang sấp trong lòng phụ nhỏ giọng lóc.
“Ngoan nào , Tiểu Lang sẽ đuổi hết , Tiểu Lang lợi hại, sợ nhé.”
Rất nhanh, những đứa trẻ khác trong phòng cũng tiếng của Tô Vũ lây nhiễm, lượt tất cả bọn trẻ đều cùng thút thít.
lúc cửa phòng đột nhiên vang lên.
Trong lòng tất cả đều đ.á.n.h thót một cái, tưởng là những tên thổ phỉ đó.
Dân làng bộ đều bịt miệng đứa trẻ đang nhà , giây tiếp theo liền thấy ngoài cửa phòng vang lên giọng trẻ con.
“Đại bá, nhị bá, con về .”
Tô Lão Đại là tiểu điệt nữ nhà vội vàng mở cửa, mở cửa thấy mặt còn một nam t.ử liền ôm chầm lấy tiểu điệt nữ.
Lại kéo mạnh nam t.ử đó trong nhà, khóa trái cửa phòng một chuỗi động tác liền mạch lưu loát.
“Đại bá bên ngoài thổ phỉ đều đuổi , .”
Tô Lão Nhị cũng chen qua đám đông đến mặt Tô Mộc Dao.
“Ngoan bảo, con về đây?”
“Đại bá, nhị bá, con đến đón về Kinh thành.”
Lão thôn trưởng lúc cũng đến mặt Tô Mộc Dao, mở miệng hỏi: “Bên ngoài là tình hình gì ? Những tên thổ phỉ đó đều đuổi ?”
Tô Mộc Dao gật gật đầu: “Thôn trưởng bá bá, những tên thổ phỉ đó bộ đều sói núi đuổi , đừng sợ, chuyến con chính là đến đón cùng Kinh thành.”
Tất cả thấy lời của Tô Mộc Dao, lúc mới thở phào một dài.
Bọn họ cứu , Tiểu Phúc Tinh của Đào Liễu Thôn bọn họ về .
Tất cả đến đầu làng mới phát hiện, đầu làng đỗ một cục sắt đen khá lớn.
“Thôn trưởng bá bá chúng bây giờ rời thôi, đám man di bên sắp đ.á.n.h đến Liễu Châu , cho nên chúng bây giờ xuất phát ngay.”
“Ừm .”
Sự trở về của Tiểu Phúc Tinh, khiến tất cả giống như đều chủ tâm .
Tô Mộc Dao đưa ý niệm trong gian, động vật khắp núi đồi trong gian trong lòng một trận vui mừng.
Ngay lúc tất cả đều , Tô Mộc Dao đến chân núi đưa bộ động vật linh trí trong gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-144-su-tinh-ngo-cua-tan-my-quyen.html.]
Đương nhiên những động vật linh trí trong núi , bộ là bầy sói thông báo đến nơi tập hợp ở chân núi.
Lúc đó mấy con sói dẫn theo Ảnh Nhất xua đuổi, đám thổ phỉ lớn đó đến vùng hoang vu dã ngoại liền bắt đầu một trận đồ sát.
Tô Mộc Dao dự định tha cho những tên thổ phỉ , trong thời kỳ đặc biệt chỉ cần tha cho những kẻ , sẽ vô bình dân bách tính gặp nạn.
Thay vì thả hổ về rừng, chi bằng nhổ cỏ tận gốc.
Ảnh Nhất cũng vô cùng khâm phục suy nghĩ của tiểu nãi đoàn , mặc dù tiểu nãi đoàn suy nghĩ đủ tàn nhẫn, nhưng nghĩ đến dù cũng vẫn là một đứa trẻ, cảnh tượng đẫm m.á.u tự nhiên thể để một đứa trẻ đích trải qua.
Bọn họ lúc mới chia hành động.
Dọc đường trong xe việt dã chen chúc nhà lão Tô gia, trong thùng xe phía xe việt dã , mấy vị lão nhân lớn tuổi trong làng và một trẻ em.
Ngay cả nóc xe việt dã cũng buộc hành lý cao ngất.
Xe bò và xe la dư của nhà lão Tô gia đương nhiên là đưa cho trong làng dùng.
Những còn ở phía đ.á.n.h xe bò hoặc xe lừa.
Từ khi xưởng của Tô Mộc Dao phất lên, nhiều gia đình trong làng cũng lượt mua lừa hoặc bò.
Bây giờ bộ đội ngũ đang nhanh ch.óng tiến lên, Tô Mộc Dao mặc dù cảm thấy tốc độ rùa bò bây giờ đợi đến Kinh thành, dự tính là chuyện của mấy ngày , nhưng cũng nhanh hơn nhiều so với kế hoạch ban đầu của bọn họ.
……
Kinh thành nhà lão Tô gia.
Từ khi hai ông bà nhà họ Tô Tô Mộc Dao một cùng một thị vệ Liễu Châu cứu , hai vị lão nhân liền cho Tô Lão Tam một trận măng xào thịt.
Hai ngày nay Tô lão đầu và Tô lão thái về cơ bản là ăn uống gì mấy, ngày ngày loanh quanh trong nhà.
“Bây giờ binh hoang mã loạn, lớn chúng bộ nhàn rỗi ở nhà, để một nãi đoàn t.ử cứu hai bá bá.”
“Còn con nữa, con phụ kiểu gì ? Một lão t.ử cứu của .
Vậy mà để một nãi oa oa cứu, trong đầu con chứa phân thôi !”
Tô lão đầu càng nghĩ càng tức giận, ngoan bảo của , một nhỏ bé như a, mà theo một ngoài cứu hai bá bá.
Lúc đó Vương Đào Tú khuê nữ theo khác Liễu Châu, trực tiếp tức giận đến ngất .
Sau khi tỉnh , liền đ.ấ.m đ.á.n.h Tô Lão Tam một trận.
Ngoan bảo của còn nhỏ như dọc đường xa như , nếu xảy chuyện gì, bà cũng sống nữa.
Tô Mộc Dao từ khi Tô Lão Tam bế về, đó chính là Vương Đào Tú coi như khuê nữ ruột mà yêu thương.
Từ lúc chỉ là một đứa trẻ sơ sinh đến lúc dọc đường thể chạy nhảy, Vương Đào Tú thương Tô Mộc Dao còn hơn cả mấy tiểu t.ử nghịch ngợm trong nhà.
Tô Lão Tam hai ngày nay tức phụ nhà than vãn, thì là lão đa lão nương đ.á.n.h một trận.
Lúc ông mới phản ứng , lúc đó yêu cầu theo, yên tâm giao cho thị vệ đó chứ?
Mặc dù thị vệ đó là của Thái t.ử, mặc dù là khuê nữ nhà kịch liệt yêu cầu.
lúc đó từng nghĩ đến việc tranh thủ một chút chứ, haizz.
Chỉ hy vọng khuê nữ dọc đường thể bình an trở về.
…
Mọi Đào Liễu Thôn dọc đường cũng ít nhòm ngó, chỉ là mấy con sói dẫn đầu đó khiến tất cả đều nuốt tâm tư nhòm ngó bụng.
Dọc đường cũng một thông minh bám sát theo đội xe của Đào Liễu Thôn tiến lên.
Đi dừng dừng đây là ngày thứ tư , Tô Mộc Dao chỉ cảm thấy cả sắp xóc đến rã rời .
Cái kiểu lái một chút, dừng một chút đó, cô bé vốn dĩ say xe cái cho dọc đường nôn thốc nôn tháo.
May mà hôm nay cuối cùng cũng dừng chân nghỉ ngơi bên ngoài một cổng thành, chỉ cần bước qua tòa thành , còn hai tòa thành nữa là đến .
Bọn Tô Lão Đại cũng chẳng khá hơn là bao, đặc biệt là mấy tiểu t.ử chính là yên .
Từ sự hưng phấn lúc đầu, cảnh vật lướt qua nhanh ch.óng ngoài xe, đến lúc cảm giác mới mẻ qua phía chỉ còn một mệt mỏi.
Cuối cùng ngày thứ bảy đến Kinh thành.