Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn - Chương 428: Bị Ném Ra Ngoài
Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:36:35
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ Tỵ ngày hôm , Chu phu nhân và Ngô phu nhân đến.
Lý Văn Tú đích cửa nghênh đón bọn họ.
Hai đều xuất từ gia đình thư hương, trí tuệ và EQ đều cao.
Đối mặt với Lý Văn Tú đến từ nông thôn, hề tỏ chút lơ là nào, chuyện thiết hòa nhã, cách dẫn dắt câu chuyện.
Lý Văn Tú tuy luôn sống ở nông thôn, cũng từng giao thiệp với phu nhân của các gia đình quan .
Lĩnh Nam Sơn, ma ma do Lâm quản gia đưa tới để dạy quy củ cho nha .
Cũng giáo dưỡng ma ma mời đến chuyên dạy Diệp Vũ Đồng chuyện nội trạch.
Lúc rảnh rỗi bà cũng đến thử, qua vài liền học hết những quy củ của các gia đình đại hộ .
Tống Tĩnh Nghiên Lý Vân Trạch chắc chắn sẽ bước lên vị trí đó.
Cho nên trong thời gian ở núi, cũng thường xuyên dạy Lý Văn Tú cách giao thiệp với những phu nhân nội trạch .
Thế nên khi Lý Văn Tú đối mặt với phu nhân của các đại thần vị cao quyền trọng, biểu hiện cũng hề rụt rè chút nào.
Hai vị phu nhân gì bà cũng thể tiếp lời .
Ngô phu nhân và Chu phu nhân ngoài mặt tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng vô cùng kinh ngạc, ngờ một nông phụ đến từ nông thôn, khí độ như .
Lúc bọn họ đến, nam nhân trong nhà dặn dặn .
Bảo bọn họ kiên nhẫn, đừng coi thường , cho dù mất kiên nhẫn đến , cũng kìm nén trong lòng, vạn vạn biểu hiện ngoài.
bây giờ xem, lời dặn dò của nam nhân nhà là thừa thãi.
Vị mẫu của Thái t.ử phi , giống như nam nhân nhà , là một nông phụ nhà quê từng va chạm sự đời.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Người chỉ khí độ, mà còn hiểu thứ, giống xuất từ gia đình nhỏ bé.
Thực ngẫm cẩn thận, thể nuôi dạy những nhân vật như Thái t.ử phi và hai vị Diệp công t.ử, thể là bình thường chứ?
là bọn họ thiển cận .
Chu phu nhân và Ngô phu nhân ý nịnh bợ.
Lý Văn Tú đến Kinh Thành, cũng kết giao thêm một nhân mạch, cho nên ba trò chuyện vui vẻ.
Nơi Diệp gia ở hiện tại cách chân thành Hoàng cung một đoạn.
Lúc Diệp lão đầu và hai nhi t.ử đến nơi thì là giữa buổi sáng.
Bọn họ đến gần nơi ở của Lý Vân Trạch, thị vệ chặn , quát lớn: “Các ngươi gì đó? Có đây là nơi nào ?”
Diệp Đại Khánh lập tức bước tới: “Vị quan đại ca , chúng đến tìm Diệp Đại Phong, cũng chính là phụ của Thái t.ử phi, thể phiền ngài thông báo một tiếng ?”
Tên thị vệ đó đ.á.n.h giá bọn họ một lượt, giọng điệu chuyện cũng khách sáo hơn ít: “Các ngươi họ tên là gì?”
Diệp Đại Khánh thấy đổi thái độ, lúc mới ưỡn n.g.ự.c, tự tin : “Ta là tam của Diệp Đại Phong, vị là cha và nhị ca .”
Tên thị vệ dẫn đầu định sai trong thông báo, thấy lời tự giới thiệu của bọn họ, liền khựng một chút.
Trong lòng lạnh một tiếng, mặt cảm xúc : “Lão gia hôm nay nhà, các ngươi hôm khác đến .”
Mấy tên thị vệ phía lập tức bước tới, xua đuổi ba Diệp Lão Căn rời .
Diệp Đại Khánh thấy bọn họ lật mặt nhanh như , còn dùng v.ũ k.h.í trong tay xô đẩy bọn họ.
Tức giận : “Các ngươi to gan thật, Tổ phụ của Thái t.ử phi đến mà bẩm báo, còn đuổi chúng , lẽ nào sợ ngài trách tội các ngươi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-vai-mau-dat-xuyen-qua-nan-doi-chien-loan/chuong-428-bi-nem-ra-ngoai.html.]
Ai ngờ tên thị vệ thống lĩnh chẳng thèm để ý đến , phẩy tay với thuộc hạ: “Ném mấy ngoài, nếu còn dám đến, cứ theo luật thích khách mà xử lý.”
“Rõ.”
Diệp lão đầu xong, tức đến mức mặt mũi sắp lệch , hùng hổ mắng: “Bảo Diệp Đại Phong cái đồ súc sinh đó đây, đích hỏi nó, bám cành cao , ngay cả cha và tổ tông cũng nhận nữa ?”
Thị vệ thống lĩnh định sai bịt miệng ông .
Lúc , Diệp Vũ Đồng thong thả từ trong viện bước .
Nàng thẳng đến mặt ba , phẩy tay một cái với đám thị vệ đang áp giải bọn họ.
Lại khinh khỉnh đ.á.n.h giá bọn họ từ xuống một lượt, sự khinh bỉ và coi thường trong ánh mắt khiến Diệp lão đầu càng thêm tức giận.
Ông định mở miệng chỉ trích, Diệp Vũ Đồng ông như thứ đồ dơ bẩn, : “Muốn cha gặp ông, ông xứng ?”
Nàng bước lên hai bước, như : “Ông hỏi cha cái gì, nhận ông ? Vậy bây giờ thể cho ông , cha cả đời cũng sẽ nhận các . Gia đình các ở chỗ cũng đừng hòng chiếm bất kỳ lợi lộc gì, nếu chọc vui, hậu quả các hẳn là thể đoán chứ?”
Lời của Diệp Vũ Đồng khiến sắc mặt ba đại biến.
Diệp lão đầu lúc cũng bình tĩnh , đôi mắt nhỏ âm trầm chằm chằm Diệp Vũ Đồng: “Nếu Diệp Đại Phong ngay cả cha cũng nhận, thì đừng trách nể tình , ngươi với nó, gạch tên nó khỏi gia phả.”
“Gạch tên khỏi gia phả?” Diệp Vũ Đồng như chuyện gì nực lắm, nàng nhún vai: “Chúng thì cũng , nhưng ông hỏi mấy vị tộc lão của Diệp Gia Thôn xem, bọn họ đồng ý ? Nếu bọn họ cũng đồng ý gạch tên gia đình chúng khỏi gia phả, lập tức bảo cha tự lập tông tộc.”
Diệp lão đầu và Diệp Đại Khánh đều , mấy lão hồ ly của Diệp Gia Thôn, thể gạch tên gia đình Hoàng hậu nương nương tương lai khỏi gia phả ?
Bọn họ bây giờ bận nịnh bợ còn kịp nữa là.
Nếu là , gia đình lão đại vẫn vô dụng như ở Diệp Gia Thôn, thì chắc chắn hai lời sẽ đuổi gia đình bọn họ ngoài.
bây giờ, cho dù lôi nha đầu Vũ Tình e rằng cũng chẳng tác dụng gì.
Diệp lão đầu híp mắt gì, Diệp Đại Khánh đảo mắt một vòng, lập tức bước tới.
“Đồng Đồng, hiểu lầm , hiểu lầm , Tổ phụ con ý , ông là đang sốt ruột thôi. Mấy ngày cha con đến Kinh Thành, hưng phấn đến mức mấy đêm ngủ . Sáng sớm hôm nay dẫn và nhị thúc con hào hứng tìm đến đây.”
Hắn mấy tên thị vệ phía Diệp Vũ Đồng, giải thích: “Ban nãy mấy vị quan sai cha con nhà, Tổ phụ con còn tưởng xảy chuyện gì, ông nhớ con trai quá thiết tha, cho nên mới những lời tức giận đó.”
Diệp Vũ Đồng ngờ da mặt dày đến thế, phì một tiếng, cuối cùng phá lên ha hả.
Diệp Đại Khánh tiếng ch.ói tai của nàng, sắc mặt đỏ bừng, mặt cũng còn vẻ nịnh nọt như ban nãy nữa.
Diệp lão đầu tức đến mức gân xanh nổi lên, chỉ tay Diệp Vũ Đồng định mở miệng mắng, thị vệ phía đè rạp xuống đất.
Diệp Vũ Đồng thu nụ , từ cao xuống ông : “Nếu gia đình các vô liêm sỉ như , dường như hiểu lời . Vậy bây giờ sẽ lặp một nữa, , cha nương , đại ca nhị ca , tuyệt đối sẽ nhận bất kỳ ai trong các . Sau tránh xa nhà một chút, thu hết những tâm tư nhỏ nhen của các , nếu … sẽ cho các thế nào gọi là hối hận…”
Nói xong liền xoay trong viện.
Mấy tên thị vệ lập tức xốc ba mặt đất lên, ném thẳng ngoài đường lớn.
Diệp lão đầu từng mất mặt như bao giờ, bây giờ cũng chẳng màng đến gì khác nữa, lồm cồm bò dậy từ đất, cúi gằm mặt vội vã rời khỏi nơi .
Nơi đều là quyền quý đại thần sinh sống, xung quanh rảnh rỗi nào, cho nên mấy ai thấy bọn họ ném ngoài.
Diệp Đại Khánh cũng ôm mặt theo ông , ba cha con đường nhỏ về nhà.
Hôm nay Diệp Đại Phong quả thực ở bên , ông từ sớm đến viện t.ử mới .
Nếu Lý Văn Tú hẹn gặp Chu phu nhân và Ngô phu nhân, bà cũng theo qua đó .
Diệp Vũ Đồng về viện t.ử, dặn dò nha : “Lấy trái cây hôm qua ca ca mang đến xếp mấy giỏ, đợi lúc Chu phu nhân và Ngô phu nhân về, bảo bọn họ mang về nếm thử.”
“Vâng, phu nhân.”