Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn - Chương 390: Chấp Mê Bất Ngộ
Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:35:16
Lượt xem: 121
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn lão phu nhân cháu trai đang quỳ mặt, đôi mắt híp .
Bà hiệu cho Hầu phu nhân, dậy, thản nhiên : “Ngọc nhi, và ông nội con, cùng cha con, tuyệt đối sẽ để con cưới một nha đầu quê mùa chính thê.
Con hãy từ bỏ ý định đó , còn hai tháng nữa là đến ngày đại hỷ của con và Lâm gia đại cô nương, thời gian con đừng ngoài nữa.”
Hàn Thành Ngọc sớm liệu tổ mẫu sẽ như , nghĩ sẵn đối sách.
Thực nghĩ , mà là Vũ Tình vô tình nhắc đến một câu, nên mới sự chuẩn từ .
Bây giờ vô cùng may mắn, vì để tâm đến lời của Vũ Tình. Nếu bây giờ chắc chắn sẽ .
Hắn tiên dập đầu ba cái với Hàn lão phu nhân và Hầu phu nhân, vội vàng bước khỏi đại sảnh, im lặng quỳ trong sân.
Hàn lão phu nhân và Hầu phu nhân hành động của , sắc mặt đều trở nên vô cùng khó coi.
Họ tức giận đau lòng, nhưng chuyện lớn như , thể chiều theo ý ?
Hai , Hàn lão phu nhân nhỏ giọng : “Cho dò la xem, tên Vũ Tình đó hiện đang ở ?”
“Mẫu , tiểu tư của Ngọc nhi gia đình đó ở Bắc Môn, con cho tìm , hiện vẫn tin tức.”
Trong mắt Hàn lão phu nhân lóe lên vẻ tàn nhẫn, “Tra hỏi kỹ tiểu tư của Ngọc nhi, xem Ngọc nhi và nha đầu quê mùa đó quen như thế nào?”
Hầu phu nhân đỡ bà xuống, đem những tin tức dò la chút giấu giếm.
“Hôm qua con hỏi , là hai quen hơn nửa năm, nha đầu đó theo gia đình chạy nạn đến Kinh Thành.
Thành viên trong nhà cũng đơn giản, ông nội, bà nội, cha đều còn sống.
Có một ca ca, một , và một tiểu thúc thành .
Đại ca và tiểu thúc của nó đang học ở một thư viện nhỏ ở Bắc Môn, năm nay thi đỗ đồng sinh.
Nha đầu đó tài thêu thùa, bộ chi tiêu trong nhà đều dựa việc nó đồ thêu. Nghe cách đây lâu còn mua một gian cửa hàng, trong đó chắc sự giúp đỡ của Ngọc nhi.”
Hàn lão phu nhân xong hừ lạnh một tiếng, “Gia thế như mà còn gả Hầu phủ chúng , chính thê cho đích tôn của , đúng là si tâm vọng tưởng.”
Bà xoay mấy vòng chuỗi Phật châu trong tay, thấp giọng với Hầu phu nhân:
“Sau khi tìm , cho họ ít bạc, bảo họ lập tức rời khỏi Kinh Thành, phép kinh nữa. Nếu điều, thì…”
Lời phía tuy bà , nhưng Hầu phu nhân hiểu ý của chồng.
Vốn dĩ bà định xử lý gia đình đó một cách thần quỷ , nhưng sợ Ngọc nhi oán trách .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Nếu chồng cũng ý , bà cũng cần e dè gì nữa, lập tức cung kính đáp: “Vâng, mẫu .”
Hai còn quan tâm đến Hàn Thành Ngọc đang quỳ ở đó, định bụng cứ để mặc , xem thể chịu đựng ăn uống ngủ bao lâu?
họ thật sự tính sai.
Người Hầu phu nhân phái căn bản tìm Diệp Vũ Tình.
Mà Hàn Thành Ngọc cũng quyết tâm và nghị lực hơn họ tưởng.
Hắn quỳ hai ngày , mặc cho ai khuyên cũng nhúc nhích, cơm nước hạ nhân bưng tới cũng thèm .
Bình Nguyên Hầu tức giận đ.á.n.h , Hàn lão phu nhân ngăn .
Hàn lão phu nhân và Hầu phu nhân thấy chút dấu hiệu lay chuyển nào, cũng đành bó tay.
họ cũng , hôn sự với Lâm gia dù thế nào cũng thể hủy.
Năm ngoái hai nhà họ định ngày, còn hai tháng nữa là thành .
Bây giờ cả Kinh Thành về cơ bản đều chuyện hai nhà kết , nếu bây giờ hủy hôn, thì thật sự là kết đại thù.
Hàn lão phu nhân đem lợi hại trong đó, phân tích cặn kẽ cho Hàn Thành Ngọc .
Hàn Thành Ngọc chỉ dập đầu với họ, bất hiếu, nhưng vẫn nhất quyết đòi cưới Diệp Vũ Tình.
Hàn lão phu nhân tức đến suýt ngất , Bình Nguyên Hầu bên cạnh nhịn nữa, cầm tấm ván định đ.á.n.h .
tấm ván còn rơi xuống Hàn Thành Ngọc, ngất .
Cả Hầu phủ lập tức hỗn loạn, Bình Nguyên Hầu vội vàng bấm nhân trung cho .
Hàn lão phu nhân lóc: “Ngọc nhi , con lấy mạng của tổ mẫu . Con mà mệnh hệ gì, để tổ mẫu sống thế nào?”
Bà ôm Hàn Thành Ngọc lòng, “Ngày mai tổ mẫu sẽ vứt bỏ cái mặt già , đến Lâm gia giúp con hủy hôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-vai-mau-dat-xuyen-qua-nan-doi-chien-loan/chuong-390-chap-me-bat-ngo.html.]
Hàn Thành Ngọc cha bấm tỉnh , còn chút sức lực nào, đói buồn ngủ mệt mỏi.
Trong lòng nghĩ, nếu gia đình thật sự đồng ý, là thôi ? Đến lúc đó chuyện t.ử tế với Vũ Tình, xem thể nạp nàng .
tổ mẫu sẽ đến Lâm gia hủy hôn, trong lòng vui mừng, lập tức đổi chủ ý.
Hàn Thành Ngọc đó im lặng , vẻ mặt như còn gì luyến tiếc cuộc sống.
Bình Nguyên Hầu bà hủy hôn, nhíu mày : “Mẫu , gì ? Chuyện hai nhà kết lớn như , thể hủy là hủy?
Còn hai tháng nữa là đến ngày thành , nếu bây giờ hủy hôn, Lâm gia đại cô nương còn mặt mũi nào mà sống?”
Hàn lão phu nhân im lặng một lúc, đứa cháu trai lớn trong lòng, thầm thở dài.
“Ngọc nhi, con từ nhỏ sách thánh hiền, đạo lý cũng cần chúng với con nữa.
Cha con đúng, nếu nhà chúng bây giờ hủy hôn, chỉ hại Lâm gia đại cô nương.
Nhà chúng cũng sẽ đàm tiếu lưng, và cha con tuyệt đối cho phép con như .”
Hàn Thành Ngọc bĩu môi, đang định mở miệng phản bác, Hàn lão phu nhân nghiêm nghị liếc một cái, thản nhiên :
“Hai tháng , hôn sự của con và Lâm đại cô nương vẫn cử hành như thường. Nếu con thật sự thích nha đầu quê mùa đó, tổ mẫu sẽ giúp con đưa nó , nhưng chỉ thể .”
Hàn Thành Ngọc lén liếc những trong sân.
Tổ mẫu sắc mặt thản nhiên, cha thất vọng .
Đại ca cuối cùng tuy lời trách móc nào, nhưng vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.
Khi , giống như đối mặt với một xa lạ, còn sự quan tâm và yêu thương thường ngày.
Hàn Thành Ngọc trong lòng giật , lập tức cảm thấy mặt nóng bừng.
Hắn cậy sự yêu thương và dung túng của nhà, chuyện ích kỷ, màng đến lợi ích gia tộc như .
Trong lòng vô cùng hổ, nhưng thật sự thích Vũ Tình, cũng phụ lòng nàng.
Hắn cúi đầu suy nghĩ một lát, quỳ đất khẩn cầu : “Tổ mẫu, con đồng ý cưới Lâm gia đại cô nương, nhưng con cũng để Vũ Tình chịu thiệt thòi, con cưới nàng bình thê, mong tổ mẫu và phụ , mẫu đồng ý.”
Hắn cảm thấy cách nghĩ tồi, để ngoài chỉ trích Bình Nguyên Hầu phủ, cũng phụ lòng Diệp Vũ Tình, thể bảo danh dự và thể diện cho Lâm gia đại cô nương, thật là một công đôi ba việc.
Ai ngờ dứt lời, Bình Nguyên Hầu tức giận giơ cây gậy trong tay lên, thấy đến giờ vẫn chấp mê bất ngộ, giận dữ :
“Ngươi cũng nghĩ quá nhỉ, ngươi tưởng Lâm gia sẽ cho phép ngươi cưới bình thê ? Ngươi lấy cái mặt lớn như ? Đến lúc đó Lâm Hầu gia đ.á.n.h gãy chân ngươi mới lạ.”
Hàn Thành Ngọc cũng nổi tính bướng bỉnh, “Cái cũng , cái cũng , con nhượng bộ lớn như , các còn con thế nào nữa? Lẽ nào cứ ép con c.h.ế.t?”
“Được, ngươi c.h.ế.t ? Vậy hôm nay sẽ thành cho ngươi, đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng nghịch t.ử .”
Bình Nguyên Hầu cầm gậy đ.á.n.h tới tấp lưng Hàn Thành Ngọc.
Hàn Thành Ngọc cũng đối đầu với ông , c.ắ.n răng đất, nhúc nhích để ông đ.á.n.h.
Hàn lão phu nhân và Hầu phu nhân tuy đau lòng, nhưng cũng đến can ngăn.
Họ đều cho rằng Hàn Thành Ngọc quỷ mê tâm khiếu, cũng nên nhận một bài học.
Thấy Hàn Thành Ngọc sắp chịu nổi nữa, Bình Nguyên Hầu thế t.ử Hàn Thành Nhân mới bước lên khuyên:
“Phụ , đừng đ.á.n.h nữa, thật sự đ.á.n.h nhị mệnh hệ gì, đau lòng chẳng là và mẫu cùng tổ mẫu .”
Bình Nguyên Hầu lúc mới dừng tay, ném cây gậy , hừ một tiếng khỏi sân.
Hàn Thành Nhân với Hầu phu nhân: “Mẫu , trời còn sớm nữa, đưa tổ mẫu về phòng nghỉ ngơi , con và nhị chuyện.”
Hầu phu nhân gật đầu, “Vậy , con khuyên nhủ Ngọc nhi cho .”
Nói xong liền đỡ Hàn lão phu nhân về phòng.
Hàn Thành Nhân liếc nhị đang liệt đất, “Đến thư phòng của .”
“Vâng, đại ca.”
Hai một một đến thư phòng ở tiền viện.
Hàn Thành Ngọc , cho dù quỳ tiếp, cũng thể kết quả mong .
Thà rằng cầu xin đại ca, xem thể nghĩ cách gì cho ?