Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn - Chương 385: Có Tiền Có Lương Thực Mới Có Tự Tin
Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:35:11
Lượt xem: 124
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Vũ Đồng hỏi Thẩm Nhị Lang: “Thẩm tướng quân, năm nay thu hoạch ở Bắc địa thế nào? Lương thực đủ ăn ?”
Nhắc đến những chuyện , Thẩm Nhị Lang vô cùng hưng phấn: “Muội t.ử, năm nay mưa thuận gió hòa, thu hoạch cao hơn năm ngoái chừng hai thành, cha vui đến mức tối ngủ cũng toét miệng . Lúc thu hoạch khoai lang và khoai tây, cha và đại ca còn mời bộ phú hộ và địa chủ ở Bắc địa tới, cho bọn họ thưởng thức yến tiệc khoai lang và khoai tây. Những đó ăn xong đều vô cùng kinh ngạc, bỏ giá cao mua hạt giống, cha đồng ý với bọn họ . Mùa xuân năm bảo bọn họ lấy lương thực đến đổi dây khoai lang, năm cân lương thực thô đổi một gốc mầm khoai lang.”
Diệp Vũ Đồng khen ngợi: “Chủ ý của Hầu gia tồi, như thể giải quyết vấn đề lương thực cho tướng sĩ Bắc địa, thể quảng bá khoai lang và khoai tây ngoài, vô cùng tuyệt diệu.”
Thẩm Nhị Lang cũng cảm thấy chủ ý của cha và đại ca nghĩ , đem lời dặn dò của cha lúc đến cho Diệp Vũ Đồng .
“Cha năm còn chia một phần mầm khoai lang cho bách tính Bắc địa. sợ những phú hộ bỏ tiền mua đó trong lòng thoải mái, cho nên mượn danh nghĩa của Điện hạ phát cho bách tính. Cha , vốn dĩ những hạt giống cũng là do Điện hạ và Thái t.ử phi thiên tân vạn khổ kiếm , nên để bách tính Vân Triều Quốc tâm ý của hai .”
Lý Vân Trạch đang chuyện với Lý Vân Hàng thấy lời , kính phục : “Định Bắc Hầu quang minh lạc, tâm hoài đại nghĩa, Vân Triều Quốc vị tướng quân như , là phúc của bách tính.”
Lý Vân Hàng cũng gật đầu phụ họa: “Lúc ở Kinh Thành từng duyên gặp mặt Hầu gia một , lúc đó cảm thấy ngài hào sảng đại khí, là tấm gương để vãn bối chúng học tập.”
Thẩm Nhị Lang thấy Thái t.ử điện hạ và Lương Vương thế t.ử đ.á.n.h giá phụ cao như , trong lòng vui sướng, khiêm tốn chắp tay cảm tạ hai .
Lý Vân Trạch quan tâm hỏi thăm bệnh tình của Lương Vương: “Đường ca, Vương thúc thể khỏe, đỡ hơn ? Có cần phái một đại phu qua đó khám cho ngài ?”
“Đa tạ Điện hạ quan tâm, đại phu phụ vương trở ngại gì lớn. Hẳn là do quá mức đau buồn, cộng thêm thời gian đường quá gấp, cho nên mới ngã bệnh. Tĩnh dưỡng đàng hoàng một thời gian, hẳn là thể xuống giường .”
Lý Vân Trạch gật đầu: “Vậy để Vương thúc nghỉ ngơi cho , ngài tuổi cũng còn nhỏ nữa, ngàn vạn chú ý thể. Nếu cần đại phu và d.ư.ợ.c liệu, đường ca sai báo cho một tiếng, sẽ nghĩ cách kiếm cho .”
“Đa tạ Điện hạ.”
Lý Vân Trạch xua tay: “Ca, Bình Nam Vương phái mười vạn đại quân tới, theo lộ trình hiện tại của bọn chúng, chắc chắn sẽ đụng mặt các , để giảm thiểu thương vong đáng , là dẫn Tây Bắc Quân cùng chúng thành ?”
Lý Vân Hàng quả quyết lắc đầu: “Không cần, chúng cứ ở đây, nơi cách Vận Thành xa, chuyện gì sẽ sai thành thông báo cho .”
Bình Nam Vương đến bao nhiêu , và Lý Vân Trạch gần như cùng một lúc. Sở dĩ để Tây Bắc Quân ở đây, chính là chuẩn xé rách mặt với Bình Nam Vương, chính thức giao phong. Cũng là chuẩn chừa cho Lương Vương bất kỳ đường lui nào để hối hận.
Lý Vân Trạch đại khái cũng đoán tâm tư của . Thực bọn họ thành cũng ý nghĩa gì lớn. Đến lúc đó thật sự đ.á.n.h , để liên lụy đến bách tính trong thành, chắc chắn cũng sẽ lựa chọn giao thủ với đại quân của Bình Nam Vương ở ngoài thành.
Lúc Thẩm Nhị Lang lên tiếng: “Điện hạ, chúng cũng thành, cứ đóng quân gần Tây Bắc Quân, đến lúc đó cùng Lương thế t.ử đối phó quân đội của Bình Nam Vương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-vai-mau-dat-xuyen-qua-nan-doi-chien-loan/chuong-385-co-tien-co-luong-thuc-moi-co-tu-tin.html.]
Lý Vân Trạch và Diệp Vũ Đồng , cảm thấy như ! Tây Bắc Quân và tướng sĩ Bắc địa cộng mười mấy vạn . Cộng thêm mấy vạn tướng sĩ của bọn họ, nhất định sẽ khiến mười vạn đại quân của Bình Nam Vương mà về. Đến lúc đó nhân cơ hội đ.á.n.h xuống phía Nam, tranh thủ chiếm thêm vài tòa thành trì nữa.
Lý Vân Trạch chắp tay ôm quyền, với Thẩm Nhị Lang: “Vậy , Thẩm nhị ca cứ dẫn các tướng sĩ đóng quân bên chỗ ca ca , tối nay ở đây tẩy trần cho các .”
Diệp Vũ Đồng : “Cha mang theo ba mươi xe thịt khô và lạp xưởng tới, tối nay lấy một nửa cho các khai mặn, còn qua mấy ngày nữa dùng để tiệc mừng công.”
Thẩm Nhị Lang lớn một tiếng: “Thịt khô và lạp xưởng đó là đồ đấy. Nghe bên ngoài bán đắt lắm, lúc còn chắc mua . Không ngờ hôm nay cuối cùng cũng no bụng một bữa, mặt các tạ ơn Điện hạ và Thái t.ử phi.”
Diệp Vũ Đồng sảng khoái : “Thẩm nhị ca, chút đồ ăn tính là gì? Chỉ cần các thích, những thứ chở cửa hàng nữa, trực tiếp cung cấp cho quân đội chúng .”
Lý Vân Hàng mỉm bọn họ chuyện, trong lòng vô cùng khiếp sợ. Lý Vân Trạch trong tay lương thực sản lượng cao, Tống Tĩnh Nghiên . Chuyện lợi quốc lợi dân như , ai xong cũng vui mừng, đương nhiên trong đó cũng bao gồm cả . cuộc trò chuyện của Thẩm Nhị Lang và Diệp Vũ Đồng. Trong tay Diệp Vũ Đồng hẳn là còn ít mối ăn, hơn nữa còn là mối ăn hiếm lạ kiếm tiền nhanh. Hèn chi Lý Vân Trạch và Diệp Vũ Đồng tuổi còn nhỏ mà tự tin như , thì là thiếu lương thực và bạc. Nếu năm hạt giống lương thực sản lượng cao phát xuống, ngay cả bách tính cũng sẽ hướng về bọn họ. Xem Lý Vân Hạo và Kiều Quý phi còn mấy ngày tháng nữa . Ngay cả Bình Nam Vương tay nắm ba mươi vạn đại quân, e là cũng kiêu ngạo bao lâu nữa.
Lý Vân Hàng một nữa cảm thấy may mắn vì sớm bày tỏ thái độ với Lý Vân Trạch. Mặc dù từng ý nghĩ tranh giành vị trí , cũng quan tâm Lý Vân Trạch nhận thế nào. vì Tống Tĩnh Nghiên và Tây Bắc Quân, thái độ của vô cùng quan trọng.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lý Vân Trạch và Thẩm Nhị Lang chọn xong nơi đóng quân, liền cho mười vạn đại quân nghỉ ngơi .
Diệp Đại Phong và Diệp Vũ Đồng bảo hỏa phu bắc nồi lên, bắt đầu nấu thịt khô, lạp xưởng và cơm gạo lứt, mấy chục chiếc nồi lớn bên cạnh còn đang hầm cải thảo và củ cải.
Bữa tối hôm nay, mười vạn đại quân do Thẩm Nhị Lang mang tới, và tám vạn đội ngũ của Lương Vương cùng ăn cơm. Tướng sĩ hai bên c.h.é.m gió, ăn thịt khô và lạp xưởng thơm phức, thoạt hòa thuận vui vẻ, vô cùng hài hòa.
Lý Vân Trạch, Lý Vân Hàng và Thẩm Nhị Lang trong doanh trướng, bàn bạc cách đối phó Bình Nam Vương.
Diệp Vũ Đồng và Diệp Đại Phong ăn cơm xong, tìm một chỗ chuyện: “Cha, núi chuyện gì chứ?”
“Không , đều , thôn dân cũng đều thật thà, lúc trồng lúa mì, Lâm quản gia còn phái hai mươi qua giúp quản lý. Cha sai dựng mấy dãy nhà phía mã trường, chuẩn mở rộng mã trường, khí hậu núi , cũng thiếu cỏ khô, đặc biệt thích hợp nuôi ngựa. Sau đội ngũ của con rể sẽ ngày càng lớn mạnh, chắc chắn sẽ thiếu ngựa, cha chuẩn mua thêm chút ngựa cái về nuôi.”
Diệp Vũ Đồng ông, híp mắt : “Cha, cha ở phía giúp đỡ lo liệu, con và Bình An còn nỗi lo về , thật sự bớt lo nhiều.”
Diệp Đại Phong xót xa xoa đầu nàng: “Khuê nữ, mấy đứa các con đều bản lĩnh, cha và nương con cũng giúp gì lớn, nhưng chắc chắn sẽ quản lý hậu phương cho các con, để Bình An cứ việc đ.á.n.h, những chuyện khác giao cho cha.”
“Vâng, cảm ơn cha.”
Hai cha con ở đây chuyện, Lý Vân Trạch và Lý Vân Hàng bọn họ ở trong doanh trướng bàn bạc. Hai bên đều để ý, cửa doanh trướng của Lương Vương mở từ lúc nào.