Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn - Chương 358: Thái Châu Thành (phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:34:15
Lượt xem: 120

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Vân Trạch hai chữ Vận Thành bản đồ, n.g.ự.c sẵn dự tính : “Nơi tuy khó tấn công, nhưng cũng cách, nghĩ xong cách thành , cần lo lắng.”

 

Bạch kính phục : “Điện hạ túc trí đa mưu, chuyện gì cũng suy xét vô cùng chu , tại hạ thật sự bái phục.”

 

Lý Vân Trạch chắp tay, khiêm tốn : “Ta sở dĩ nghĩ đến những điều , vẫn là nhờ Vận Thành, hai vị nhắc nhở . Cho nên mới chuẩn từ , nếu thể nghĩ xa đến ?”

 

Bạch và Tôn đều lắc đầu, chỉ đang lời khách sáo. Bọn họ theo Điện hạ hơn một năm nay, nhưng chỉ trong một năm ngắn ngủi , hai bọn họ bản lĩnh của Thái t.ử điện hạ và Thái t.ử phi. Cho dù hai bọn họ, Điện hạ và Thái t.ử phi vẫn thể đ.á.n.h thắng trận chiến . Hơn nữa mấy vị đồ và hộ vệ của Điện hạ cũng lợi hại, giả dĩ thời nhật, những đều sẽ là cánh tay đắc lực của Điện hạ.

 

Diệp Vũ Đồng lấy từ xe ngựa một gói thịt khô, đưa cho hai vị .

 

“Bạch , Tôn , mấy ngày nay đường gấp gáp, nghỉ ngơi , cũng ăn ngon, vất vả cho hai vị . Chỗ thịt khô sai đặc biệt nướng cho hai vị, lúc nào đói hai vị cứ ăn vài miếng lót .”

 

Hai từ chối tâm ý của nàng, Bạch nhận lấy: “Vậy thì đa tạ phu nhân.”

 

Diệp Vũ Đồng : “Tiên sinh khách sáo , hai vị từ bỏ cuộc sống thoải mái ở thư viện, theo Điện hạ bôn ba khắp nơi, chẳng đều là vì bá tánh Vân Triều Quốc ? Điện hạ thường với , hai vị tín nhiệm ngài như , đối với ngài là thầy là bạn. Trong lòng ngài vô cùng cảm kích, nếu thành công, cũng tuyệt đối sẽ bạc đãi hai vị .”

 

Bạch và Tôn những lời , trong lòng vô cùng thỏa mãn, cũng chút thụ sủng nhược kinh. Hai tài đức gì, mà Điện hạ và phu nhân coi trọng như ?

 

Bọn họ lên chắp tay tạ ơn: “Những lời của phu nhân thật sự là chiết sát hai chúng . Tuy hai chúng lớn tuổi hơn phu nhân và Điện hạ ít, nhưng ở cùng hai luôn cảm thấy học vấn của đủ.”

 

Diệp Minh Triết ngắt lời đối thoại của mấy : “Mấy vị cao nhân các đừng ở đây khiêm tốn nữa, trong mắt các ai cũng lợi hại, tóm học vấn hơn .”

 

Câu của khiến mấy đều bật .

 

Lý Vân Trạch : “Đi đường cả một đêm, chắc chắn mệt , hai vị lên xe ngựa nghỉ ngơi một lát , đợi nấu cơm xong sẽ sai hạ nhân gọi hai vị.”

 

“Tạ Điện hạ, chúng xin cáo lui , Điện hạ và phu nhân cũng nghỉ ngơi sớm .”

 

Đợi bọn họ , Diệp Vũ Đồng cũng lên, nhỏ giọng : “Thiếp ở bên ngoài canh chừng, Bình An, nhị ca, hai trong ngủ .”

 

Lý Vân Trạch gật đầu: “Vậy cũng , lát nữa cũng đừng gọi bọn ăn cơm, và nhị ca ăn tạm chút gì đó ở bên trong, việc gì nàng đưa bọn ngoài.”

 

Mấy ngày nay bọn họ mổ hết gia súc núi, chỉ còn cá là xử lý. Bây giờ đó vớt hết những con cá lớn , cất tầng hầm, ngày mai cho chiến sĩ ăn thêm.

 

Ăn sáng xong, các tướng sĩ đều nghỉ ngơi, mấy ngày nay đều là đêm đường, ngày ngủ, bọn họ cũng quen . Mọi ngủ một giấc say, lúc tỉnh là chạng vạng tối, hỏa phu cũng xong bữa tối.

 

Bởi vì giờ Tý đêm nay mới công thành, Diệp Vũ Đồng bảo nhà bếp thêm nhiều bánh màn thầu bột mì trắng. Buổi tối mỗi nhận thêm ba cái bánh màn thầu lớn, coi như bữa ăn khuya của . Chỗ bột mì trắng một phần chở từ Lĩnh Nam Sơn xuống, một phần là trong gian của nàng, còn một nửa là Lâm cữu cữu sai từ trang t.ử đưa tới.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Lúa mì sản lượng cao năm ngoái mới bắt đầu trồng, năm nay mới thu hoạch một vụ. Ngoại trừ phần để giống, lượng thể đem ăn hạn, chỉ thể thỉnh thoảng cho tướng sĩ ăn thêm một bữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-vai-mau-dat-xuyen-qua-nan-doi-chien-loan/chuong-358-thai-chau-thanh-phan-2.html.]

 

Mọi nhận ba cái bánh màn thầu bột mì trắng, lúc ăn tối đều nỡ ăn. Đợi đến đêm lúc sắp tới cổng thành mới lấy , mỗi đều ăn sạch sành sanh chừa chút nào. Trong lòng đều hiểu rõ, nếu bây giờ ăn, bọn họ sợ còn cơ hội ăn nữa. Đánh trận nào chuyện đổ m.á.u, c.h.ế.t ? Ai thể đảm bảo sẽ thấy mặt trời ngày mai, cho nên giữ bánh màn thầu lớn gì? Chi bằng ăn một con ma no, kiếp đầu t.h.a.i sẽ đói bụng nữa.

 

Diệp Vũ Đồng lưng ngựa, từng ngụm từng ngụm nhỏ ăn bánh màn thầu, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng xót xa. Nàng về phía , thầm nghĩ, đến khi nào mới thể để ăn no? Không bao giờ lo lắng vì lương thực nữa.

 

Lý Vân Trạch cưỡi ngựa tới bên cạnh nàng, vỗ vỗ vai nàng an ủi: “Mọi chuyện sẽ thôi.”

 

Lại nhỏ giọng thêm một câu: “May mà nàng đến, nếu nàng, cuộc sống của bọn họ sẽ càng khổ hơn.”

 

Cuốn tiểu thuyết tuy xem bao nhiêu, nhưng t.h.ả.m trạng bên trong khiến cũng kinh hồn bạt vía. Nếu Đồng Đồng, thể nào nhanh ch.óng đủ tự tin để động thủ như , ít nhất cũng chuẩn thêm vài năm nữa. Vậy thì cuộc sống của bá tánh mấy năm đó thể tưởng tượng , chắc chắn nhiều c.h.ế.t. Cho nên lúc Đồng Đồng hỏi sợ , một chút cảm giác sợ hãi cũng . Trong lòng Đồng Đồng chính là tiên t.ử hạ phàm, là đến để cứu vớt .

 

Giờ Tý điểm, Lâm Trung và Diệp Minh Hiên liền dẫn động thủ.

 

Thái Châu Thành cách Đông Dương Quận và Thanh Châu Thành khá gần, Tri phủ nơi hẳn là nhận tin tức, tường thành nhiều quân thủ hơn hẳn ngày thường. những căn bản là đối thủ của đám Diệp Minh Hiên. Tuy tốn nhiều thời gian hơn so với Thanh Châu Thành một chút, nhưng cũng thuận lợi đ.á.n.h gục đám .

 

Lúc Lý Vân Trạch dẫn tới phủ nha, Tri phủ Thái Châu Thành vẫn đang ôm tiểu ngủ.

 

Lý Vân Trạch đại đường phủ nha, sai Đinh Nhất bắt Tri phủ Thái Châu tới.

 

Tri phủ Thái Châu đang đè lên tiểu sung sướng, thấy một đám xông , sợ hãi rụt trong chăn. Lại đẩy tiểu phía đỡ đạn, miệng la lớn: “Người , , bắt thích khách...”

 

Đinh Nhất nhíu mày, kề kiếm lên cổ , trầm giọng : “Câm miệng, còn dám ồn ào sẽ g.i.ế.c ngươi.”

 

Hắn dứt lời, tiếng la của Tri phủ Thái Châu im bặt.

 

“Mặc y phục t.ử tế , theo phủ nha phía , động tác nhanh lên một chút, nếu để Điện hạ đợi sốt ruột, ngươi hẳn là hậu quả chứ?”

 

“Điện, Điện hạ?”

 

Tên Tri phủ thò đầu khỏi chăn, run rẩy hỏi: “Vị đại nhân , Điện hạ mà ngài , là Thái t.ử điện hạ đ.á.n.h từ Thanh Châu Thành và Đông Dương Quận tới ?”

 

Đinh Nhất ghế thái sư, trừng mắt mất kiên nhẫn : “Chính là Thái t.ử điện hạ, mau ch.óng rời giường, nếu sẽ xách đầu ngươi qua đó phục mệnh.”

 

Tri phủ Thái Châu , cũng dám lề mề nữa. Đẩy tiểu sang một bên, nhặt cái quần mặt đất lên tròng . Không vì quá sợ hãi , mà đôi tay mặc y phục cứ run lẩy bẩy. Cuối cùng vẫn là tiểu giúp cài cúc áo, chải đầu. Đợi chỉnh tề dung nhan, Đinh Nhất mới dẫn gặp Thái t.ử điện hạ.

 

Trên đường tiền viện, Tri phủ Thái Châu nhanh hai bước, lén lút nhét một miếng ngọc bội bên hông tay Đinh Nhất. Lại nịnh nọt hỏi: “Vị đại nhân , Điện hạ sở thích gì, thể cho tại hạ ? Đợi chuyện hôm nay qua , nhất định sẽ hậu tạ.”

 

Đinh Nhất liếc miếng ngọc bội trong tay, trong lòng buồn , xem tên Tri phủ Thái Châu vẫn là một lão cáo già. Hắn như : “Sở thích của Điện hạ thì nhiều lắm, nhưng dám , lát nữa ngươi vẫn nên tự hỏi .”

 

 

Loading...