Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn - Chương 308: Sổ Sách Sai Lệch
Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:31:21
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cánh cửa lớn từ bên trong mở .
Một hán t.ử ngoài bốn mươi tuổi, nước da ngăm đen, cung kính chắp tay hành lễ với bọn họ: "Công t.ử, phu nhân."
Lý Vân Trạch đưa tay đỡ hờ một cái: "Khánh thúc cần đa lễ."
Diệp Vũ Đồng lấy từ trong túi xách mấy quả táo lớn: "Khánh thúc, đây là táo kết trái núi nhà chúng , thúc đem về cho Khánh thím nếm thử."
Lâm Khánh vội vàng nhận lấy, cảm kích : "Đa tạ phu nhân."
Hai tiên dạo một vòng quanh khu ký túc xá. Nơi ít ở, đều là Lâm Trung mua từ bên ngoài về hồi năm ngoái, bộ ký t.ử khế.
Hai xưởng xây dựng diện tích rộng.
Là Diệp Vũ Đồng yêu cầu xây rộng một chút, nàng dự định xây một cho xong, đỡ phiền phức.
Khu xưởng ở phía Bắc, ký túc xá của công nhân và nhà ăn ở phía Nam, ở giữa ngăn cách bởi một bức tường cao.
Giữa ký túc xá và khu xưởng hộ vệ canh gác, giờ việc thì phép xưởng.
Dụng cụ của xưởng rượu và xưởng đường xong .
Một thời gian nữa, thợ mộc núi sẽ đến trang t.ử bên Thanh Châu Thành để khung cửi và dụng cụ giấy.
"Bình An, chúng đặt thêm một lô giỏ nhỏ nữa , lượng bên trong sắp dùng hết ."
Hiện tại đặc sản bọn họ bán đều đựng trong những chiếc giỏ nhỏ tinh xảo, như thoạt sản phẩm sẽ cao cấp hơn.
Lý Vân Trạch gật đầu: "Được, đặt nhiều loại tinh xảo một chút, rõ với chưởng quỹ , cứ hai tháng qua lấy một ."
Hắn suy nghĩ một chút : "Đồng Đồng, chúng mua sắm nhiều cửa hàng và đất đai như , nàng định giao cho ai quản lý?"
Chuyện Diệp Vũ Đồng sớm nghĩ kỹ .
Ở nơi , nàng tin tưởng nhất chính là cha nương và hai vị ca ca.
Vĩnh Xương thúc, Văn Tài thúc bọn họ cũng đều là , nhưng năng lực của hai bằng cha nàng là Diệp Đại Phong.
Hơn nữa nàng cũng thể đem bộ gia tài của giao phó cho ngoài.
Bình An bước lên vị trí , ít nhất cũng mất hai ba năm. Trong mấy năm , việc tiếp tế hậu cần thể xảy bất cứ sai sót nào.
Mặc dù Lâm Trung cũng đáng tin cậy, cũng năng lực quản lý những việc .
danh nghĩa của Lâm cữu cữu quá nhiều cửa hàng và đất đai, còn phân đường ở khắp nơi, e rằng chạy xuể.
Diệp Vũ Đồng : "Một thời gian nữa để cha dẫn một xuống núi. Cửa hàng và trang t.ử ở các nơi tạm thời để cha quản lý, cho Trương Đại Thiên và Đại Viễn hỗ trợ cha. Trên núi thì giao cho Vĩnh Xương thúc và Văn Tài thúc quản lý."
Lý Vân Trạch hỏi nàng: "Vậy Nhị ca thì nàng sắp xếp thế nào?"
"Hai chúng chắc chắn thể thường xuyên ở căn cứ, đến lúc đó doanh trại ở Đông Dương Quận sẽ giao cho Nhị ca và Lâm Trung thúc."
Nàng vốn định điều Tạ Đông xuống, nhưng núi nhiều như , còn xưởng rượu và xưởng đường, trấn áp e rằng sẽ xảy rắc rối.
"Chàng thấy sắp xếp như hợp lý ?"
Lý Vân Trạch nàng : "Vô cùng thỏa đáng, xưởng bên nàng định giao cho ai quản lý?"
Diệp Vũ Đồng trầm ngâm một lát: "Chàng thấy nhi t.ử của Lôi đại thúc thế nào? Đến lúc đó điều Diêm Tam từ Đông Dương Quận qua đây, để hai bọn họ một quản lý bên trong, một phụ trách buôn bán đối ngoại."
"Lôi Chấn Vũ?" Lý Vân Trạch mấy tán thành đề nghị của nàng, "Tính cách kiên nghị, con cũng chính trực, nhưng thích hợp quản lý xưởng, định để đến doanh trại văn thư."
Diệp Vũ Đồng gật đầu : "Được thôi, thì để Diêm Tam ca vất vả một chút, tạm thời quản lý hai xưởng , đến lúc đó cho Mao Đản và Diệp Tùng xuống hỗ trợ ."
Nàng tán thưởng năng lực ăn của Diêm Tam, việc khéo léo đưa đẩy, kín kẽ một kẽ hở, ở Đông Dương Quận việc.
Kỳ tài thương nghiệp như , nếu dùng , nàng sẽ bớt lo nhiều.
Mao Đản và Diệp Tùng năm nay mười ba tuổi , lanh lợi, miệng lưỡi cũng dẻo quẹo.
Mỗi trong thung lũng tổ chức thi biện luận, hai hiếm khi đối thủ, trừ phi đối đầu với Diệp Minh Triết và Trương Nhị Thiên.
Trương Nhị Thiên năm nay mới mười một tuổi, hơn nữa học vấn của tiểu t.ử đó là nhất, thể là gặp qua quên.
Nói chuyện cũng diệu ngữ liên châu, miệng lưỡi lưu loát, trích dẫn kinh điển, đấy, ngay cả Diệp Minh Triết đôi khi cũng chặn họng đáp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-vai-mau-dat-xuyen-qua-nan-doi-chien-loan/chuong-308-so-sach-sai-lech.html.]
Trương Nhị Thiên tuy lúc học thuộc lòng thích lắc lư cái đầu, nhưng một chút cũng hủ nho như mấy thư sinh , đầu óc vô cùng linh hoạt.
Lý Vân Trạch và Diệp Vũ Đồng coi trọng tiểu t.ử .
Hiện tại định để việc khác, chỉ để ở núi ngoan ngoãn theo mấy vị học tập.
Năm ngoái Lý Vân Trạch còn đặc biệt dặn dò Bùi , bảo ông bồi dưỡng trọng điểm Trương Nhị Thiên, trọng dụng Trương Nhị Thiên.
Hai ở Thanh Sơn Tiểu Trấn một ngày Đông Dương Quận.
Trước cửa hàng rượu Lâm thị xếp hàng đông nghịt, bên cửa hàng đặc sản cũng , đều ồn ào đòi giá cao mua rượu vang và đường trắng.
Rượu trong cửa hàng còn bao nhiêu, đường trắng càng là đứt hàng mấy ngày nay.
Năm ngoái trồng nửa ngọn núi mía, cũng chỉ mấy ngàn cân đường trắng, nàng còn giữ một phần để ủ rượu nho, cho nên lượng thể bán cũng nhiều.
Hơn nữa đường trắng còn , còn chia cho các cửa hàng ở các nơi. Hết cách , đành tiếp tục bán giới hạn.
Lý Vân Trạch và Diệp Vũ Đồng đến cửa hàng, chỉ từ xa Thạch Đầu và Văn Tài ứng phó với mua.
Hai mỗi ngày mở cửa đối mặt với cảnh tượng như , cho nên đều quen .
Trước tiên bày tỏ sự áy náy với , đó bắt đầu khách sáo những lời xã giao.
Khi hỏi thể tăng thêm lượng , hai áy náy bất đắc dĩ, thoạt vô cùng chân thành.
Tiểu nhị của các phủ đến xếp hàng đành đặt , đợi đến lượt bọn họ thì mới qua lấy.
Đợi những xếp hàng đều hết, hai mới thong thả bước tới.
Thấy bọn họ đang đối chiếu sổ sách, liền ở cách cửa xa.
Diệp Phượng Linh đang tính toán sổ sách trong cửa hàng, một tay xem sổ, một tay gảy bàn tính.
Đại Minh và Thạch Đầu mỗi cầm một cuốn sổ đối diện nàng.
Diệp Phượng Linh tính xong sổ sách của cửa hàng đặc sản, nghiêm túc về phía Diệp Đại Minh: "Cha, sổ sách hôm nay khớp, thiếu mất năm văn tiền."
"Hả, thể thiếu năm văn tiền ? Trước khi đến còn tính hai , sai mà?"
Diệp Đại Minh cầm lấy cuốn sổ , tính một . Lại đếm bạc nộp lên, mới bừng tỉnh đại ngộ.
"Hôm nay tiểu nhị của Thượng phủ qua mua đặc sản, bớt cho năm văn tiền lẻ, lúc ghi sổ quên béng mất chuyện ."
Diệp Phượng Linh nhíu mày: "Cha, chuyện thể quên ? Đồng Đồng giao cửa hàng cho cha và Thạch Đầu thúc, đó là sự tin tưởng dành cho , càng công việc mới đúng. Muội tuy cho quyền bớt tiền lẻ, nhưng bớt xong thì ghi sổ chứ. Những chuyện quên nữa, nếu sẽ mách Đồng Đồng."
Nói xong cũng hai , cầm lấy cuốn sổ Thạch Đầu nộp lên, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị lách cách lách cách tính toán.
Thạch Đầu và Đại Minh , dám ho he.
Tiểu nha đầu nghiêm khắc lắm, một đồng tiền khớp là mắng hai bọn họ một trận, một chút nể tình cũng .
Tháng Thạch Đầu cũng một , một đại nha của Từ phủ qua mua táo khô cho tiểu thư.
Hắn nha thể diện trong phủ. Lúc đó lấy hai lượng đường trắng tặng cho nha .
Sau đó bận rộn quá liền quên mất chuyện , ghi sổ.
Cuối tháng kiểm kê sổ sách thì Diệp Phượng Linh tra , lúc đó liền nha đầu mắng cho một trận, còn .
Hiện tại Đại Minh xuất hiện sai sót như , cũng trách tiểu nha đầu tỏ thái độ với bọn họ.
Diệp Phượng Linh tính xong cuốn sổ của Thạch Đầu, cẩn thận cất kỹ sổ sách, thấm thía với hai :
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
"Cha, Thạch Đầu thúc, vì chuyện bé xé to như ?"
Thấy hai gì, tiếp tục : "Đồng Đồng giao cửa hàng quan trọng như cho , còn để xuống quản lý sổ sách, đây là tin tưởng chúng bao. Cho nên chúng thể phụ lòng tin , những chuyện khác khoan hãy , sổ sách nhất định rõ ràng. Nếu còn xảy chuyện như nữa, chắc chắn sẽ báo cáo lên ."
Hai xong liên tục gật đầu bảo đảm: "Phượng Linh, chuyện quả thực là sai sót của hai chúng , bảo đảm tuyệt đối tái phạm nữa."
Quả thực là bọn họ cẩu thả, cho dù lúc đó quên mất, khi nộp sổ cũng tính toán một mới đúng.
Đây là Phượng Linh quản lý sổ sách, nếu là ngoài, bọn họ chắc chắn sẽ như , cho nên vẫn là vấn đề của bản .
Bọn họ đều cảm thấy chút hổ, điều chỉnh tâm thái, quả thực sửa đổi, nếu xứng đáng với sự tin tưởng của Đồng Đồng?