Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn - Chương 302: Khai Trương
Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:31:14
Lượt xem: 150
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Vũ Đồng đem giá cả của rượu vang và lạp nhục lạp xưởng cho bọn họ .
"Giá cả cửa hàng chúng đều là thống nhất, niêm yết giá rõ ràng, già trẻ lừa. Bất kể ai đến mua đồ, cũng đối xử phân biệt. Càng ở trong tiệm của , xảy chuyện mặt mà bắt hình dong."
Lúc nàng lời thần sắc nghiêm túc.
Không coi Diệp Đại Minh và Thạch Đầu như trưởng bối, mà coi như quản lý của để dặn dò.
Mấy đều thận trọng : "Vâng, chúng chắc chắn sẽ tuân thủ quy củ trong tiệm, cũng sẽ ước thúc hỏa kế trướng."
Diệp Thị Tửu Trang và Diệp Thị Đặc Sản Phố, một ngày đỗi bình thường, khiêm tốn khai trương.
Sáng hôm đó, cả hai cửa hàng đều khách ghé thăm.
Gần trưa, một dáng vẻ quản sự tiên đ.á.n.h giá một lúc ở cửa tiệm đặc sản, mới dẫn theo hai tiểu tư .
Diệp Đại Minh nhiệt tình chào hỏi: "Vị quý khách , xin cứ tự nhiên xem. Trong tiệm chúng lạp nhục bí truyền và lạp xưởng cay, còn đường trắng như sương, các loại trái cây sấy, rau sấy."
Diệp Đại Minh dứt lời, một hỏa kế liền bưng một cái khay tới.
Bên đặt mấy chiếc đĩa nhỏ trắng tinh, trong đĩa đựng lạp nhục, lạp xưởng, còn táo sấy, củ cải chua. Ở giữa là một đĩa nhỏ đường trắng, thoạt cảm giác thèm ăn.
Diệp Đại Minh đưa một đôi đũa cho : "Quý khách, những thứ đều là đặc sản của cửa hàng chúng , ngài nếu chê, thể nếm thử."
Quản sự ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn, cũng khách sáo, cầm đũa lên gắp một miếng lạp xưởng bỏ miệng.
Lạp xưởng một mùi vị nên lời, khiến hình dung thế nào. Chỉ cảm thấy đặc biệt ngon.
Lúc đầu cảm thấy khoang miệng khó chịu, phảng phất như lửa đốt. nuốt xuống , mùi thịt thơm nức tươi mặn , khiến càng ăn càng ăn.
Chẳng mấy chốc, sáu lát lạp xưởng trong đĩa ăn sạch.
Quản sự chút ngại ngùng, ho nhẹ một tiếng : "Mùi vị tồi, nếm bên trong một loại thức ăn kích thích, bên trong bỏ thứ gì?"
Diệp Đại Minh giải thích với : "Bên trong thêm ớt, là giống mới từ ngoại bang tới. Lạp xưởng cay cũng là từ bên đó truyền tới. Còn một loại lạp xưởng vị ngọt, nhưng bây giờ trời quá nóng, nên , đợi đến mùa đông sẽ tung ."
"Thì là , hình như từng ăn qua loại thức ăn ."
Quản sự là từ ngoại bang tới, liền thứ rẻ, hỏi: "Chưởng quỹ, lạp xưởng giá cả thế nào?"
Diệp Đại Minh giá, bảo nếm thử mấy món khác: "Quý khách, ngài nếm thử mấy món khác , nếu thích ăn, chúng giá cả. Ngài yên tâm , cửa hàng chúng già trẻ lừa, hơn nữa ngài là khách hàng đầu tiên trong ngày khai trương của chúng , hôm nay tất cả đồ trong tiệm, đều giảm giá hai thành cho ngài."
Quản sự gắp một miếng lạp nhục, gì bất ngờ, lạp nhục trong đĩa ăn sạch.
Về cũng để Diệp Đại Minh mở miệng mời nữa, trực tiếp nếm thử một lượt mấy món .
Cuối cùng lúc dùng đũa chấm đường trắng ăn, kinh ngạc.
"Đây là đường ? Sao trắng như ?"
Diệp Đại Minh gật đầu, đem mấy món đồ ăn giới thiệu cho một lượt.
Lại giá cả của từng món, và chính sách hạn chế mua của cửa hàng.
Quản sự giá, kinh ngạc hỏi: "Sao đắt như ? Hơn nữa còn mỗi món chỉ mua một cân, đường trắng chỉ mua hai lạng?"
"Quý khách, những thứ đều là lão bản chúng hao tâm tổn trí từ bên ngoài kéo về. Nhân lực vật lực tiêu tốn đường cách nào ước lượng, hơn nữa thứ thực sự hiếm , lượng cũng hạn, cho nên chỉ đành hạn chế mua."
Giá cả là do Lý Vân Trạch và Diệp Vũ Đồng định .
Diệp Đại Minh và Thạch Đầu lúc mới , cũng khiếp sợ, cảm thấy ăn thứ giống như ăn bạc.
Nếu là năm tháng bình thường, những thứ cũng bán giá .
bây giờ mới qua nạn đói, giá cả thức ăn vẫn luôn giảm xuống.
Bọn họ cũng là tùy theo giá thị trường, đợi sang năm hoa màu thu hoạch , những thứ thể sẽ điều chỉnh xuống một chút.
Quản sự tuy cảm thấy giá cao, nhưng đối với phủ bọn họ mà cũng chẳng đáng là gì.
mỗi món mua một cân thì đủ gì? Trong phủ nhiều chủ t.ử như , chẳng lẽ mỗi chỉ nếm thử?
Hắn thương lượng với Diệp Đại Minh: "Chưởng quỹ, phủ chúng chủ t.ử đông, ngài chỉ bán một cân cho , cũng chia đủ a. Hay là thế , ngài đem lượng hôm nay đều bán cho . Nếu các chủ t.ử ăn thấy thích, cũng thể giúp ngài tuyên truyền một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-vai-mau-dat-xuyen-qua-nan-doi-chien-loan/chuong-302-khai-truong.html.]
Hắn sợ Diệp Đại Minh tin, cố ý thêm một câu: "Đây cũng khoác lác. Quản sự của các đại hộ nhân gia ở Đông Dương Quận, ai là quen ."
Diệp Đại Minh khó xử : "Quý khách, giấu gì ngài, chính vì đồ ít, cho nên lão bản chúng đều dám quảng cáo rộng rãi, nếu những thứ căn bản đủ chia cho bằng hữu của ngài ."
Hắn suy nghĩ một chút : "Quý khách là khách hàng đầu tiên hôm nay của chúng , hôm nay sẽ tự chủ một . Lạp nhục và lạp xưởng còn táo sấy mỗi món bán ba cân cho ngài, đường trắng nhiều nhất chỉ thể cho ngài nửa cân."
Chưởng quỹ tuy cảm thấy vẫn ít, nhưng cũng đây là lượng Diệp Đại Minh thể chủ .
Hắn sảng khoái gật đầu: "Vậy , gói những thứ cho ."
Lúc tính tiền đột nhiên nhớ ở đây thể đặt , liền thanh toán luôn bạc của một tháng , mỗi ngày sẽ sai trong phủ qua lấy.
Diệp Đại Minh tiễn cửa, chỉ t.ửu trang đối diện :
"Quý khách, tiệm rượu vang đối diện cũng là lão bản chúng mở. Rượu vang và rượu trắng bên trong chất lượng vô cùng cao, ngài nếu hứng thú, thể qua đó xem thử."
Chưởng quỹ kinh ngạc : "Ngài trong tiệm rượu đó rượu vang?"
" , nhưng rượu đó cũng là lượng hạn, chỉ thể mua một cân."
Diệp Đại Minh bây giờ cảm thấy phương pháp hạn chế mua của Đồng Đồng thật .
Mỗi ngày chỉ thể mua một cân, nhiều như thì đủ gì a? Nếm vài ngụm thèm. Vậy chẳng mỗi ngày đều nghĩ đến việc ăn ?
Những đặc sản còn đỡ, nhưng rượu thì giống .
Nếu gặp những kẻ coi rượu như mạng, e là sẽ mỗi ngày đều canh giữ ở cửa tiệm.
Đến lúc đó danh tiếng cửa hàng của bọn họ, chẳng sẽ vang xa ?
Quản sự đảo mắt, về phía Diệp Đại Minh, vô cùng khách khí : "Chưởng quỹ, ngài cũng quen chưởng quỹ của t.ửu trang ?"
"Quen ." Diệp Đại Minh đoán gì .
Hôm nay là ngày đầu tiên khai trương, Đồng Đồng mỗi món đều chuẩn thêm mười cân, để bọn họ tùy cơ ứng biến.
Chưởng quỹ khoác tay lên vai : "Huynh , ngài thể giúp với chưởng quỹ của t.ửu trang một tiếng, bảo bán thêm chút cho ?"
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Diệp Đại Minh cố vẻ khó xử : "Quý khách, giúp, mà là rượu thực sự chỉ một chút, lão bản e là sẽ đồng ý."
Chưởng quỹ khoác vai , xưng gọi với : "Phiền giúp hỏi thử xem, lão gia nhà chúng thích nhất là rượu vang. thứ khó kiếm, hai năm nay càng là cũng từng thấy. Nếu để lão gia nhà chúng ở đây bán rượu vang, mà mua , chắc chắn sẽ vui. Chẳng lẽ ngài nhẫn tâm chịu phạt?"
Diệp Đại Minh bất đắc dĩ : "Ai, ai bảo hai chúng hợp duyên như chứ? Đi thôi, giúp ngài hỏi thử, xem thể để lão bản châm chước một chút ."
Hắn sợ chưởng quỹ bổn cũ soạn , liền vội vàng :
"Chỉ hôm nay thôi nhé, đừng khó nữa. Nếu lão bản chắc chắn sẽ bắt cuốn gói ."
"Sau tuyệt đối sẽ ." Quản sự chắp tay với , cảm kích : "Đa tạ ."
Thạch Đầu thỉnh cầu của hai , vô cùng khó xử.
trượng nghĩa đem rượu trắng và rượu vang, mỗi loại bán ba cân cho .
Đợi đến buổi chiều, hai cửa hàng liền nhiều đến mua đồ, còn đặt đặc sản cùng rượu trắng rượu vang.
Những đều là phụ trách mua sắm của mấy đại hộ nhân gia ở Đông Dương Quận.
Đều là những kẻ thiếu tiền, mỗi món một cân đủ?
Cho nên mấy ở đó mềm mỏng nài nỉ Diệp Đại Minh và Thạch Đầu, bảo bọn họ bán thêm chút cho .
Thạch Đầu khổ chắp tay với bọn họ, xin tha : "Mấy vị quý khách, hôm nay thực sự là hết . Lão bản chúng mỗi ngày chỉ sai đưa ngần qua, chính là bán thêm cho mấy vị, cũng là lấy a."
Mấy quản sự thấy giống dối, đành đặt lượng của hai tháng , thất vọng rời .
Mà Diệp Thị Tửu Trang và Diệp Thị Đặc Sản Phố ở Đông Dương Quận, ngay trong ngày khai trương triệt để mở độ nhận diện.
Từ đó về , mỗi ngày trời sáng xếp hàng ở cửa.
Chính là vì một cân đặc sản cùng rượu vang rượu trắng giới hạn mỗi ngày .