Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 96
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:33:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đây đối với bọn họ tuyệt đối là một con khổng lồ.”
Có tiền tiết kiệm , họ gặp năm đói kém năm tai họa cũng như đến nơi xa lạ bắt đầu từ đầu, sẽ tránh nhiều gian nan khốn khổ.
Tiền tiết kiệm khiến năng lực kháng rủi ro của gia đình họ tăng lên nhiều.
“Tẩu tẩu."
Lãnh Thiên thấp thỏm bất an tiến lên, miệng há khép mấy , cuối cùng cũng mở lời gọi.
Ôn Noãn Noãn tò mò hẳn lên.
Đại vốn dĩ là thẳng tính, bất kể năng việc bao giờ ngập ngừng, hôm nay nhỉ?
Không chỉ hôm nay, kể từ khi Lãnh Thần học đồ, hơn một tháng rưỡi nay, đại tuy việc vẫn đảm bảo chất lượng và lượng như , trong thời gian đó còn lên núi săn hơn mười con thỏ rừng, bắt hai con hoẵng ngốc mang về, nhưng biểu hiện bất thường cũng rõ rệt, điển hình nhất chính là thẫn thờ lơ đãng.
Điều đây tuyệt đối bao giờ xảy đại .
Ôn Noãn Noãn hạ giọng hỏi:
“Đại , chuyện gì cứ thẳng ."
“Đệ, đến cuối tháng Chạp , tổng cộng mới hai trận tuyết, còn là tuyết nhỏ, loại mà ba năm ngày là tan hết ."
Cho nên năm nay mới thể luôn đưa đồ ăn cho Lãnh Tiêu và Lãnh Thần, đổi là những năm , tuyết lớn chặn đường căn bản khỏi cửa viện .
Ôn Noãn Noãn nghiêm túc lắng .
Mặc dù đối với một sinh ở vùng Giang Nam quanh năm thấy hai trận tuyết như nàng thì tuyết đến mắt cá chân coi là lớn , nhưng nàng cũng hiểu trận tuyết ở thành Đồng thuộc loại bình thường.
Tuyết rơi báo điềm lành năm mùa màng bội thu, vả năm nay vốn dĩ ít mưa, bây giờ lượng tuyết ít, sang năm thực vật cây trồng sinh trưởng thế nào, động vật ăn cỏ động vật ăn thịt tồn tại đều sẽ là thử thách cực kỳ lớn.
Những gia đình sống nhờ núi rừng, cũng chịu ảnh hưởng tương tự.
Bọn họ từ đầu tháng mười đến cuối tháng Chạp hiện tại, trong một hai tháng , luôn đồ ăn, tích nước tích cỏ khô tích bạc, chẳng là để chuẩn sớm cho sang năm .
Đại nguyên do bên trong, chắc hẳn để điều mới đúng.
“Đại ca ba quận xung quanh thành Đồng cũng như , cảm thấy, cảm thấy sang năm ở cũng dễ sống, chuyện trộm cắp tranh giành giữa với sẽ nhiều, , "
Lãnh Thiên lắp bắp tiếp nữa, khuôn mặt thô kệch đen đỏ ửng cả lên.
“Đệ đúng, tiếp ."
Ôn Noãn Noãn đoán Lãnh Thiên gì, chỉ thể tiếp tục hỏi.
Dường như nhận sự khích lệ, Lãnh Thiên hạ quyết tâm, tuôn hết một lượt:
“Đại ca cuối tháng hoặc đầu tháng là về , đợi đại ca về , thành tìm võ quán theo học hai tháng."
Vội vàng bổ sung thêm:
“Đệ trong nhà thể thiếu , đợi đại ca thư viện , sẽ về ngay.
Những ngày qua nghĩ kỹ , học chút công phu cơ bản, học hai bộ quyền pháp, về nhà tự luyện ở nhà cũng thôi."
Phản ứng đầu tiên của Ôn Noãn Noãn là việc mà!
Đối với gia đình giá trị võ lực quá thấp như họ là thích hợp nhất !
Nhìn dáng vẻ nơm nớp lo sợ của Lãnh Thiên, Ôn Noãn Noãn còn tưởng là chuyện to tát quan trọng khó đến nhường nào, bỗng thấy là một yêu cầu lợi cho gia đình lợi cho chính bản như , đương nhiên vô cùng tán thành:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-96.html.]
“Được chứ, chuyện thế gì mà tiện , tẩu chắc chắn tán thành!
Vả định là tháng bảy xuất phát, lúc đó đều thể học ở võ quán.
Đồ ăn đường những ngày qua chuẩn hơn phân nửa , còn đợi khi nào thức ăn dư dả chuẩn tiếp, tẩu và tiểu hai là đủ , chúng ruộng đất chẳng mấy việc đồng áng, cứ yên tâm mà học."
Cho dù ruộng đất, sang năm cũng thu hoạch hoặc thu hoạch bao nhiêu, đại gì mà lo lắng.
Cứ yên tâm bạo dạn mà học !
Lãnh Thiên ngờ tẩu tẩu đồng ý dứt khoát như , vẻ căng thẳng mặt giãn một chút, tuy nhiên vẫn tròn trách nhiệm vấn đề tồn tại:
“Học võ giống nhị học đồ, tuy bao ăn nhưng cũng cần nộp bạc, học võ thậm chí còn đắt hơn đại ca học ở thư viện..."
“Nghèo học văn giàu học võ mà, điểm tẩu vẫn hiểu."
Ôn Noãn Noãn Lãnh Thiên vốn hào sảng thẳng tính mà lúc đến học võ, khuôn mặt nghẹn đỏ bừng lên, ây, vẫn là vì tiền bạc nha.
Sợ tiêu tiền của nhà.
Ước chừng đại nung nấu ý định học võ từ lâu lắm , chỉ là đây bạc, còn dựa chăm sóc già trẻ nhỏ, lấy kinh tế và tinh lực để học.
Mà bây giờ đừng trong nhà ba ngàn một trăm mười lượng bạc , vả phần lớn là do và Lãnh Tiêu kiếm , cho dù là , dựa thức ăn trong tủ lạnh và sâm lát cung ứng, Ôn Noãn Noãn cũng sẵn lòng tiễn Lãnh Thiên học võ!
Điều lợi ích rõ rệt đối với việc đường sang năm và đối với bản đại .
Ôn Noãn Noãn tán thành một trăm phần trăm, còn hưng phấn hơn cả Lãnh Thiên mà khuyên bảo:
“Chúng hiện tại bạc tiết kiệm, vả nghèo học văn giàu học võ chủ yếu là học võ ngoài việc nộp học phí cho sư phụ , còn cần lượng lớn đồ ăn , ăn ngon mới thể lớn sức lực chứ, cũng là tốn chút bạc ở khoản đó thôi.
Đệ xem ba tháng nay, lớn bao, thích hợp học võ!
Vả đồ ăn cũng cần lo lắng, sung túc lắm!"
Lãnh Thiên ngây thể tin nổi, não bộ vẫn chuyển đổi kịp từ việc cần tiêu bạc sang.
Theo lời tẩu tẩu , dường như cần tốn kém quá nhiều, tất cả đều ở ngay mắt giống như đưa tay là thể nắm lấy .
Giấc mơ mà ấp ủ bấy lâu nay, sắp thành hiện thực ?
“Đại , sự xa cách nhất thời là gì, bạc nhất thời cũng là gì, học bản lĩnh mới là mấu chốt, mới thể dùng những gì học, những gì thể, bảo vệ những gì trong tầm tay, thành những gì mong !"
, đây là những lời Lãnh Tiêu với nàng trong xe ngựa , bây giờ tổng kết đúc kết một chút mang với Lãnh Thiên là thích hợp nhất!
Nàng quả thực là cao thủ tổng kết đúc kết nha.
Lãnh Thiên xong chỉ cảm thấy trái tim đ-ập thình thịch nhanh ch.óng, bộ m-áu huyết dường như lao thẳng về phía hốc mắt, vội vàng ngoảnh đầu , giọng mang theo tiếng nức nở:
“Tẩu tẩu, nhất định sẽ học cho giỏi, phụ sự kỳ vọng của tẩu!"
Ôn Noãn Noãn sững sờ.
Thiếu niên , rõ ràng là chính quyết định học mà!
Tẩu cũng chẳng kỳ vọng gì .
Chương 80 Con thuyền tình bạn lật là lật luôn
Lãnh Thiên hạ quyết tâm, cũng định liệu:
“Tẩu tẩu, đợi đại ca về mới học, đầu tháng hai sang năm đại ca thư viện là về ngay, trong nhà thể để tẩu và tiểu hai , nguy hiểm quá."