Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 734
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:59:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái t.ử nghĩ đến điều gì đó, ướm hỏi:
“Phụ hoàng ở trong cung dưỡng lão?”
“Không cần.”
“.......
Vậy nhi thần xây cho ngài một tòa biệt viện?”
“Không cần.”
“Vậy...”
“Không cần, phụ hoàng du ngoạn sơn thủy.”
Lăng Mặc Thái t.ử cứ hỏi tới cùng, giấu giếm nữa mà thật.
Hắn ngay mà!
Phụ hoàng “già " xem sớ tấu, nhưng thể du ngoạn sơn thủy!
Thái t.ử phẫn nộ bất bình, nhưng dám lên tiếng.
Lăng Mặc liếc một cái, trấn an:
“Con sớm bồi dưỡng cho kế nhiệm tiếp theo, là thể sớm ngày thoát , ờ, nhường ngôi, phụ hoàng vất vả bao nhiêu năm nay , cũng đến lượt con .”
“......
Vâng!
Nhi thần hiểu.”
Thái t.ử ngậm lệ đáp ứng.
Phụ hoàng đúng, chỉ sớm bồi dưỡng thế hệ cho mới thể nhường ngôi!
Hắn nỗ lực!
Lăng Mặc Thái t.ử tìm thấy mục tiêu phấn đấu, cảm thấy an ủi.
Cô cô đúng, những ngày nghỉ hưu sớm thực sự .
Về phần Lãnh Thiên, ai bảo bồi dưỡng kế nghiệp chứ, thể trách thả !
Lãnh Thiên bây giờ chắc hẳn đang sứt đầu mẻ trán, đang lục lọi khắp Hộ Quốc quân để tìm nhân tài đây, hận thể một lúc bồi dưỡng năm sáu bảy tám vị tướng tài.
những thứ đều thuộc quyền quản lý của nữa , sẽ thương lượng với Thái t.ử, ở đều dựa bản lĩnh cá nhân.
Cô cô, Chỉ nhi tỷ tỷ, Lãnh Thần, Lãnh Vân, đợi con.
Hắn xem biển mây mà họ , xem con ốc đào cát, con trai phun nước và cả những c.o.n c.ua nhỏ chạy lung tung;
Hắn cũng cùng họ du thuyền hồ, cùng nếm thử món ngon khắp nơi, trải nghiệm phong tục tập quán khác .
Cùng họ hồng trần bạn, một đời phồn hoa.
Chương 633 Ngoại truyện - Tần Dung Dung
“Ngôn Nhược, nên vận động nhiều hơn mới đúng!
Cứ giam trong viện mãi dễ yếu lắm.”
Thiếu nữ rạng rỡ phóng khoáng, thần thái bay bổng trèo lên bờ tường, gọi với sang bệnh nhược đang sách ở phía bên .
Thiếu nữ tên Ngôn Nhược ngẩng đầu về phía bờ tường, đáp lời mà hỏi ngược :
“Có qua đây ?
Tớ lấy thang cho .”
“Không cần, nếu đích lấy thang, thà tớ trực tiếp nhảy xuống còn hơn!
Hôm nay tớ sang , cô nãi nãi của tớ về phủ , tớ ở trong phủ bồi bà.”
Thiếu nữ tường đầu một cái, thấy lời dặn dò gì đó, đáp vài tiếng đầu , tiếp tục :
“Cô nãi nãi của tớ bảo tớ đón sang phủ chơi!
Cậu ?
Tớ tới đón .”
Câu cuối cùng lộ vẻ mong đợi cẩn thận.
Cô nãi nãi Tần Dung Dung của Tần gia, nàng , thì bà và ngoại bà của nàng Ôn Noãn Noãn vẫn là bạn vong niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-734.html.]
Chỉ là tuổi tác chênh lệch lớn, ngoại bà và ngoại ông đang dạo chơi bên ngoài, cô nãi nãi của Tần gia tuổi tác lớn, ở kinh thành, thỉnh thoảng mới về Tần phủ một chuyến.
Người Tần gia vô cùng kính trọng vị cô nãi nãi , bao gồm cả bạn của nàng Tần Liễm Diễm.
Tuy nhiên Tần Dung Dung vì cớ gì, đối với Liễm Diễm đặc biệt khác biệt, đối với nàng cũng cực .
“Được, nhưng cần tới đón, tớ tự qua là .”
“Thế !
Tớ tới đón .”
Ngôn Nhược trêu chọc một cách buồn :
“Từ phủ tớ tới phủ chỉ cách một bức tường thôi, còn sợ tớ lạc .”
“Sợ!
Không chỉ sợ lạc, mà còn sợ trúng; vả tới tớ chạy đón , về tớ dìu tiễn , tìm phu quân cũng tìm theo tiêu chuẩn tớ đối với , tớ mới yên tâm, .”
Dặn dò xong, Tần Liễm Diễm lanh lẹ nhảy xuống.
Bên Ngôn Nhược bất đắc dĩ lắc đầu.
Tìm phu quân theo tiêu chuẩn của Liễm Diễm đối với nàng, e là tìm thấy .
Tại Liễm Diễm các, Tần Dung Dung tóc bạc phơ ngẩn ngơ cuộc đối thoại của hai , nhất thời ngây .
“Cô nãi, bà đợi cháu một lát, cháu đón Ngôn Nhược!”
“Cô nãi, cháu đón Ngôn Nhược tới , đợi chút, cháu lấy M-ông Đỉnh Cam Lộ , bình thường sợ đám nha tỳ nữ lấy nhầm nên cháu cất kỹ lắm, chính là để đợi tới mới uống.”
Tần Liễm Diễm hào sảng một tiếng, trong đôi mắt ánh nước lấp lánh, là mắt.
Tần Dung Dung mỉm , lặng lẽ đứa cháu gái tư bừng bừng.
Cầm một chiếc bình sứ trắng , Tần Liễm Diễm hào khí :
“Ngôn Nhược, thích uống M-ông Đỉnh Cam Lộ , tiếc là tớ chỉ bấy nhiêu thôi.
, tớ cũng sẽ giống như cô nãi và ngoại bà của , ăn kiếm bạc, đem tất cả M-ông Đỉnh Cam Lộ gầm trời tặng hết cho !”
“Bốn vị ngoại ông năm nào cũng gửi M-ông Đỉnh Cam Lộ tới cho tớ uống hết, Liễm Diễm cần...”
“Họ cho là của họ, tớ cho là của tớ.”
Tần Dung Dung buồn hỏi:
“Liễm Diễm, đại sư của chùa Pháp Hỉ cháu mệnh phượng hoàng, ăn kiếm bạc ?”
Tần Liễm Diễm ngẩng cổ lên, “Thế thì càng , nếu cháu mệnh phượng hoàng, những thứ nhất thiên hạ cháu đều cho Ngôn Nhược!
Ngôn Nhược, đợi tớ.”
Ngôn Nhược ngọt ngào, phối hợp :
“Được, tớ đợi.”
Bốn vị ngoại ông chỉ nàng là con gái duy nhất, mà nàng cũng chỉ một nàng là con gái, cộng thêm Thái thượng hoàng Lăng Mặc, thực những thứ nhất thiên hạ trao cho nàng bao nhiêu.
Liễm Diễm cho, nàng cứ phối hợp thôi.
Liễm Diễm vui là .
Khóe miệng Tần Dung Dung rạng rỡ nụ , đôi mắt hai mặt, tâm trí sớm bay xa.
Đi, đổi M-ông Đỉnh Cam Lộ tới.
Từng một bà thích uống M-ông Đỉnh Cam Lộ.
Tuổi trẻ thật , là phu nhân của ai, là của ai, chỉ đơn thuần là chính .
“Thời gian trôi bao giờ trở , chuyện cũ chỉ thể hoài niệm;
Nhớ thuở thơ ấu thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư sớm tối theo .”
Chương 634 Ngoại truyện - Lãnh Tiêu
Người đàn ông ở vị trí chủ tọa dung mạo tinh tế vô song, đôi mắt vốn quá đỗi lạnh lùng lúc ánh sáng lấp lánh, chút âm u chút tà ác.
Hắn ngay ngắn ghế thái sư, quanh bao phủ bởi vẻ bạo liệt, uy áp từ kẻ nắm quyền mang đến cảm giác áp bách vô tận.
Nữ t.ử trói đất đang bất an kinh hãi vùng vẫy dịch chuyển.
“Đại ca, xử trí ả như thế nào?”
Người đàn ông nội liễm ẩn trong bóng tối bước lên phía , xin chỉ thị.