Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 721

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:58:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đừng những quan viên thanh lưu chính phái tỏ lãnh đạm rõ ràng, vị trí của bọn họ trong lòng Thánh thượng quan trọng, Thánh thượng trong lòng sáng như gương, sẽ dễ dàng động đến bọn họ, Lăng Mặc sự ủng hộ của nhóm , bất kể là hiện tại tương lai, đều là trợ lực vô hình thể thấy!"

 

“Dân gian đ-ánh giá Lăng Mặc là cực ?

 

Đó là hận thể tôn ngài lên thần tiên giáng thế, chân mệnh thiên t.ử gì đó luôn.

 

cũng lạ, cần nước nước, cần lương thực lương thực, quá huyền ảo , đừng những bình dân bách tính đó, ngay cả tỷ cũng sâu sắc cho rằng Lăng Mặc là tới để cứu độ chúng sinh."

 

Vệ Vi Vi ngớt kinh thán.

 

Một khúc sông nước thì thôi , đằng sông nào cũng nước.

 

Sông nào cũng nước thì thôi , mà đều là khi Lăng Mặc tới mới nước, chuyện huyền ảo và thể giải thích đạo lý như thế , ai mà chấn kinh?

 

Ai mà tán thưởng?

 

Bất kể khác tin , tỷ cũng tin.

 

Ôn Noãn Noãn cuối cùng cũng xác định , tuyến thời gian đang đẩy sớm hơn!

 

Và hình như còn là do nàng ảnh hưởng?

 

Theo như nguyên tác, chắc chắn phân đoạn nước tự nhiên xuất hiện trong sông và thêm một lượng lớn lương thực ngoài định mức, Lãnh Tiêu và Lăng Mặc cứu trợ thiên tai công, nhưng huyền ảo và rầm rộ như thế !

 

Mặc kệ , tới tới đó .

 

, Lãnh Tiêu ?"

 

“Hắn cứu trợ thiên tai trở về, gần Tết, chắc cần tới Hoằng Văn viện điểm danh trình diện , xử lý mấy tên công bán chủ cầu vinh đó ?"

 

Vệ Vi Vi nghĩ đến Tôn Phú Quý, vẫn còn một bụng tức.

 

đêm qua tỷ chấp nhận chuyện mắt của , cũng cách dạy bảo hạ nhân, những chuyện sở trường tỷ tránh , giao cho đại tẩu giỏi chọn tới giúp tiểu !

 

“Có khả năng, Lãnh Thiên và Lãnh Vân cả buổi sáng cũng thấy bóng dáng , còn bốn ngày nữa là Tết , ngày mai tất cả cửa hàng sẽ nghỉ Tết, hôm nay nhiều việc lắm."

 

Bạch Chỉ suy nghĩ một chút về bóng dáng mấy thấy cả buổi sáng, hợp lý đoán.

 

Ôn Noãn Noãn “ừm" một tiếng, ba Lãnh Tiêu trở về thật sự giúp ích nhiều.

 

Thời tiết mùa tuyết lạnh lẽo , đúng dịp Tết, nhiều việc, nếu kịp thời trở về, nàng chắc chắn ngoài xử lý những chuyện rắc rối đó.

 

Điều duy nhất, chính là giấc ngủ của nàng trọn vẹn.

 

Chương 621 Hiện tại vẫn lúc quản

 

Thái t.ử phế, Giả tướng quân giải ngũ về vườn, Giả gia quân tan rã, Giả Sĩ Gia ngục chờ phát lạc.......

 

Cùng lúc đó, Đại hoàng t.ử cứu trợ thiên tai thưởng, Dương Chiêu từ Thứ phụ thăng lên Thủ phụ.

 

Phe Thái t.ử bại trận như núi đổ, mà phe Đại hoàng t.ử Lăng Liễn thế lực càng mạnh, đắc ý vinh quang.

 

Từ cuối năm ngày hai mươi sáu tháng Chạp cho đến Tết tháng Hai, cả kinh thành vẫn bàn tán xôn xao, từng dừng .

 

Mặt trời lên cao, Ôn Noãn Noãn chậm rãi bò dậy, rửa mặt xong, đôi dép bông tới sảnh phụ.

 

Lúc chuyển nhà cuối năm, Lãnh Vân chuẩn đầy đủ củi và than, nhà chính nơi nàng ở suốt ngày đốt địa long, phòng ngủ, thư phòng, phòng ăn, phòng khách, phòng vân vân đều ấm áp, mặc áo mỏng mùa xuân thu và dép lê bên trong, một chút cũng thấy lạnh.

 

Mà thời tiết gió rét thấu xương , cần mặc ba tầng trong ba tầng ngoài quần áo mùa đông dày cộp, cả thoải mái hơn nhiều.

 

Vừa mới sảnh phụ xuống, Lý Tú Nga bưng tới cháo ninh mềm nhừ và vài đĩa thức ăn nhỏ, Triệu đại nương ở bên cạnh rõ ràng điều , nhưng vẫn cúi đầu, chắp tay một bên kiên nhẫn chờ đợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-721.html.]

 

Đợi mãi cho đến khi Ôn Noãn Noãn ăn xong bữa sáng, hình mập mạp của Triệu đại nương mới bước lên vài bước, cung kính nhưng mang theo giọng điệu tức giận bẩm báo:

 

“Phu nhân, mấy con nhóc phía đang loạn kìa!"

 

Ôn Noãn Noãn bưng cái chén nắp “Hàn Giang Độc Điếu", đang thong thả thưởng thức sương, xong, giả vờ quan tâm hỏi:

 

“Ồ?

 

Lần vì cái gì mà loạn ?"

 

“Lần vì quần áo, vẫn là mấy con nhóc đó, chê hai bộ quần áo xuân thu đủ , sợ thời tiết giặt khô , đang ầm ĩ ba bộ!"

 

Triệu đại nương mặt đỏ tía tai vì tức giận .

 

Bà hễ nghĩ đến cảnh tượng ồn ào trong phòng dãy sáng nay, và những lời mấy con nhóc lương tâm đó , kìm tức giận đến run rẩy.

 

Cuối năm chủ t.ử bụng nhân từ, mua về năm mươi đứa trẻ choai choai và ba mươi con nhóc từ những quận huyện hạn hán ở Trung Châu do ngài phụ trách.

 

Đám trẻ choai choai tiểu sai, phụ trách các loại công việc bên ngoài.

 

Còn ba mươi con nhóc thì nha ở nhà mới.

 

Đều xuất từ gia đình nông dân nghèo khổ, vốn dĩ ăn đủ no mặc đủ ấm, lúc hạn hán cũng là những cha nhẫn tâm bán , nếu chủ t.ử bụng mua về thì ở Trung Châu t.h.ả.m hại đến mức nào.

 

Kết quả là những con nhóc đủ, tranh ăn, tranh uống, tranh chỗ ở, tranh việc nhẹ nhàng, bây giờ ngay cả quần áo cũng tranh!

 

Cứ tiếp tục như , đến cả ý đồ với chủ t.ử bọn họ cũng dám nảy sinh ?

 

Triệu đại nương lo lắng Ôn Noãn Noãn, chỉ sợ vị phu nhân xinh nhân hậu tính tình lấn lướt.

 

“Bọn chúng mới mười ba mười bốn tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn, năm nay quần áo nhiều , sang năm chừng mặc nữa.

 

Hơn nữa mỗi năm đều sẽ một bộ quần áo, nhiều như ba bộ, đến lúc mặc chẳng lãng phí ?

 

Triệu đại nương, bà với bọn chúng là hàng năm vẫn sẽ thêm một bộ quần áo ?"

 

Lý Tú Nga nghĩ đến dáng vẻ náo loạn của những con nhóc đó trong những ngày qua, liền cảm thấy đáng cho chủ gia.

 

Đều là xuất từ nhà nghèo khổ, những con nhóc vốn dĩ sống những ngày tháng thế nào, bà và Triệu đại nương trong lòng chẳng lẽ ?

 

Nói cái gì mà hai bộ quần áo sợ thời tiết khô kịp, đều là cái cớ cả, bà tin, lúc bọn chúng vốn ở nhà thì quần áo xuân thu thể hai bộ để đổi?

 

E là bốn mùa xuân hạ thu đông cộng cũng hai bộ quần áo chứ.

 

Hơn nữa, thời tiết khô thì thể giặt muộn một chút ?

 

Không thể mang hơ khô bên cạnh hố lò ?

 

Thật sự thì quần áo rách nát đây mặc nữa chắc?

 

Chỉ là mượn danh nghĩa khô kịp , để thêm một bộ quần áo mới mà thôi.

 

Phận hầu, vì một bộ quần áo mới mà rùm beng lên như , trong lòng nghĩ gì ngay cả bà cũng đoán .

 

Thật là đủ!

 

Khuôn mặt chất phác của Triệu đại nương sầu t.h.ả.m, khổ sở lên tiếng:

 

“Nói , rõ mười mươi luôn!

 

Phu nhân giao bọn chúng cho quản, chuyện gì đều hết với bọn chúng sót một lời."

Loading...