Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 719

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:58:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Rửa sạch bụi trần, mang theo lạnh của đêm tối, đẩy cửa phòng , luồng khí ấm áp phả mặt khiến đôi mắt sâu thẳm của Lãnh Tiêu nheo .”

 

Phượng mâu về phía giường lớn, khi thấy hình bóng mềm mại đang cuộn tròn trong chăn mềm, ánh mắt trở nên tối sầm vô tận.

 

Người con gái mềm mại nhu mì đang ngủ khò khò thật ngọt ngào, vốn tưởng rằng chỉ cần nàng thôi là thấy mãn nguyện , nhưng Lãnh Tiêu cảm thấy sắp thất hứa .

 

Hắn , chỉ nàng thôi, nhiều hơn, nhiều hơn nữa.

 

Muốn nàng, chiếm lấy nàng.

 

Hắn giống như một con thú thế nào là đủ, v-ĩnh vi-ễn thỏa mãn.

 

Chương 619 Tin

 

Dây buộc của bộ trung y trắng như tuyết những ngón tay thon dài kéo , để lộ bờ vai trắng mịn như ngọc, vẻ thanh lãnh trong đáy mắt Lãnh Tiêu biến mất, đó là sự rực lửa và cuồng nhiệt trào dâng.

 

Ôn Noãn Noãn bao giờ cảm thấy đêm dài đến .

 

Dài đến mức dường như điểm dừng.

 

Rõ ràng bôn ba ngược xuôi là Lãnh Tiêu, ăn ngon ngủ yên lao tâm khổ tứ cũng là Lãnh Tiêu, tại tinh lực dồi dào , mệt mỏi cũng là .

 

Chân trời hửng sáng, ngoài cửa sổ thấp thoáng hiện một tia nắng ấm đầu tiên, Ôn Noãn Noãn thật sự chịu nổi, hạ quyết tâm thể để chuyện tiếp diễn nữa.

 

“Chàng bảo ngủ khi khỏi cửa, là vì sợ khi về tinh thần ?"

 

Nàng bỗng nhiên tỉnh ngộ hỏi.

 

Thật sự trách nàng lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử, mà là chuyện , chuyện nếu nàng ngủ một giấc tỉnh dậy, thì thể lực thật sự chịu nổi!

 

Phượng mâu của Lãnh Tiêu sâu thẳm trong căn phòng tối mờ, rõ thực hư, đôi mắt đen láy lấp lánh sự rực lửa, vẫn thỏa mãn, bóp c.h.ặ.t vòng eo nhỏ mềm mại cho nàng cử động, cũng cho nàng thoát khỏi, giọng khản đặc , thấp giọng dỗ dành:

 

“Lại một lát nữa, một lát lát nữa thôi là ."

 

Ôn Noãn Noãn thật sự tin , nhưng bây giờ nàng đau nhức như rã rời, hơn nữa ngủ một giấc ngắn ngủi là đủ, bây giờ nàng chỉ nghỉ ngơi.

 

Khát khao nghỉ ngơi, nàng chỉ thể nhỏ giọng bàn bạc:

 

“Hay là, tối nay ?"

 

Lãnh Tiêu u ám hỏi:

 

“Noãn Noãn thích ?"

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Đại ca , đây là vấn đề thích thích ?

 

Đây là vấn đề chịu nổi !

 

Nàng là con , chứ máy móc, mà máy móc thì cũng nghỉ ngơi chứ.

 

Lãnh Tiêu rủ mắt, bờ môi mỏng mím c.h.ặ.t, một hồi lâu , thần sắc u ám từ từ lùi .

 

Ôn Noãn Noãn đôi mày nhíu , nghiến răng hạ quyết tâm :

 

“Thôi , đây là cuối cùng đó."

 

Sau đó liền thấy vẻ u ám trong phượng mâu của Lãnh Tiêu tan biến hết, đó là niềm vui sướng sâu sắc, thấp giọng hứa hẹn:

 

“Ừm, lỡ giấc ngủ của Noãn Noãn ."

 

Ôn Noãn Noãn:

 

.......

 

Không lỡ giấc ngủ, ừm, chỉ là căn bản ngủ thôi......

 

Nắng ấm mùa đông rạng rỡ lên cao, len qua khe hở mép cửa sổ gỗ rọi phòng.

 

Ôn Noãn Noãn tiếng trò chuyện ríu rít bên ngoài cho tỉnh giấc.

 

Sự tò mò hóng hớt chiến thắng cơn đau lưng mỏi gối, nàng gượng dậy một cách khó khăn, rửa mặt xong ngoài.

 

Vệ Vi Vi thấy Ôn Noãn Noãn , liền tươi vẫy vẫy tay:

 

“Tiểu mau qua đây!

 

Muội dậy muộn quá , bỏ lỡ tin tức trọng đại đầu tiên !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-719.html.]

Ôn Noãn Noãn xuống ghế bành với động tác mấy linh hoạt, run rẩy rót cho một chén , khi nhuận cổ họng khô khốc khàn đặc mới hỏi:

 

“Còn bốn ngày nữa là đến Tết , còn thể tin tức trọng đại gì nữa đây?"

 

Uông Thủy Dao và Vệ Vi Vi tiểu một vẻ nhuận sắc xinh tươi, liền ăn ý dời tầm mắt chỗ khác.

 

Bọn họ xa cách lâu ngày thắng tân hôn, hôm nay đặc biệt chọn bữa trưa mới tới kể tin tức trọng đại , ngờ, vẫn là đ-ánh giá thấp, khụ.

 

Bạch Chỉ ngây Ôn Noãn Noãn, ngập ngừng hỏi:

 

“Noãn Noãn tỷ, cảm thấy hôm nay tỷ đặc biệt xinh ?"

 

Hồng hào mịn màng, cả như từ nước , mềm mại dịu dàng trông cực kỳ.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

.......

 

Xinh thì , chứ sắp thăng thiên tới nơi thì .

 

Lườm một cái, nàng uể oải lẩm bẩm:

 

“Chỉ Nhi ánh mắt từ đến nay đều chuẩn, lầm cũng là chuyện thường tình, mau xem chuyện lớn gì?!"

 

Cách nhất để chuyển hướng chú ý là đổi chủ đề, tuyệt đối để tiêu điểm .

 

Uông Thủy Dao quan sát liền thuận thế :

 

“Có mấy tin lận đó!

 

Muội cái nào ?"

 

Có mấy tin tức ?

 

Ôn Noãn Noãn dựa theo kinh nghiệm đây, quả quyết :

 

“Nghe tin , tin !"

 

Nếu tin , chừng tin sẽ che lấp mất tin .

 

Vệ Vi Vi phì thành tiếng, lắc đầu trêu chọc:

 

“Không tin , đối với chúng là tin thôi~"

 

“Vậy thì chọn cái nào trọng đại ."

 

Nghe thấy là tin , Ôn Noãn Noãn lập tức còn áp lực nữa, tùy ý .

 

Đối với nhà bọn họ mà là tin , thì đối với một chính là tin .

 

Ờ, nếu là kẻ thù của bọn họ, thì quá .

 

Vệ Vi Vi suy nghĩ một lát:

 

“Nếu trọng đại, thì chắc chắn là Thái t.ử phế!"

 

Ôn Noãn Noãn “ừng ực" một tiếng nuốt nước bọt, trợn to đôi mắt, thể tin nổi hỏi:

 

“Thái t.ử phế ?"

 

, chuyện buổi chầu sáng nay đó!

 

Cha đẻ bên nhà khi tan chầu sai tới báo tin, bây giờ e là bộ quyền quý quan viên đều hết , đến tối chắc cả kinh thành cũng sẽ thôi."

 

Uông Thủy Dao nhẹ nhàng giải thích rõ ràng.

 

Cha đẻ nhà họ Ôn từ bỏ thực chức, chỉ để danh hiệu Thái sư, là cần lên triều, phu quân Ôn Nhuận ở Hàn Lâm viện hiện tại là chính tứ phẩm, quan viên ở kinh thành của triều đình chúng ngoại trừ ngôn quan , tứ phẩm trở lên mới cần lên triều.

 

Cho nên chuyện xảy triều đình, sớm nhất chính là cha đẻ nhà đang giữ chức ngôn quan.

 

Vệ Vi Vi sớm, tiếp lời :

 

“Nói là Thánh thượng nổi trận lôi đình, liệt kê đủ hành vi loạn của Thái t.ử trong những năm qua, đặc biệt là đủ thứ việc cứu trợ thiên tai đắc lực!

 

Ngôn quan dâng sớ, trăm quan phụ họa, ngay cả mấy quan viên thuộc phe ủng hộ Thái t.ử cũng mấy lâm trận phản đao, liệt kê chi tiết tội trạng của Thái t.ử, loạn cào cào cả lên, thật là náo nhiệt."

 

Bất kể là quan viên phe Thái t.ử tự c.h.ặ.t đứt tay để cầu sinh sự ám chỉ của Thánh thượng, tóm là sụp đổ một cách rõ ràng minh bạch.

 

Ôn Noãn Noãn ngẩn , một lúc lâu hỏi:

 

“Sau lưng Thái t.ử là Giả tướng quân, Thánh thượng lo lắng ?"

 

 

Loading...