Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 717

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:58:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẳng lẽ, chỉ là vì phận bán đứt ?”

 

“Chúng dùng , ưu tiên hàng đầu là bán đứt, mục đích là để khi xảy chuyện cần đưa lên quan cũng thể xử lý , là đ-ánh là g-iết là bán , đều do chúng chủ, tiết kiệm việc ngươi đúng ?

 

Ngươi ham bạc, ham việc nhẹ nhàng, thì nên bán chủ cầu vinh, nhưng vì bạc mà phản bội chủ t.ử, còn nghĩ đến chuyện thả ngoài báo tin thì nên ngươi ngây thơ là ngu ngốc đây?

 

Không cho ngươi ngoài, thì cần gì lo lắng ngươi báo tin chứ."

 

Ngồi xổm mặt bốn , bày biện các lọ lọ chai chai trong hòm thu-ốc, Lãnh Thần nhẹ nhàng chậm rãi .

 

Sắc mặt Tôn Phú Quý trắng bệch, mà ba gã công trẻ tuổi khác thấy những lời , đôi mắt dấy lên hy vọng.

 

Bọn họ phận bán đứt!

 

Không bán , chủ gia thể lấy mạng bọn họ.

 

“Chúng bán đứt, mau thả chúng !"

 

, các dùng tư hình với chúng , nếu đưa lên quan chúng nhất định sẽ tố cáo các !

 

nếu thả chúng , đảm bảo sẽ ."

 

“Thả , sẽ , nhưng nếu đưa lên quan thì chuyện hẳn hoi với quan phủ đấy!"

 

Cơn đau dần tan , ba bình tĩnh , đầu óc dần thanh tỉnh, nhân lúc thanh tỉnh , vội vàng dữ tợn đưa yêu cầu.

 

Nỗi đau ngứa ngáy khó nhịn lúc nãy, bọn họ kiên quyết thể chịu đựng thêm một nào nữa.

 

Trước đó quá đau , đau đến mức bọn họ mất lý trí, nhưng khi cơn đau dịu ai mà sống chứ?

 

Thấy Lãnh Thần vô tình lộ sơ hở, khiến bọn họ thấy hy vọng, lập tức màng tất cả mà nắm lấy.

 

Lãnh Thần ngẩng đầu lên, về phía ba gã công trẻ tuổi đang chuyện, đôi mày thanh tú nhíu , “Ta cũng nên khâm phục sự tự tin của các , tự tin là chuyện .

 

Tuy nhiên cũng tự tin, tự tin khi đưa các lên quan, các còn cách nào để chuyện hẳn hoi với quan phủ nữa ."

 

“Ý, ý gì?"

 

“Chính là ý đó đấy, các ngươi đoán xem tại kẻ đưa giá cao một trăm lượng, hai trăm lượng để các ngươi việc?

 

Đó là vì công thức của nhà chúng xứng đáng với cái giá mà bọn họ bỏ .

 

Hắn thể mua chuộc các ngươi, thì cũng thể mua chuộc những công khác, và những khác cũng sẽ tầng tầng lớp lớp những công thức , v-ĩnh vi-ễn dứt trừ hậu họa, đương nhiên quản lý từ nội bộ.

 

Chuyện nếu các ngươi gương, cơ ngơi lớn như , các ngươi bảo tẩu t.ử và tiểu của quản lý thế nào?

 

Các ngươi xem đúng đạo lý ?"

 

Lãnh Thần chọn vài lọ bột độc từ hòm thu-ốc, từng lọ một bày ngay ngắn hòm gỗ, việc giải đáp thắc mắc cho bọn họ.

 

Trong đầu bốn nảy một ý nghĩ:

 

Sát kê cảnh hầu! (G-iết gà dọa khỉ)

 

“Đây là lấy chúng ..... tế đao?"

 

Lãnh Thần hề keo kiệt khen ngợi một câu:

 

“Thông tuệ."

 

“Các , các thể thế !

 

Bên ngoài đều truyền tai các trạch tâm nhân hậu, đối xử với hạ nhân khoan dung độ lượng, ngươi, ngươi xứng với những lời khen đó!"

 

“Ta vốn dĩ xứng mà, trạch tâm nhân hậu, khoan dung độ lượng, đó chỉ là tẩu t.ử của thôi."

 

những hiện tại và tương lai đều khả năng báo thù trở , Lãnh Thần cũng dám gắp lửa bỏ tay .

 

Thận trọng đem tất cả những chuyện xa ác độc, bộ ôm hết .

 

, nhưng Lãnh Tiêu ngươi là quan, yêu dân như con, tấm lòng xích t.ử!

 

Sao thể luật phạm luật, lạm dụng tư hình!"

 

Một gã công nhanh trí khác đầu Lãnh Tiêu đang , chất vấn:

 

“Ngươi sợ tiền đồ hủy hoại !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-717.html.]

Ánh mắt Lãnh Tiêu nheo , thần sắc xa cách đạm mạc hề lay động, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ giễu cợt nhạt nhẽo.

 

Yêu dân như con?

 

Tấm lòng xích t.ử?

 

Xin , thật sự .

 

Hắn chỉ , nếu vì bốn kẻ , hiện tại ôm Noãn Noãn .

 

Hắn bôn ba ngày đêm trở về, để đối mặt với bốn kẻ bàn luận xem bọn họ báo tin những chuyện vặt vãnh .

 

cũng , xử lý bọn họ, g-iết một răn trăm, thể quét sạch chướng ngại cho Noãn Noãn .

 

Hôm nay nếu kịp thời trở về, đêm khuya tuyết rơi dày lạnh lẽo như bây giờ chính là Noãn Noãn tới, hễ nghĩ đến việc Noãn Noãn đối mặt với bộ mặt của bốn kẻ ghê tởm , hận thể xé nát bọn họ.

 

“Đại ca lạm dụng tư hình?

 

Càng luật phạm luật!

 

Huynh động một ngón tay của các ?

 

Huynh một câu nặng lời nào ?

 

Huynh gì cả, thậm chí còn bảo đừng các ch-ết, giữ mạng cho các !

 

như ?"

 

Gương mặt thanh tú của Lãnh Thần hiện lên vẻ giận dữ, lạnh lùng chất vấn.

 

Bốn :

 

......

 

là như , chỉ là còn tàn nhẫn hơn cả !

 

Huynh giữ mạng cho bọn họ, cũng vì lòng thiện tâm, mà là để hành hạ bọn họ!

 

“Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp, đạo lý đơn giản như mà ngươi ?

 

Ngươi tuổi còn nhỏ, tâm địa đen tối tay tàn độc, ngươi, ngươi sẽ gặp ác mộng ?

 

Không sợ gặp báo ứng !"

 

Thấy những lời đều vô dụng, Tôn Phú Quý nguyền rủa.

 

“Ngươi sống đến từng tuổi , vẫn hiểu một đạo lý ?

 

Kẻ ác lớn lên mới biến , từ nhỏ ác, từ trong xương tủy độc !

 

Chẳng lẽ các ?

 

Nếu tại những công khác bội tín nghĩa phản chủ cầu vinh, mà cứ là bốn các ngươi chứ?

 

Là tiền lương nhà họ Lãnh đưa đủ cao, đãi ngộ nhà họ Lãnh đủ là công việc nhà họ Lãnh quá cực khổ mệt mỏi?

 

So với những nhà khác đều , các xem, bốn các chẳng vì bạc mà phản bội chủ gia ?

 

Cho nên vấn đề của chủ gia, mà là bốn các ngươi trong xương tủy tham tài vô đức, kết cục hiện tại cũng là tự tự chịu thôi, đừng oán đông oán tây nữa."

 

Lãnh Thần căn bản quan tâm, thoải mái phản bác .

 

Tẩu t.ử từng đại ca thể để khác nắm thóp, luôn ghi nhớ.

 

Hắn sẽ để đại ca bẩn tay.

 

Mỗi trong nhà đều trách nhiệm gánh vác, gánh vác những gì nên gánh vác.

 

Chương 618 Đừng để phu nhân phiền lòng là

 

Nhà kho củi bừa bộn, bốn cuộn tròn đất đau đớn lăn lộn, trong thời tiết tháng Chạp rét buốt, mồ hôi ướt đẫm tóc hết đến khác.

 

Tống Minh mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nghiến c.h.ặ.t răng , .

 

Những hạng đáng để đồng cảm!

 

Thấy phu nhân ôn hòa nhân hậu, thấy Vân chủ t.ử tuổi còn nhỏ, nhận lương cao ngất ngưởng, ăn ngon mặc đủ, còn mơ tưởng đến một trăm lượng hai trăm lượng bạc.

 

 

Loading...