Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 713
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:58:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu xử lý nghiêm lệ đám , những chuyện rắc rối còn nhiều lắm.”
Lãnh Vân vốn dĩ là hỏi ý kiến của tẩu t.ử nhà , xem xử lý thế nào mới tổn thương lòng tự trọng của Vệ Vi Vi, ngờ bản nàng trực tiếp ở đây, hơn nữa khuyên xử lý nhẹ tay, mà là khuyên xử lý nghiêm khắc trọng điểm nhân đó lập quy củ, càng thêm khâm phục .
“Còn ai nữa?”
Ôn Noãn Noãn thấy vấn đề của Tôn Phú Quý giải quyết xong, tiếp tục hỏi.
Lãnh Vân nụ nhẹ nhàng, đôi mắt sáng rực:
“Ba còn đều là chiêu mộ từ bên ngoài , công việc điếm tiểu nhị, bình thường ít khi thể nhà bếp, cho nên mới mua chuộc Tôn Phú Quý chuyên tạp vụ khắp nơi cùng phối hợp, trong ngoài phối hợp học cách nước dùng.
Cũng may, phụ trách nấu nước dùng dặn dò , thường xuyên nhắc nhở, họ đem sự cảnh giác khắc sâu xương tủy, lúc nào cũng chú ý nha.”
Thời gian bọn họ thấy Tôn Phú Quý và ba luôn lấy đủ loại cớ chui nhà bếp, trưa hôm nay cố ý để lộ một trống, để bọn họ thể nhà bếp, bắt gọn một mẻ.
Kế sách bàn bạc với tẩu t.ử quả nhiên phát huy tác dụng, hơn nữa hiệu quả đến kỳ lạ!
Theo lời tẩu t.ử , ‘đào tạo nhân viên kỹ thuật cốt lõi’, để họ tầm quan trọng của việc bảo mật, xem cũng vô cùng quan trọng, cái phòng phạm ngay từ nguồn gốc của ít ý đồ.
Như Tôn Phú Quý và ba điếm tiểu nhị còn thành công bắt !
“Đem nhốt ở ?
Đã sai canh giữ kỹ ?”
Uông Thủy Dao nhíu mày, hỏi.
“Nhốt ở kho hàng của tiệm lẩu, phái mấy tin cẩn chia đợt canh gác, một là sợ bọn họ bỏ trốn, hai là sợ bọn họ tự tận, ba là cũng sợ bọn họ ‘ tự tận’.”
Lãnh Vân thuần thục đáp.
Những chuyện Đại ca dạy qua , luôn ghi nhớ trong lòng, dám quên.
“Đệ nghĩ thể ảnh hưởng đến sinh ý buổi tối, dặn dò kỹ những canh gác những việc cần chú ý, liền trở về thông báo cho tẩu t.ử , đợi tối nay khi sinh ý kết thúc, sẽ kiên nhẫn thẩm vấn!”
Uông Thủy Dao nhướng mày, ngờ Lãnh Vân tuổi nhỏ mà tâm tư kín kẽ đến mức thể một đảm đương một phía.
Chương 614 Người về trong đêm tuyết
Trong viện t.ử trống trải gió bắc rít gào, tuyết lớn ngập trời, trong phòng đốt địa long ấm áp dễ chịu, Ôn Noãn Noãn, Uông Thủy Dao, Vệ Vi Vi vốn dĩ đang thong thả tự tại bỗng chốc sầu muộn thôi, thỉnh thoảng thở ngắn than dài liên tục.
Nhiều hơn là phiền lòng và đau lòng, giống như tiết trời chín chín ngày đông lạnh thấu xương bên ngoài !
nghĩ gặp chuyện thực sự là bình thường nhất, sinh ý kiếm tiền như , ai đỏ mắt, ai thực hiện hành động mới là bình thường .
Trong đó đau lòng nhất chính là Vệ Vi Vi, trong bao nhiêu hạ nhân như , chỉ mỗi nàng chọn là gì, quá vỗ mặt nàng .
Cứ nghĩ đến cái là nàng tức!
Hừ hừ, còn về ba tên điếm tiểu nhị , căn bản cần tính , dù gia sinh t.ử, cũng ký khế ch-ết, chỉ là chiêu công thôi, trung thành đến ch-ết là chuyện thể hiểu .
trong khế ch-ết độc độc cái tên Tôn Phú Quý thấy tiền sáng mắt, nàng thể tức ?
Đổi là ai đó chẳng tức.
Mãi cho đến khi vội vàng ăn xong bữa tối sớm, kéo theo đối mặt với đầy bàn đồ ăn ngon mà chỉ ăn hai bát cơm, cơn thịnh nộ của Vệ Vi Vi lên đến đỉnh điểm từng !
Ảnh hưởng đến cảm giác thèm ăn của nàng, thực sự là thể nhẫn nhưng thể nhẫn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-713.html.]
Chát!
Lôi từ tỳ nữ cận về phủ lấy tờ khế bán , đ-ập mạnh lên mặt bàn mặt Ôn Noãn Noãn, hít một nén giận :
“Tiểu , đây là khế ch-ết của Tôn Phú Quý, tối nay qua đó , và Vân nhi xử lý , đỡ thấy tức !”
Cái tính khí của nàng, thích hợp việc thẩm vấn tinh tế, đến lúc đó trong lúc thịnh nộ hỏi kẻ chủ mưu , giúp gì còn dễ gây thêm rắc rối.
“Nếu Nhị tẩu để tâm, cứ để , trời lạnh đêm đen, Noãn Noãn cứ ở nhà nghỉ ngơi là .”
Giọng thanh lãnh trầm thấp vang lên, kèm theo những cơn gió lạnh rít gào ùa .
Ôn Noãn Noãn giọng quen thuộc đến mức thể quen thuộc hơn , đột nhiên xoay qua.
Phía là màn đêm vô tận, Lãnh Tiêu một thanh lãnh đạm mạc, giống như lớp tuyết tan quanh năm đỉnh núi, hàn khí bức .
Lãnh Tiêu ở nơi hạn hán gần nửa năm, dung mạo phi hạt nửa phần hao tổn, trái còn thêm một phần trầm lịch duyệt của đàn ông, năm tháng những đối xử khắc nghiệt với , trái còn đặc biệt ưu ái.
Lãnh Thiên vạm vỡ như núi phía thì như , khuôn mặt thật thà vốn dĩ ngăm đen, lúc cho dù là ban đêm cũng thể thấy đen hơn, thậm chí còn chút bóng loáng.
Quần áo xám xịt, tạo thành sự tương phản mãnh liệt với Lãnh Tiêu cũng phong trần mệt mỏi trở về nhưng thanh phong lãng nguyệt.
Phía bên Lãnh Thần và Lãnh Vân vốn dĩ cùng một khuôn mặt nhỏ nhắn nay thêm mấy phần nhẫn nhịn già dặn của từng trải, lẳng lặng bên cạnh Lãnh Tiêu, khiến cảm nhận sự hiện diện của .
Ôn Noãn Noãn đôi mắt từ thẫn thờ, chuyển thành vui mừng, cuối cùng chuyển sang cuồng hỷ, giống như một con bướm đêm vui vẻ chạy về phía Lãnh Tiêu:
“Chẳng trách lâu nhận thư của !
Là đang đường về , cho nên mới thư đúng ?”
Hại nàng còn lo lắng một hồi lâu.
“Ừm.”
Lãnh Tiêu dang hai cánh tay, một bước ôm lòng, cánh tay sắt siết c.h.ặ.t hận thể đem khảm xương tủy.
Noãn Noãn của , ngày đêm mong nhớ, cuối cùng thực sự trong vòng tay .
Hắn thể ôm nàng, thể chạm nàng, chứ chỉ trong mộng, khi tỉnh bên cạnh chỉ là một mảnh lạnh lẽo.
Uông Thủy Dao, Vệ Vi Vi thấy Ôn Noãn Noãn chạy về phía Lãnh Tiêu, cảm giác biệt ly trùng phùng họ hiểu, là từng trải, hai né tránh hướng khác chỗ khác.
Lãnh Thiên đại ca đang ôm tẩu t.ử mãn nguyện, đôi mắt cực kỳ đen láy về phía Bạch Chỉ, mong đợi.
Bạch Chỉ:
.......
Thật nha thật !
Người về trong đêm tuyết, duy mỹ như chứ?
Quan sát một hồi lâu Bạch Chỉ rút kết luận, ừm, vẫn là do nha ~
Ánh mắt nàng chuyển sang Lãnh Thiên như ngọn núi nhỏ bên cạnh, tưởng tượng một chút nếu đổi thành nàng và Lãnh Thiên, ờ, rùng một cái, lập tức ngăn chặn những hình ảnh kinh khủng trong đầu.
là t.h.ả.m họa!
Tha cho bản thôi, đừng nghĩ nữa, cũng luôn luôn nhắc nhở bản , đừng những chuyện tổn hại đến hình ảnh !