Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 711

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:58:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được.”

 

Hai trong lòng hiểu rõ, họ kiếm bạc chủ yếu dựa cách và hương vị khác biệt, đỏ mắt tự nhiên cũng , cho nên cho dù ý đồ cũng là nhắm hậu trù.

 

Chương 612 Sắp biến trời

 

Tiệm đồ da hiện tại kiếm tiền, cho dù kiếm tiền, lợi nhuận cũng dồi dào đến mức khiến những đó đỏ mắt, hơn nữa đường xá xa xôi tới khu chăn nuôi thu mua nguyên liệu thô tức là đồ da trâu dê căn bản lời.

 

Nhà họ chủ yếu là bán thịt trâu dê nhúng lẩu thuận tiện vận chuyển tới, mới đem lợi nhuận tối đa hóa, những thương gia khác bán lẩu đơn thuần sinh ý đồ da lợi nhuận hạn, vì cái lợi nhuận hạn mà tốn hết tâm tư mua chuộc thì đáng.

 

Thu-ốc thành phẩm tiến cống lợi nhuận lớn nhất!

 

thu-ốc một mặt tính chuyên môn quá mạnh, mặt khác cho dù học lỏm phối phương một hai cái cũng thể, thể học lỏm bộ?

 

Hơn nữa trong đó một vị thu-ốc phối sai hoặc lượng cho nhiều cho ít, d.ư.ợ.c hiệu thể sẽ khác biệt một trời một vực, rủi ro quá lớn!

 

Cho nên những sinh ý quá đơn giản và quá khó, khác dù thèm cũng sẽ tới học lỏm.

 

Cuối cùng chỉ thể là ở sinh ý ăn uống.

 

“Đầu bếp Lâu Ngoại Lâu và đồ kho đồ luộc bộ là các đầu bếp nữ mang tới từ trang t.ử, nữ t.ử tâm tính tỉ mỉ lo cho gia đình, hám cao xa cũng ít khi nghĩ đến việc một đêm phất nhanh, nếu như ý đồ với chúng , tay từ chỗ họ cũng như khả năng đắc thủ là nhỏ.”

 

Ôn Noãn Noãn trầm ngâm phân tích.

 

Lãnh Vân theo :

 

“Đức Thắng Lâu chủ yếu là vịt , nhân tuyển hậu trù là đích Ôn gia Đại phu nhân Nhị phu nhân chọn lựa, đều là khế ch-ết, cộng thêm gia thế Ôn gia phong hậu đối đãi với bộc nhân khá là hậu hĩnh, họ vì tiền tài mà phạm hiểm chắc là cũng lớn.”

 

“Thực đổi một hướng suy nghĩ, món ăn của Lâu Ngoại Lâu và Đức Thắng Lâu một là nhiều, hai là lên phiền phức, lẩu đơn giản?

 

Hơn nữa lẩu chỉ cần nấu một cái đáy nồi, nướng vài xiên là , thịt trâu dê tuy đắt hơn thịt lợn, nhưng nó bán còn đắt hơn nha, lợi nhuận trong đó lớn đến đáng sợ, đủ để đáng giá mạo hiểm.”

 

“Tẩu t.ử là cảm thấy tiệm lẩu nhắm khả năng lớn nhất?

 

đầu bếp phụ trách tiệm lẩu là gia sinh t.ử của Ôn gia”

 

Ôn Noãn Noãn nhắc nhở:

 

“Nấu đáy nồi đơn giản, nướng xiên thịt bò xiên thịt dê cũng khó, họ nhất định sẽ trực tiếp mua chuộc ở hậu trù, còn khả năng mua chuộc những như rửa rau, điếm tiểu nhị, tạp vụ nọ ?”

 

học lỏm mà , những loại món hầm, xào bùng nổ độ khó cao thì , nhưng đáy nồi lẩu xem vài cẩn thận nghiền ngẫm một chút thì thể tám chín phần , càng đừng tới đồ nướng!

 

“Bí phương duy nhất đại khái chính là những hương liệu đó, học lỏm mà đại khái sẽ từ chỗ tay.”

 

Lãnh Vân cúi thấp đầu, nửa ngày, ngẩng đầu Ôn Noãn Noãn ánh mắt rạng rỡ :

 

“Tẩu t.ử, thế nào .”

 

Ôn Noãn Noãn an lòng, một tiểu thông minh thật quá bớt lo.

 

Cái nếu đổi thành Nhị ca nàng, ước chừng hỏi từ hôm nay đến ngày mai!

 

Ừm, nàng sai .

 

Phải là hỏi từ hôm nay đến ba ngày , từng chi tiết hỏi khắp lượt đó, khi thao tác thực tế .

 

Tranh thủ thời gian thu hết vàng bạc nữ trang khu trữ đồ, từng cái một cất kỹ.

 

Ôn Noãn Noãn vui vẻ.

 

Lãnh Vân yên tâm.

 

Không cần lo lắng kẻ trộm, tối nay cuối cùng cũng thể ngủ một giấc ngon lành .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-711.html.]

Giờ cơm tối, Ôn Noãn Noãn một bàn lớn đồ ăn ngon, ngoài cửa sổ tuyết lớn bay bay, nàng còn ứng cảnh múc một bình nhỏ r-ượu thanh mai, cùng Bạch Chỉ mỗi nhấp một ly nhỏ.

 

Lãnh Vân —— cũng chỉ khi uống r-ượu, Ôn Noãn Noãn mới thực sự coi là một đứa trẻ, dù trẻ con uống r-ượu mà.

 

Bạch Chỉ vui vẻ hai mắt sáng lấp lánh:

 

“Làm lớn thật !”

 

Lãnh Vân mím mím môi, khổ sở lẩm bẩm:

 

“Đệ sắp mười hai tuổi , qua năm mới là thể uống ?”

 

“Cái đó hỏi đại ca ~” Ôn Noãn Noãn ném cái gánh nặng ngoài.

 

Sau đó Lãnh Vân từ mong chờ trưởng thành, đến mong chờ đại ca mau mau trở về.

 

·

 

Tiếp theo là lúc đang tuyết rơi thì chính là lúc đang xúc tuyết, cả kinh thành bước trạng thái ‘mèo đông’.

 

Khác với các nông hộ trang t.ử, cho dù mùa đông ở nhà cũng những công việc trong khả năng của , trong thành phần lớn đều thoải mái sưởi than sưởi ấm .

 

Ôn Noãn Noãn cuối cùng cũng cảm nhận cái lợi lớn nhất của việc chuyển nhà!

 

Đó chính là gặp mặt cha , chị cực kỳ thuận tiện.

 

Ngày tuyết đường trơn, ngoài thuận tiện, nhưng tới nhà Ôn gia sát vách thì thực sự quá dễ dàng, nàng rảnh rỗi quá liền tới sát vách cùng cha cũng như hai vị tẩu tẩu ăn cái bánh ngọt uống tán gẫu.

 

Đức Thắng Lâu nếu tình trạng gì, Uông Thủy Dao, Vệ Vi Vi nhấc chân qua là thể tìm thấy nàng bàn bạc.

 

Nhà mới chiếm diện tích lớn, phòng ốc đất đai nhiều, kéo theo cả hầm r-ượu cũng nhiều, Lãnh Vân việc cực kỳ chu đáo nhanh nhẹn, khi họ trở về, chuẩn đầy đủ củi lửa, than, cải thảo, hành lá, khoai tây, gạo mì dầu muối qua mùa đông nhất ứng đầy đủ.

 

Có thể cho dù mấy tháng khỏi cửa, họ cũng đói lạnh!

 

Ôn Noãn Noãn mỗi ngày thong thả việc gì , ăn ngủ ngủ ăn, ngày tháng thoải mái khiến lười biếng.

 

Đốt địa long, trong phòng ấm áp, Vệ Vi Vi chăm chú bóc những hạt thông rang nứt vỏ, đột nhiên hỏi:

 

“Cũng Trung Châu bây giờ thế nào ?”

 

“Thời gian tuyết lớn, dịch trạm thư tín qua tiện, lâu nhận thư tín bên đó !”

 

Ôn Noãn Noãn đang uống táo đỏ nhãn nhục trong lòng thót một cái, mới phát giác lâu đợi thư tín của Lãnh Tiêu.

 

Lãnh Tiêu đây thường là ba năm ngày liền một phong thư cho nàng, cho dù tới tay nàng là hơn hai mươi ngày đó, nhưng Lãnh Tiêu vẫn lôi đ-ánh ba năm ngày một phong thư.

 

Bạch Chỉ đang định mài bột thu-ốc, thấy thì để ý :

 

“Còn năm ngày nữa là đón năm mới , năm mới về chứ?”

 

Người kinh thành cực kỳ coi trọng việc đón năm mới, thông thường chỉ cần khả năng, thế nào cũng sẽ gấp rút trở về, cho dù khi đón năm mới bôn ba cũng bằng lòng.

 

Chỉ để đoàn đoàn viên viên đón một cái năm mới.

 

Uông Thủy Dao ngón tay thon dài nâng tách , chút do dự đó thấp giọng mở miệng:

 

“Ta hôm về nhà ngoại một chuyến, nương , Thái t.ử hồi kinh !”

 

“A?”

 

Vệ Vi Vi đột nhiên ngẩng đầu, kinh nghi hỏi:

 

“Không hai quận do Thái t.ử quản hạt thương vong t.h.ả.m trọng, ở đó tọa trấn chỉ huy, hồi kinh sớm thế?”

 

 

Loading...