Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:22:22
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đừng hỏi tại , hỏi chính là trong mắt chứa nổi hạt cát.”
Ôn Noãn Noãn hít sâu một , chuẩn dồn hết sức lực để phát huy thật .
Năm mươi sáu:
Cách ứng phó của Lãnh Tiêu
Ôn Noãn Noãn hít sâu một , kịp phát huy thật , thấy Uông đại nương tay trái cầm một con thỏ rừng tay cầm một con gà rừng vội vàng đặt gà và thỏ trở chậu gỗ.
Vẻ mặt còn đặc biệt khiêm tốn, miệng liên tục biện giải cho :
“Ái chà, chỉ là thấy con thỏ gà rừng b-éo , quá nên kìm lòng , thực tình hình nhà các thế nào còn , các tội nghiệp đến mức ăn đủ no, thể thực sự lấy thức ăn của nhà các chứ!"
Đừng là những khác ngẩn ngơ, Ôn Noãn Noãn trong chốc lát cũng như hòa thượng lùn sờ tới đầu, đây là màn kịch gì ?
Nàng cũng ngốc mà, phản ứng kịp?
Không theo kịp mạch não của Uông đại nương.
Ôn Noãn Noãn những khác, mặt ai nấy cũng đều là trạng thái ngơ ngác giống hệt nàng.
Cho đến khi Ôn Noãn Noãn nghiêng thấy Lãnh Tiêu bước khỏi nhà chính, hiên nhà, tay đang cầm một con d.a.o bửa củi sáng loáng!
Hô, Lãnh Tiêu cầm con d.a.o bửa củi mài sắc lẹm, chỉ lặng lẽ hành lang, vẻ mặt thanh thanh lãnh lãnh, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo chằm chằm Uông đại nương mà thôi.
Uông đại nương vô cùng chủ động đặt xuống, còn hiệu quả hơn bất cứ lời nào.
Ôn Noãn Noãn cảm thấy tầm của nhỏ hẹp , nông cạn .
Cái gì mà chịu thói hẹp hòi trong nhà lánh tạm cho yên tĩnh, cái gì mà sách coi trọng danh tiếng nhất, đến chỗ Lãnh Tiêu thì tồn tại!
Hắn chỉ chọn cách đơn giản nhưng hiệu quả nhất mà thôi.
Không một lời nhưng còn hiệu quả hơn hàng trăm hàng ngàn câu.
Trong sách thủ đoạn cao cường, năng lực lớn, việc quyết đoán, nhưng đó là khi quyền thế, lúc đó nàng nghĩ quyền thế thì việc gì mà chẳng dễ dàng?
Không ngờ tới là Lãnh Tiêu sẽ đến xử lý những chuyện vụn vặt thể vụn vặt hơn thế , càng ngờ tới sẽ chọn cách trực tiếp như .
Rõ ràng lúc nãy khi chuyện, tuy rằng trông vẻ thanh lãnh nhiệt tình, nhưng cũng hỏi gì đáp nấy, bao giờ để lời của nàng rơi xuống đất.
Nàng còn tưởng là tính tình bên ngoài lạnh lùng bên trong ấm áp chứ.
Khâm phục nha, đúng là tàn nhẫn nhiều!
Nghĩ đến vết thương lưng , cũng để phá tan bầu khí im lặng, Ôn Noãn Noãn đón lấy, “Sao cầm d.a.o bửa củi thế?"
Đến gần mới dùng giọng nhỏ chỉ hai thấy hỏi khẽ:
“Vết thương xé rách chứ?"
Lãnh Tiêu cúi đầu, giọng mang theo sự trấn an nhàn nhạt:
“Không ."
“Đầu óc lão đại nhà họ Lãnh đúng là nhạy bén, bao giờ đương gia nhà mà như thế thì quá, còn sợ khác đến chiếm hời nữa ."
Chu đại nương chấn kinh cảnh , hâm mộ cảm thán.
Giang đại thẩm cũng trợn mắt há mồm, đây là chiếm hời?
Hóa còn thể như , nhà bà thế chứ!
Mặt Uông đại nương đầy vẻ ngượng ngùng, đến chuồng ngựa, hốt hoảng kêu lên:
“Mọi mau đây xem, đây là ngựa ?"
“Đương gia nhà thấy tiếng ngựa hí, còn tin, quả nhiên là ngựa."
Người vợ trẻ bước lên phía , giọng điệu mang theo vẻ hâm mộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-68.html.]
Nhắc đến ngựa, mặt hai đứa nhỏ rõ ràng là vui vẻ hẳn lên, nhưng nghĩ đến điều gì đó, vội vàng nén niềm vui sướng đó xuống.
“Nhà họ Lãnh đây là phát tài ?
Đến cả ngựa cũng mua nổi ?
Con ngựa trông đều khỏe mạnh thật!"
Uông đại nương nghĩ đến con d.a.o bửa củi sáng loáng , lời vô cùng kiềm chế .
Mặc dù vẫn chút ghen tị.
Lãnh Vân giải thích:
“Đây là ngựa hoang đại ca nhị ca mang về từ trong núi, tốn bạc ."
Vừa là ngựa hoang, tốn bạc, tiếng hít hà, tiếng hâm mộ, tiếng khen ngợi vang lên ngớt.
Ôn Noãn Noãn thể hiểu , dù tối qua nàng cũng tâm trạng .
“Người nhà họ Lãnh , con ngựa thể cho mượn thành thồ hàng ?
Chỉ mượn một thôi, tổn thất gì cho nhà các ."
Uông đại nương miệng , nhưng trong lòng bắt đầu tính toán .
Tự kéo xe ba gác thì mệt quá.
Ngồi xe bò nhà trưởng thôn, một hai văn tiền một , mang theo nhiều hàng hóa còn thu thêm bạc.
Nếu mượn ngựa , chỉ oai phong, tiết kiệm bạc, mà một còn thồ thật nhiều.
Bà lấy thịt của nhà họ Lãnh, chỉ mượn ngựa một thôi, chắc bọn họ cũng nỡ lời phản đối .
Lãnh Vân tức tối, định lên tiếng lý luận, thấy tiếng đáp lanh lảnh của tẩu t.ử :
“Được chứ."
Mặt Uông đại nương lập tức tươi như hoa nở.
Có một vợ trẻ cũng rục rịch mở miệng.
Sau đó liền thấy giọng lanh lảnh thong thả :
“Tình hình nhà chúng cháu các vị cũng đó, cũng chẳng khác gì gạo thổi cơm cả, ngựa tuy tốn tiền mua, nhưng để tiểu bọn họ cắt cỏ cho ăn nha, tiểu bọn họ cắt cỏ thì thời gian lên núi kiếm thức ăn nữa.
Cho nên cháu nghĩ thế , xe bò nhà trưởng thôn là một một hai văn, về một bốn văn, một xe bảy tám gom tính tròn là ba mươi văn, xe la hơn xe bò nên một xe năm mươi văn ạ?
Chúng cháu đây là xe ngựa, còn là ngựa khỏe mạnh, thồ nhiều đồ , thành oai phong hơn nhiều, cháu nghĩ thế nào cũng tám mươi văn mới xứng với nó!
Tám mươi văn thể mua mười mấy cân gạo thô lương phụ hoặc mấy chục cân mì đen đó, cho dù nhà chúng cháu đông ăn khỏe, cũng thể ăn mười mấy ngày đúng ?
Các vị nếu dùng, cứ việc , còn thể với những khác trong thôn nữa, ai cũng đến dùng đều cả!
Chỉ cần tám mươi văn thôi mà, cùng một thôn xóm láng giềng tất nhiên giúp đỡ lẫn chứ ạ!"
Ôn Noãn Noãn đoạn cực kỳ hào sảng.
Hừ, chỉ cần nàng đạo đức, thì đừng hòng dùng đạo đức bắt chẹt nàng.
Cái chân chuẩn tiến lên lý luận của Lãnh Vân lén lút rụt về.
Lãnh Thần âm thầm nén , hình nhỏ bé run rẩy từng hồi.
Ngay cả Lãnh Tiêu từ đầu đến cuối chân mày luôn thanh lãnh, lúc trong đôi mắt cũng nhiễm chút ý .
Vừa thấy cái giá trời là tám mươi văn, Uông đại nương suýt nữa thì c.h.ử.i thề miệng, nghĩ đến ánh d.a.o lạnh lẽo của Lãnh Tiêu, bất giác rụt cổ nuốt ngược lời thốt trong.
Những đang rục rịch khác, thấy cái giá là nhà họ Lãnh định cho mượn.
Thực sự 'mượn' cũng , tám mươi văn một , đừng những gia đình nghèo khổ như bọn họ, ngay cả nhà giàu chắc nỡ bỏ .