Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 677
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:52:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lăng Sách bực bội hỏi:
“Đó là sợ hạ độc, cũng là sợ thần t.ử sở thích của trẫm, Cao công công, quy củ là ch-ết là sống.”
Những món ăn bộ đều dùng kim bạc thử qua, chuyên môn nếm qua độc, sợ hạ độc cái gì?
Còn nữa, sợ thần t.ử sở thích của trẫm, thì ?
Đây là công thức độc quyền của Lâu Ngoại Lâu, bọn họ lấy món ăn của Lâu Ngoại Lâu dâng cho trẫm, chẳng lẽ trẫm thiếu bạc tự bỏ bạc ăn ?”
Cao công công xong, nghĩ thấy lý.
Thánh thượng đúng, quy củ là ch-ết là sống!
Ra ngoài ăn chắc chắn thể dùng quy củ trong cung bó buộc, chính là lúc thư giãn tận hưởng, nếu Thánh thượng hà tất ngoài?
Lập tức im miệng, lặng lẽ đến bên cạnh Phúc An công chúa hầu hạ gắp thức ăn.
Phúc An đầu dịu dàng :
“Cao công công cần phiền phức, tự con ăn mới thấy ngon ngọt.”
Cao công công nghiêng đầu Thánh thượng, xin chỉ thị.
Lăng Sách vươn đầu bát cơm trắng của Phúc An sắp cạn , nụ mặt mở rộng, hài lòng chịu !
“Ngươi đây, để Phúc An tự ăn!
Phúc An , ăn nhiều , nếu con thích ăn, phụ hoàng...”
Nói đến đây thì khựng một chút, chuyển lời:
“Phụ hoàng sẽ thường xuyên cùng con ngoài ăn!”
Phúc An bình thường dùng bữa trong cung, ăn nửa bát cơm là ông cảm tạ trời đất cảm tạ tổ tông phù hộ !
Hôm nay mà lẳng lặng ăn hết gần một bát cơm.
Hơn nữa ông lưu ý, Phúc An ăn ít món!
Điều cho thấy, nguyên liệu quý giá, trình bày mắt đều vô dụng, ngon mới là quan trọng.
Trước mặt những món ngỗng, vịt, thịt lợn đều là những thực phẩm bình thường nhất, nhưng cách nấu khác , nó chính là ngon!
Không phục .
Thái y luôn thu-ốc bổ bằng thực phẩm bổ, cơ hội mắt như , dùng thì phí...
Kế sách trong đầu dần hình thành, ông để dấu vết mà đổi lời .
“Thánh thượng thể bên trọng bên khinh , Phúc An là đích nữ, Thái t.ử cũng là đích t.ử mà, Thánh thượng cung hãy tiện thể đưa cả Thái t.ử ngoài ăn những món dân gian .”
Hoàng hậu nụ khôi phục như cũ, bám sát theo.
“Hoàng hậu lo xa .”
Vẻ vui trong mắt Lăng Sách thoáng qua biến mất, nhanh đến mức để ai nhận .
Trong lúc ánh mắt Lãnh Tiêu xoay chuyển, nghĩ đến một khả năng, Noãn Noãn đang mải chuyện bên cạnh, lẳng lặng gắp thức ăn cuốn vịt cho nàng.
Thanh An công chúa Lãnh Tiêu đang cẩn thận hầu hạ, vẻ khinh thường mặt hiện rõ mồn một, nhưng vẻ khinh thường đó, cảm thấy chế độ chung sống như , đến mức nàng từng thấy bao giờ.
Phụ hoàng từng gắp thức ăn cho mẫu phi, càng đừng đến việc tự tay cuốn đồ ăn.
Nghĩ , đó là phụ hoàng, thể so sánh với Lãnh Tiêu sống dựa việc phu nhân ăn kiếm bạc !
Xua tan ý nghĩ ngưỡng mộ, nàng sang chuyên tâm ăn đồ ngon.
Không thể , khi ăn món ăn ngon như , lý do ở kinh thành hòa thêm một cái nữa.
Tâm trạng của Lăng Liễn thì khá phức tạp.
Lãm Nguyệt Lâu là sản nghiệp của Dương Chiêu, ngày kiếm bộn tiền đồng thời còn thể ngóng tin tức các bên, giờ ăn món ăn của Lâu Ngoại Lâu, hiểu , Lãm Nguyệt Lâu thua triệt để!
Đôi mắt rơi khuôn mặt Lăng Mặc khôi phục vết sẹo như cũ, thẩn thờ nghĩ, vốn dĩ tưởng là cục diện chắc thắng, mà đạt hiệu quả như dự tính.
Mà giờ đây, mà chút ngưỡng mộ Lăng Mặc, thậm chí thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-677.html.]
Giả sử, giả sử thương lúc đầu là , Ôn Noãn Noãn cứu cũng là , chuyện khác ...
“Phúc An, cơm nước thế nào, hợp khẩu vị con ?”
Ăn xong đón lấy nước súc miệng Cao công công đưa tới, khi súc miệng xong Lăng Sách hỏi.
Phúc An ăn xong khá sớm, súc miệng xong từ lâu và đang uống hoa cỏ dưỡng nhan, thấy ngoan ngoãn gật đầu, hề che giấu mà bày tỏ:
“Thích ạ.”
Giả Sĩ Gia nắm bắt thời cơ lấy lòng:
“Nếu công chúa thích, hàng ngày phái đưa hoàng cung ?”
Phúc An trả lời, đôi mắt nước trong trẻo về phía Ôn Tập qua chiếc bàn tròn.
Ôn Tập sớm dậy với dáng vẻ cao lớn hiên ngang, cung kính bẩm báo:
“Thánh thượng, vi thần em gái vi thần bẩm báo:
“Nàng ở phía nam kinh thành một trang viên, núi nước phong cảnh .”
Tất cả công thức món ăn của Lâu Ngoại Lâu đều do em gái vi thần nắm giữ, Phúc An công chúa ở trang viên ba bữa một ngày đều do em gái vi thần phụ trách, nếu Thánh thượng yên tâm, công chúa chê bai, Phúc An công chúa liệu thể nể mặt nơi đó tản bộ cho khuây khỏa ?”
Ôn Noãn Noãn đang trong trạng thái ngơ ngác:
...
Nàng tam ca bẩm báo từ bao giờ?
Nàng mời Phúc An công chúa Sơn Thủy Gian tản bộ từ bao giờ?
Cái việc tốn công vô ích , nàng là não nước mới ?
Uổng công nàng còn lo lắng tam ca khắc chế thủ lễ chủ động, hừ hừ, giờ xem chính nàng mới là kẻ hề!
Không chủ động, đó là vì quan tâm đủ nhiều~
“Ha ha ha, trẫm , núi đó còn nuôi một con bạch hổ nữa!”
Lăng Sách sảng khoái .
Kể từ khi ngoài, đây là đầu tiên phát nụ thật lòng.
Vẻ mặt Giả Sĩ Gia lộ vẻ hụt hẫng, lẳng lặng im miệng.
Hoàng hậu và Thái t.ử sắc mặt cũng khó coi, gì thêm.
Lăng Sách xong, nghiêng đầu hỏi Phúc An:
“Phúc An, ý con thế nào?”
Ngay cả khi Ôn Tập nhắc tới, ông cũng ý định , nhưng do Ôn Tập đề xuất, chứng tỏ quan tâm đến Phúc An và đang nỗ lực vì điều đó.
Rất , Ôn Tập .
Ôn Tập căng thẳng về phía Phúc An.
Phần 583:
“Còn trọng thưởng?”
Đôi mắt long lanh của Phúc An dập dềnh sóng nước, vì nàng quan tâm cũng quan tâm đến nàng.
Nghe thấy phụ hoàng hỏi chuyện, định dứt khoát đồng ý, nhưng thấy Giả hoàng hậu sắc mặt khó coi bên cạnh phụ hoàng, mím môi đáp:
“Phúc An theo quyết định của phụ hoàng và mẫu hậu ạ.”
Nếu nàng mạo quyết định việc , sợ là khi về cung, Giả hoàng hậu sẽ mặt phụ hoàng rằng nàng nôn nóng gả , phụ hoàng yêu chiều nàng cũng vô dụng, trong mắt nàng chỉ Ôn Tập, những lời khích bác ly gián như .
Lăng Sách cảm động đến cay mũi.
Ông uổng công yêu thương Phúc An, ngay cả khi Ôn Tập đưa đề nghị hấp dẫn như , Phúc An vẫn để ông quyết định!
Sợ ông khó xử, còn thêm cả Giả hoàng hậu - chủ hậu cung .