Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 666

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:52:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Noãn Noãn tặc lưỡi khen ngợi:

 

“Nhãn quang của Thánh thượng thật , thể thấy dụng tâm tuyển chọn, lấy một nào thấp, b-éo cả!”

 

Tam ca, tuy rằng thấy mắt nhất, nhưng bọn họ cũng kém nha, hơn nữa phong cách khác .

 

Huynh xem là kiểu khai lãng ánh nắng, bên cạnh là kiểu cao lớn dũng mãnh, còn kiểu văn chất bân bân (văn nhã lịch sự).

 

Ái chà, sơ qua một chút, mỗi đều tệ nha."

 

Ôn Tập chính là phong thái văn nhã nội liễm đó!

 

Ôn Noãn Noãn rốt cuộc cũng thể hiện cảm giác của bậc đế vương cổ đại khi tuyển phi .

 

Nàng chỉ :

 

“Trẻ con mới câu hỏi lựa chọn, nàng là lớn , nàng tất cả!”

 

Ý nghĩ còn kịp định hình, Lãnh Tiêu bên cạnh với gương mặt âm trầm như sắp nhỏ nước, nửa ôm nửa hộ tống gian sảnh chính trong viện.

 

Ôn Noãn Noãn tự đuối lý, ngoan ngoãn ghế, mắt mũi, mũi tâm.

 

Không còn cách nào khác, tuy rằng là vì chuyện của Ôn Tập, nhưng việc nàng ngắm mỹ nam là sự thật thể chối cãi.

 

Đổi góc độ , nếu Lãnh Tiêu đối diện với một viện đầy mỹ nữ mà điểm xuyết nhận xét, e là sắc mặt nàng cũng chẳng thể gì cho cam.

 

Sắc mặt Lãnh Tiêu lạnh đến đáng sợ, giọng âm u:

 

“Noãn Noãn là hài lòng với biểu hiện của vi phu?"

 

Ôn Noãn Noãn trọng điểm của câu nên rơi chữ 'vi phu', là rơi chữ 'biểu hiện'.

 

nàng ý thức về nguy cơ mà nghĩ rằng, bất kể là điểm nào, đều chuyện !

 

Nàng vội vàng nở nụ hoa lệ nịnh nọt:

 

“Làm thể chứ?

 

Chàng tự xem, những công t.ử ca bên ngoài ai bì với ?

 

Cũng may là chậu hoa, nếu nếu vị công chúa nào trúng, đây?"

 

Lãnh Tiêu mím môi.

 

Nhìn trúng cũng vô dụng, chỉ cần nàng.

 

Ôn Noãn Noãn xong, chợt nhớ Lãnh Tiêu chính là Thanh An công chúa trúng nha, vội vàng hỏi:

 

“Thanh An công chúa hôm nay đến ?"

 

Ánh mắt Lãnh Tiêu khẽ ngưng , bất động thanh sắc hỏi ngược :

 

“Noãn Noãn hỏi nàng gì?"

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Giả vờ, cứ lặng lẽ xem giả vờ!

 

“Chàng xem?"

 

Noãn Noãn ?

 

Sự âm lãnh mặt Lãnh Tiêu tan biến, đôi phượng mỗ xinh nhuốm chút vui mừng, giọng trầm thấp ẩn chứa sự mong đợi hỏi:

 

“Noãn Noãn đây là đang để ý đến ?"

 

Noãn Noãn nam t.ử khác, sự âm u trong lòng giống như dây leo lan tràn bừa bãi, lệ khí sâu đậm nhấn chìm , nhưng nàng quan tâm đến , khiến nảy sinh vui mừng.

 

Nàng để ý đến .

 

Chương 573 Người nhà họ Ôn cái gì cũng ăn, nhưng thể chịu thiệt

 

Ôn Noãn Noãn hề che giấu đáp:

 

“Để ý chứ, thể để ý?"

 

Nữ t.ử khác nhắm trúng phu quân của , đặt ở bất kỳ triều đại nào cũng thể để ý đúng ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-666.html.]

Huống chi còn là một công chúa, cho dù sủng ái thì đó cũng là công chúa nha.

 

Lãnh Tiêu nỗ lực đè xuống khóe môi đang cong lên, cố gắng giữ vẻ dửng dưng :

 

“Ừm, yên tâm , Thanh An công chúa trúng ."

 

Ôn Noãn Noãn ngay cả một dấu chấm dấu phẩy trong lời của Lãnh Tiêu cũng tin!

 

Đừng Lãnh Tiêu là vị Trạng nguyên đầu tiên và duy nhất kể từ khi khai quốc Lăng quốc đến nay đạt 'Tam nguyên cập ', chỉ riêng nhan sắc , vóc dáng cao ráo săn chắc 'mặc quần áo thì g-ầy, cởi thì thịt' , trong triều mấy ai bì kịp?

 

Huống hồ Lăng Mặc tiết lộ chân tướng cho nàng từ !

 

Đã trúng , tại Lãnh Tiêu với nàng là trúng ?

 

“Nàng trúng ?"

 

Lãnh Tiêu quỳ một gối xuống mặt Ôn Noãn Noãn, đôi mắt phượng thẳng đôi mắt long lanh nước của nàng, nghiêm túc giải thích:

 

“Thanh An công chúa vốn ý chọn phò mã, đó phát hiện cầu tiến thủ, ham hưởng lạc, an phận với hiện tại;

 

Cộng thêm nhà họ Lãnh đông , nghèo khó, gánh nặng lớn, nên nàng từ bỏ ý định đó."

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Những lý do phía nàng tin, tuy rằng nhà họ Lãnh bây giờ so với lúc ở Đồng Thành sự đổi long trời lở đất, trong thành nhà, ngoại ô ruộng đất núi tứ hợp viện độc lập, còn xe, điều kiện kinh tế đến mức lúc đó dám nghĩ tới.

 

những thứ đối với công chúa mà thì chẳng là gì cả.

 

Vẫn thuộc hàng nghèo khổ.

 

Còn về phần đông gánh nặng lớn, là chỉ ba đứa nhỏ ?

 

Người ngoài lẽ sẽ cho rằng nuôi thêm ba miệng ăn.

 

Thực tế ba đứa tụi nó đừng là tương lai, cứ từ Đồng Thành đến kinh thành, mỗi lôi đều thể độc đương nhất diện (một đảm đương một phía), căn bản là ăn bám.

 

Tuy nhiên Thanh An công chúa trúng Lãnh Tiêu chính là hợp ý nàng, cần thiết tiến tới để nàng những chuyện , đó chẳng là tự tìm việc .

 

“Nàng trúng gia thế của , thể hiểu; nhưng nàng trúng nhân phẩm của , tài nào hiểu nổi."

 

Nàng quả thực thể hiểu !

 

Không cầu tiến thủ, ham hưởng lạc, an phận với hiện tại, đây là đang Lãnh Tiêu ?

 

Là vị Lãnh Tiêu chịu thương chịu khó, trầm tàn nhẫn, từng bước tính toán mà nàng ?

 

Sự khác biệt lớn đến mức nàng cảm thấy giống như hai trái ngược .

 

Khóe môi mỏng của Lãnh Tiêu khẽ cong lên, tâm trạng khá , thấp giọng :

 

“Cũng chỉ nàng mới thấy mà thôi."

 

Chỉ nàng, ngay từ đầu kiên định cho rằng , tâm ý tin tưởng mỗi việc , mỗi quyết định đưa .

 

Ôn Noãn Noãn nghĩ đến Lãnh Tiêu lúc nhỏ gặp nạn gánh vác trọng trách nuôi gia đình, nghĩ đến Lãnh Tiêu núi sâu săn b-ắn hái sâm thương trở về còn nén chịu, nghĩ đến Lãnh Tiêu trong điều kiện gian khổ nghèo khó kiếm bạc nuôi gia đình sách......

 

Sau tiếng thở dài nhẹ, nàng lẩm bẩm tự nhủ:

 

“Chàng vốn dĩ mà."

 

nếu nàng ở trong cảnh của , lẽ sẽ nghĩ đến việc kiếm bạc nuôi gia đình, nhưng việc kiên trì sách khoa cử thì khả năng lớn.

 

Nói xong mới nghĩ đến, Thanh An công chúa tổng lẽ là kẻ ngốc, thể xếp Lãnh Tiêu loại ' cầu tiến thủ, ham hưởng lạc, an phận với hiện tại' chứ?!

 

Ngước mắt Lãnh Tiêu, nàng tức giận giữ thái độ hoài nghi hỏi:

 

“Chàng giở trò gì, để Thanh An công chúa cho rằng xứng?"

 

Lãnh Tiêu cụp mắt, che sự lạnh lẽo nơi đáy mắt, giọng điệu thản nhiên:

 

“Cũng chuyện gì đặc biệt, chỉ là để nàng cho rằng là một tên phấn lang (kẻ ăn bám) sống dựa việc phu nhân kinh doanh kiếm bạc mà thôi."

 

Phấn lang, đó chính là kẻ ăn cơm mềm, tiểu bạch kiểm!

 

Ôn Noãn Noãn kinh ngạc đàn ông lạnh lùng lãnh đạm mặt.

 

Lãnh Tiêu đúng thật là một lang nhân ( tàn nhẫn) —— hơn cả nhẫn tâm một chút.

 

 

Loading...