Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 664

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:52:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cánh tay sắt dần dần nới lỏng, giọng trầm khàn nhuốm màu vui mừng, “Đó là tam ca, Noãn Noãn quan tâm là chuyện bình thường."

 

Người khác .

 

Chương 571 Sắc phong Quận chúa

 

Một đêm ngủ ngon.

 

Ôn Noãn Noãn hiếm khi dậy sớm, trong sảnh chính, sốt ruột chờ đợi, thỉnh thoảng thò đầu trong phòng.

 

Thật là kỳ quái!

 

Bình thường Lãnh Tiêu dậy sớm nhanh nhẹn, cái lúc chậm chạp như thế, chẳng vẻ gì là vội vàng ngoài cả.

 

Ôn Tập một bộ y phục bớt cũ hơn một chút —— cũng chỉ là so với hai bộ y phục nguyên sắc giặt đến trắng bệch của mà thôi, một bên đang nghĩ gì, cả rơi trạng thái thẫn thờ.

 

Ôn Noãn Noãn cảm thấy tam ca của nàng từ chiều hôm qua bình thường .

 

Nàng cũng trông mong giúp việc gì, lát nữa chỉ cần đừng để tự mất .

 

Đang định xông lôi Lãnh Tiêu thì Lãnh Tiêu trong bộ quan phục màu xanh thẫm thêu chìm họa tiết tùng bách trầm bước .

 

Ôn Noãn Noãn trong lòng gào thét, thật là mắt!

 

Người vì lụa, vải vóc mà nương và đại tẩu, nhị tẩu chọn chỉ thể dùng một câu để hình dung:

 

cao sang quyền quý, thâm trầm xa hoa!

 

Quay đầu Ôn Tập bên cạnh, so sánh vóc dáng thể hình của và Lãnh Tiêu cũng tương đương , nàng thuận miệng hỏi:

 

“Tam ca, bộ y phục nào hơn một chút ?

 

Trước đây nương gửi tới ít vải , cho Lãnh Tiêu mười mấy bộ trường sam mới, của chắc mặc , lấy một bộ mặc thử nhé?"

 

Ôn Tập thoát khỏi dòng suy tư, ngẩng đôi mắt trong trẻo về phía tiểu đang chuyện.

 

Nhìn đến mức Ôn Noãn Noãn thầm khinh bỉ sự thô tục, thế tục, tầm thường của bản khi thấy Ôn Tập giống như cuối cùng cũng hiểu, gật đầu một cái.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Uổng công khinh bỉ!

 

Thời gian gấp gáp nhiệm vụ nặng nề, rảnh để chê bai, Ôn Noãn Noãn kéo Ôn Tập chạy xộc phòng, mở tủ gỗ, lấy cả giá treo áo lải nhải hỏi:

 

“Màu thiên lam họa tiết mây lành thêu chìm thế nào?

 

Trẻ trung năng động."

 

Trên vành tai và gò má của Ôn Tập hiện lên một rệt đỏ đáng ngờ.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Được , lên giẫm đúng chỗ đau!

 

Lại cầm lấy một bộ khác:

 

“Màu đen?

 

Trầm thì trầm , nhưng trầm quá, ngược chút già dặn;

 

Màu đỏ tươi?

 

Về độ rực rỡ thì màu nào sánh bằng, chỉ là liệu quá phô trương ?

 

Màu tím?

 

Ừm, bộ tệ, đầy vẻ quý khí!"

 

Lúc ướm lên Ôn Tập, nàng lắc đầu, hợp mà.

 

Trên tam ca là khí chất thư sinh nho nhã tuấn tú, liên quan gì đến quý khí, huống chi lát nữa thánh thượng, hoàng t.ử, công chúa giá lâm, đó mới là quý khí thiên gia thực sự!

 

Đọ quý khí chắc chắn , thể lấy sở đoản của chọi với sở trường của khác.

 

“Còn một bộ trường sam màu nguyệt bạch họa tiết lá trúc thêu chìm bằng chỉ bạc, thanh nhã thì thanh nhã thật, nhưng hôm nay những ứng cử viên khác chắc chắn sẽ mặc cực kỳ rực rỡ, tam ca mặc bộ chừng thể thu hút c.h.ặ.t chẽ ánh mắt của công chúa Phúc An đấy.

 

Thế nào, tam ca?

 

Huynh mặc bộ nào?"

 

Ôn Noãn Noãn tận tâm tận lực hiến kế.

 

Sự nhiệt tình dâng cao còn hơn cả lúc Lãnh Tiêu chọn y phục thi điện nữa.

 

Ôn Tập vốn định màu xanh lam , khi thấy câu cuối cùng của tiểu , ho một tiếng, hạ mi mắt đổi ý :

 

“Màu nguyệt bạch hợp đấy."

 

Ôn Noãn Noãn chút nghi ngờ, khen ngợi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-664.html.]

“Ừm, đúng là con mắt thẩm mỹ nhất quán của tam ca!

 

Cứ bộ , hợp với khí chất của ."

 

Nhét bộ y phục lòng Ôn Tập, Ôn Noãn Noãn vội chạy khỏi phòng, để gian phòng riêng cho .

 

Ôn Tập bộ y phục mới tinh trong lòng, do dự một chút, ngón tay thon dài đưa lên cởi bỏ những chiếc cúc tết c.h.ặ.t chẽ nơi yết hầu......

 

Ôn Noãn Noãn ở sảnh chính tươi như hoa với Lãnh Tiêu, khẽ :

 

“Muội cứ tưởng với tính tình vốn chẳng để ý đến vẻ ngoài của tam ca, sẽ đồng ý cơ.

 

Không ngờ chẳng một câu phản đối nào!

 

Chàng xem tam ca của để tâm chứ?"

 

E là chính tam ca cũng .

 

Lãnh Tiêu cúi đầu, ánh mắt còn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, khẽ ừ một tiếng.

 

Ôn Noãn Noãn quen với sự ít của Lãnh Tiêu, lo lắng hỏi:

 

“Tam ca chắc ngượng ngùng lóng ngóng chịu nhỉ?

 

Hôm nay chúng tới Lâu Ngoại Lâu sớm mới mà."

 

Mặc dù hôm qua Lãnh Tiêu sắp xếp thỏa đáng , nhưng ngộ nhỡ nảy sinh tình huống bất ngờ, cũng đến nỗi quyết định.

 

Lời dứt, Ôn Tập xong y phục bước ngoài.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Quả nhiên hề chậm trễ chút nào.

 

“Được , xuất phát thôi!"

 

Không màng đến chuyện khác, nàng vui mừng tuyên bố.

 

Đang định kéo Lãnh Tiêu xông ngoài thì ngược Lãnh Tiêu dùng lực kéo trở .

 

“Noãn Noãn, đợi ."

 

Giọng trầm khàn mang theo ý , Lãnh Tiêu trong trẻo .

 

“Đợi cái gì?"

 

Còn cái gì đợi nữa?

 

Ôn Noãn Noãn ngơ ngác Lãnh Tiêu.

 

Chuẩn xong mà.

 

“Đợi thánh chỉ tới."

 

Phản ứng đầu tiên của Ôn Noãn Noãn là:

 

“Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, còn cần cả thánh chỉ nữa ?"

 

Thánh chỉ rẻ rúng thế ?

 

Lãnh Tiêu bật , ý trong đôi mắt phượng càng thêm đậm đà, ở bên cạnh Noãn Noãn, tâm trạng luôn .

 

Hắn giải thích:

 

“Là chỉ dụ sắc phong cho , hôm qua Lăng Mặc truyền tin tức kèm theo, thánh thượng định hôm nay xong chuyện luôn."

 

“......

 

Hả?

 

Vậy tắm rửa thắp hương, còn điểm gì cần chú ý nữa ?"

 

Ôn Noãn Noãn xong, sốt ruột đến mức xoay như chong ch.óng, bỗng nhớ :

 

“Lăng Mặc truyền tin từ hôm qua, giờ mới cho , nếu vội vàng khỏi cửa, định đợi chỉ dụ tới mới hả?"

 

Hừ hừ, lúc đó cũng chẳng cần nữa !

 

Lãnh Tiêu đáp mà hỏi :

 

“Nếu tối qua cho , ngủ ?"

 

Ôn Noãn Noãn còn lời nào để , đúng , khả năng chịu áp lực của nàng kém, nếu mà thì chắc chắn sẽ phấn khích đến mức ngủ .

 

Làm đây đây, giờ nàng đang phấn khích quá!

 

Vốn dĩ tưởng Lăng Dao chỉ chơi thôi, thánh thượng ở đó cũng chỉ tùy tiện đồng ý một tiếng, còn thánh chỉ, còn sắc phong nữa?

 

Thật là quá chính thức và đầy lễ nghi.

 

Dường như hôm nay bọn họ còn việc , thánh chỉ cũng tới đặc biệt sớm.

 

 

Loading...