Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 640

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:46:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đặc biệt thấy Lăng Mặc tới, những bếp, những phụ việc ở nhà bếp càng thi triển hết tài nghệ, hận thể từ một loại nguyên liệu mà nấu mấy kiểu dáng khác !”

 

Bọn họ nhớ rõ chất liệu vải đang mặc , đường đỏ để bồi bổ c-ơ th-ể, những hộ vệ giúp việc đồng áng cũng như cùng đ-ánh lui ngoại địch tối qua đều là do Ôn công t.ử để .

 

“Tới đây tới đây, Ôn công t.ử, phần lòng già kho đặc biệt để dành cho đó!"

 

Vệ đại nương bếp tránh những khác, bưng một đĩa lòng già kho bóng loáng bày riêng mặt Lăng Mặc.

 

Ôn Noãn Noãn trêu chọc:

 

“Xem kìa, địa vị của con ở trang viên còn cao hơn cả bọn nữa liệt."

 

Lâm Uyển Dung, Uông Thủy Dao, Vệ Vi Vi, Bạch Chỉ bốn , cứ thế , chẳng hề che giấu.

 

Chương 550 Thịnh huống diễn mỗi ngày

 

Lăng Mặc còn thấy ngại, Vệ đại nương thấy ngại .

 

Hai tay lau lau tạp dề, dè dặt lẩm bẩm giải thích:

 

“Không , phu nhân, trong lòng chúng là cao nhất!

 

Chỉ là nghĩ một nhà mà, Ôn công t.ử là nhỏ tuổi nhất, dĩ nhiên chỉ thể đưa cho thôi."

 

Ôn Noãn Noãn thấy Lăng Mặc bình thường khuôn mặt nhỏ luôn bộ dạng nghiêm túc như ông cụ non, bèn trêu chọc một chút để thả lỏng, căn bản là để ý đến miếng ăn, thấy dáng vẻ dè dặt của Vệ đại nương, nàng tươi :

 

“Không , đối với nó, vui còn kịp, tranh với nó chứ?"

 

Vệ đại nương phản ứng , lui xuống.

 

Thấy xung quanh ngoài, Uông Thủy Dao t.ử nhà trêu chọc:

 

“Tiểu , chị , nhà họ Ôn chúng còn một 'đứa con' quý báu như ở đây nữa cơ đấy, chẳng lẽ định giải thích cho hẳn hoi ?"

 

Ôn Noãn Noãn và hai tẩu t.ử sớm hòa thành một thể, còn thiết hơn cả với hai ca ca, chuyện của Lăng Mặc liên quan đến cốt nhục tương tàn, mặt chẳng xát muối vết thương thêm một , nàng bèn bộ mặt ủ rũ, u u than thở:

 

“Mẫu và các tẩu tẩu tranh thủ mấy ngày dạo cho nhanh, sớm nhất là ba ngày, muộn nhất quá năm ngày, chúng về kinh ."

 

Lâm Uyển Dung, Uông Thủy Dao cùng với Vệ Vi Vi đang vùi đầu ăn uống đồng thời về phía Ôn Noãn Noãn, khóe miệng Vệ Vi Vi còn dính sợi mì bản to kịp hút .

 

Hút một cái rột sợi mì bản to , Vệ Vi Vi thể tin nổi mở to mắt hỏi:

 

“Tại tiểu , chị ở đây thấy thư thái lắm luôn!"

 

Không con cái quấy rầy, phu quân chướng mắt, những giao tế nhân tình qua , ngủ nướng thì ngủ nướng, ngủ dậy thì ăn uống dạo, tự do tự tại thư thái cực kỳ.

 

Ngay cả chuyện đối phó với nhà họ Giả hai ngày cũng là một trải nghiệm hiếm , chẳng những sợ hãi mà còn thấy những ngày nép trong trang viên thật sự thoải mái.

 

“Phải đó, đang yên đang lành về sớm như gì?

 

Con đừng lo cho cha con và đại ca nhị ca bọn nó, ở nhà ma ma tiểu sai cả một đống, để bọn nó đói ."

 

Lâm Uyển Dung cũng hỏi theo.

 

Vệ Vi Vi phản ứng nhanh ch.óng truy hỏi:

 

“Tiểu , em là lo lắng những cô gái khác nhân lúc em nhà......

 

Nói cũng , với tướng mạo của phu thì quả thật khá là nguy hiểm nha."

 

Uông Thủy Dao cau mày, phụ họa:

 

“Trong triều đừng là vượt qua tướng mạo của phu, ngay cả ngang sức ngang tài cũng chẳng tìm nửa , quả thực nguy hiểm, điều tiểu lo lắng lý."

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-640.html.]

 

Các tẩu tẩu nghĩ nhiều , căn bản rảnh để lo lắng.

 

So với việc Thánh thượng đích tới Lâu Ngoại Lâu, dù Lãnh Tiêu chạy theo cô gái khác, nàng cũng chẳng thời gian mà đuổi theo — chẳng sắp xếp thỏa bữa tiệc gia đình của Thánh thượng ?

 

Nếu một chút sơ sẩy, chừng là tội rơi đầu đó!

 

Vào lúc , nàng thời gian mà lo lắng cho Lãnh Tiêu chứ.

 

“Sẽ , những cô gái trong nhà và ở quán thịt kho Lâu Ngoại Lâu đều tuyển chọn từ trong trang viên, bổn phận lắm."

 

Lãnh Thiên màng đến ăn, vội vàng lên tiếng để nhà ngoại tẩu t.ử yên tâm.

 

Không thể để nhà tẩu t.ử cảm thấy nhà bọn họ bổn phận an !

 

Vệ Vi Vi thực sự cầu thị hỏi:

 

“Em rằng, đại ca em bây giờ là bước chân quan trường , với tài năng tướng mạo như , quan phục mặc dáng thẳng tắp, em xem những tỳ nữ bưng rót nước tranh nhào tới ?"

 

“Nói chừng còn ít cấp đồng liêu đem thứ nữ trong nhà đưa cho thất nữa đó, chính thất vớt vát thì quý cũng thể tạm bợ."

 

Uông Thủy Dao bằng kinh nghiệm của .

 

Nghĩ năm đó phu quân bà còn tài năng tướng mạo như Lãnh Tiêu, càng đừng đến tài hoa tam nguyên cập , những tỳ nữ quét dọn và bưng rót nước hầu hạ ở Hàn Lâm Viện chẳng cũng nhào tới ít ?

 

Nghĩ đến đây, bà bổ sung thêm một câu:

 

“Theo chị , những tỳ nữ quét dọn và bưng rót nước hầu hạ đó thủ đoạn ít liệt."

 

Lăng Mặc xong tỏ vẻ vô cùng tán đồng.

 

mà thủ đoạn thể nhiều bằng trong cung chứ?

 

Mỗi năm mỗi tháng mỗi ngày mỗi canh giờ, những phi tần vị phận cao để củng cố sự sủng ái, những vị phận thấp để leo lên , những cung nữ đổi đời chủ t.ử, thủ đoạn thu hút phụ hoàng tầng tầng lớp lớp, luôn luôn đổi mới.

 

Bên ngoài dù nhiều bằng trong cung, nhưng thiết nghĩ cũng sẽ ít.

 

Lãnh Thiên há há miệng, thế nào.

 

Hắn lo lắng khôn nguôi sang tẩu t.ử, sợ tẩu t.ử hiểu lầm, đó liền thấy tẩu t.ử mang một khuôn mặt thẫn thờ xuất thần, căn bản để tâm trí nội dung cuộc trò chuyện của bọn họ.

 

Tẩu t.ử, đối với đại ca yên tâm đến .

 

Sự tin tưởng tự thẹn bằng!

 

Hơn nữa, ai thể bằng tẩu t.ử chứ!

 

Đừng đại ca, là một bình thường thì đều thế nào.

 

nghĩ đến những lời Ôn đại phu nhân và Ôn nhị phu nhân , ngộ nhỡ, ngộ nhỡ những cô gái đó thực sự dùng thủ đoạn quấn lấy đại ca, hỏng danh tiếng bắt đại ca chịu trách nhiệm thì ?

 

Lãnh Thiên cứ lo lắng như suốt mấy ngày trời, hễ rảnh rỗi là nghĩ đến việc nếu cấp đồng liêu của đại ca tặng thì còn thể từ chối dứt khoát, còn những kẻ nhào tới thì xử lý thế nào......

 

Hàn Lâm Hoằng Văn Viện

 

“Lãnh biên tu, Chưởng viện bảo qua đó một chuyến."

 

Phương thị giảng xong, chỗ của , bưng chén thong thả nhấp một ngụm.

 

Lãnh Tiêu gật đầu đáp , dậy sải bước về phía chỗ Chưởng viện.

 

Dáng cao ráo bước qua ngưỡng cửa, ba trong phòng vốn đang nhấp là Phương thị giảng, đang vùi đầu chỉnh lý sách vở là Phùng kiểm thảo cùng với đang chữ là Quách biên soạn đồng thời đặt chén , sách vở, b.út lông xuống, cùng ghé một chỗ, vươn dài cổ xem thịnh huống chắc chắn diễn mỗi ngày!

 

“Ai da, nô gia cẩn thận ngã , Lãnh biên tu thể đỡ nô gia một chút ?"

 

Một mỹ nhân yếu ớt như liễu gió, vươn bàn tay b.úp măng thon dài, Lãnh Tiêu đầy vẻ đáng thương nhỏ nhẹ hỏi.

 

 

Loading...