Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:22:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãnh Thiên khựng một chút, khuôn mặt ngăm đen thoáng qua vẻ xót xa, vội vàng nén xuống, khi định giọng mới ngắn gọn mở lời:

 

“Chúng gặp đàn sói tấn công bạch hổ, đại...

 

đại ca cứu hổ con, ngày hôm lúc về, ngờ bạch hổ lùa hai con ngựa tới, còn cả hàng hóa thồ lưng ngựa nữa.”

 

“Hàng hóa?

 

Là con hươu đực trưởng thành đó ?

 

Hóa lớp lông xù xì đó là của sói!

 

Nhiều tấm quá !”

 

Lãnh Vân lúc bê còn đang nghĩ đây là da của loài vật nào.

 

“Ừm, bạch hổ g-iết ch-ết khá nhiều sói, đại ca bạch hổ ăn thịt sói nhưng sẽ cần da sói, khi bảo lột da sói mang về một thể.”

 

“Bạch hổ thật linh tính, tặng hươu còn sợ hai cõng nổi, cho nên mới lùa hai con ngựa tới .”

 

Ôn Noãn Noãn đây là linh tính, động vật cũng trí thông minh, đặc biệt là hổ, sói, khỉ những loại .

 

Đối xử với chúng, chúng thể phân biệt , báo ơn còn thực tế hơn phần lớn con !

 

sói chẳng sợ hổ ?

 

Sao tấn công hổ chứ?”

 

Ôn Noãn Noãn nghi hoặc hỏi, trong nhận thức của cô, sói cơ bản thuộc về đỉnh cao của chuỗi thức ăn , thứ sợ hãi cũng chỉ sư t.ử và hổ mà thôi.

 

Sao chủ động tấn công hổ chứ?

 

Lãnh Tiêu đôi mắt phượng sang, trầm ngâm một lát suy đoán của :

 

“Lúc quan sát kỹ một chút, bên cạnh hang bạch hổ bao quanh bởi một con sông nhỏ, mà nước sông là chảy từ trong hang bạch hổ, trong hang bạch hổ còn mọc d.ư.ợ.c thảo, đoán trong hang lẽ mạch suối tự nhiên, mà vì nguyên nhân gì, nước suối sẽ tràn ngập trong hang mà chảy trực tiếp ngoài, cho nên trong hang mới mọc d.ư.ợ.c thảo.”

 

Ôn Noãn Noãn nghĩ hổ trí thông minh là bá chủ rừng xanh, nơi cư trú nó chọn đương nhiên là nơi nhất trong cả vùng núi sâu , hang động điểm đặc biệt cũng là chuyện bình thường thôi.

 

Con còn chọn địa đoạn để xây nhà, huống chi là bá chủ tuyệt đối trong núi sâu như hổ.

 

Hơn nữa, “Hổ sợ nóng, cực kỳ thích bơi lội, cho nên chọn nơi nguồn nước để sinh sống là bình thường.”

 

Bởi vì hổ hệ thống bài tiết mồ hôi mà.

 

Đây là cô từng qua nhiều vườn bách thú, thấy nơi hổ sống bể nước hỏi mới .

 

Lãnh Thiên kinh ngạc tán thưởng:

 

“Tẩu t.ử nhiều thật đấy!

 

Hèn chi ngay cả hổ con cũng bơi cực giỏi!”

 

Tẩu t.ử hổ là tiểu tiên nữ nha, thật là nhiều!

 

Lãnh Tiêu cũng mang theo ý sang.

 

Chương 53 Bán hàng hóa tích trữ bạc

 

Ôn Noãn Noãn thể đây?

 

Chỉ đành mặt dày đáp thôi.

 

Sau đó hiệu cho Lãnh Tiêu tiếp.

 

“Năm nay mưa ít, động vật nhạy cảm hơn con , liệu khả năng là năm đại hạn, đàn sói chuẩn từ sớm, nên mới mạo hiểm mạng sống cưỡng ép tấn công bạch hổ ?”

 

Ôn Noãn Noãn gật đầu lia lịa, quan điểm cô tán thành, dù động đất núi lửa gì đó, động vật đều thể cảm nhận .

 

Độ nhạy cảm khác .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-64.html.]

Nghe đại ca về đàn sói, Lãnh Thiên tự chủ mà tán thán, “Sói thật sự thông minh nha, vốn dĩ tưởng chỉ hổ dẫn theo ba con nhỏ thôi, mới hổ cha săn mồi , hèn chi hổ cứ gầm rú mãi, lúc đầu còn tưởng nó đang uy h.i.ế.p đàn sói, giờ nghĩ chắc còn ý gọi hổ cha về nữa.”

 

Mà đàn sói chắc hẳn sớm quan sát thấy hổ cha chạy xa , mới thừa cơ phát động tấn công hổ và hổ con .

 

Lúc bữa tối còn cảm khái quan hệ giữa với đấu đ-á tranh giành quá phức tạp, Ôn Noãn Noãn khi những lời , phát hiện chỉ con , giữa động vật cũng !

 

Vốn dĩ còn một cái cây tự do tự tại sinh trưởng hoặc một con dê núi nhỏ tung tăng chạy nhảy, Ôn Noãn Noãn lập tức dập tắt ý nghĩ đó.

 

Thôi bỏ , cứ thành thành thật thật , động vật thực vật cũng dễ như !

 

Ôn Noãn Noãn đang nỗ lực hướng ánh mắt về phía thành quả mặt đất gian chính.

 

Một con hươu đực khỏe mạnh.

 

Những gói vải đỏ xếp thành hàng, chắc là nhân sâm, đếm sơ qua tận hai mươi ba gói!

 

Mười mấy con thỏ b-éo và mấy con gà rừng chất đống một chỗ.

 

Cùng với da sói chất cao như núi!

 

Cô ước chừng mười mấy tấm!

 

Hèn chi khi mở cổng sân, mỗi bọn họ đều nhẹ nhàng cố gắng phát tiếng động.

 

Nhìn thấy nhiều hàng hóa như , ngay cả tiểu vốn luôn hoạt bát nhảy nhót từ đầu đến giờ mà ngay cả to cũng !

 

Hoàn phù hợp với tính cách sảng khoái của .

 

Nhiều thu hoạch thế , sợ những đỏ mắt trong thôn kéo đến ?

 

Từ khi trải qua gặp bà nương Uông mỉa mai châm chọc đường lên núi, Ôn Noãn Noãn quyết định cẩn thận bao nhiêu cũng thừa!

 

Chỉ vì nhà chồng thích, chẳng những nghĩ cách bảo vệ con gái ruột, ngược đích vứt lên núi hậu sơn, loại chuyện màng da mặt gì mà ?

 

Nếu để bà thấy hàng hóa Lãnh Tiêu mang về, cái to đòi sẽ cho, còn thỏ rừng gà rừng gì đó liệu bà ngại mở miệng đòi ?

 

May mà nhà họ Lãnh ở cuối thôn, tuy dễ dã thú từ núi xuống tấn công, nhưng phía nhà ai, hai nhà phía cũng cách xa một chút, tự tại tự tĩnh.

 

Bây giờ đóng cổng sân, đóng cửa gian chính, hai đứa nhỏ và Ôn Noãn Noãn hưng phấn vui vẻ như thành quả của nhà .

 

Cái sờ sờ sừng hươu, cái cẩn thận mở gói vải đỏ xem nhân sâm tươi.

 

Sờ sừng hươu con hươu đực, Ôn Noãn Noãn nghĩ đây chẳng là lộc nhung ?

 

là vật phẩm bổ dưỡng quý giá, cái bán bao nhiêu bạc đây?

 

Ngồi xổm xuống chỗ nhân sâm, mở ba năm gói xem thử, lớn nhỏ đều, dường như những thỏi bạc nặng nhẹ khác đang vẫy gọi cô.

 

Ôn Noãn Noãn sờ sang những con thỏ b-éo , mùa đông đến , những con thỏ lớp lông nhung mùa đông, sờ dày dặn ấm áp, thật mềm thật mịn.

 

Sau đó trong đầu ngừng hiện :

 

“đầu thỏ cay nồng, đầu thỏ kho tàu, thỏ xào gừng tươi, thỏ khô cay tê, thỏ ăn nguội, thỏ nướng mật ong thơm phức……”

 

Ôn Noãn Noãn âm thầm nuốt nước miếng.

 

Lãnh Tiêu sang bảo Lãnh Thiên:

 

“Thịt thỏ giữ .”

 

Lãnh Thiên đáp:

 

“Vâng.”

 

Thu hoạch của họ tràn đầy, chủ yếu dựa nhân sâm và lộc nhung thịt hươu để bán lấy bạc, hơn nữa bạc bán cần dùng để mua ngựa nữa, cho nên đại ca đường dặn dò , da lông bán, giữ quần áo mùa đông cho cả nhà.

 

Vốn dĩ thịt thỏ giữ , đại ca đổi ý .

 

Ánh mắt Ôn Noãn Noãn rơi mấy con gà rừng.

 

 

Loading...