Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 627

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:46:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Câm miệng!

 

Có một chút ngứa mà cũng nhịn , lên chiến trường chẳng nộp mạng , Giả gia cần các ngươi ích gì!"

 

Giọng hung dữ bạo ngược truyền đến, tiếng thảo luận phụ họa vốn bỗng khựng , ngay đó là một sự im lặng ch-ết ch.óc.

 

Bọn họ thật sự ngứa, ngứa đến mức cào xé tâm can, nhưng dám!

 

Đừng kế sinh nhai của bọn họ chủ t.ử, mà kế sinh nhai của cả gia đình già trẻ lớn bé cũng trông cậy bọn họ.

 

Sau lưng chủ t.ử là Giả tướng quân, là Hoàng hậu nương nương, là Thái t.ử đương triều và cũng là Thánh thượng tương lai, phục tùng, đừng yên , mà ngay cả cách ch-ết thống khoái cũng cầu !

 

Âm thầm ngậm miệng , bọn họ ngay cả thở cũng dám thở quá mạnh.

 

Giả Sĩ Gia quanh một vòng, hài lòng khi thấy đám hạ nhân còn phàn nàn nữa, lắm, hạ nhân thì dáng vẻ của hạ nhân.

 

Làm chủ t.ử còn phàn nàn, đến lượt bọn họ phàn nàn.

 

Hắn hít sâu một , sang cánh cửa gỗ ẩn hiện trong bóng tối đằng xa.

 

Đêm khuya tĩnh mịch, ngay cả một chút dấu hiệu tiếng động mở cửa cũng !

 

Cảm giác ngứa mu bàn tay vẫn còn đó, càng chờ càng tức, hằn học :

 

“Đợi bọn chúng ngoài, nhất định cho bọn chúng tay!

 

Ban đầu lời khuyên bảo t.ử tế, giao bạch hổ sẽ truy cứu, thể thấy lời ý chẳng tác dụng gì, vẫn dùng đến vũ lực, đám nông dân thôn dã mới sợ hãi."

 

Vương Hán vội vàng nịnh hót:

 

“Chủ t.ử đúng, thể bỏ qua cho bọn chúng, nếu bọn chúng tưởng Giả gia chúng ăn chay đấy."

 

Lê phó quan nghiến răng nghiến lợi đề nghị:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-627.html.]

 

“Chủ t.ử là lấy mạng tên lý chính của thôn để tế đao, mới xứng đáng với nỗi khổ và nhục nhã mà hơn trăm chúng chịu!"

 

Bên cạnh một trưởng giả cao tuổi vội vàng lo lắng khuyên ngăn:

 

“Không !

 

Trước đó tưởng rằng bạch hổ là vô chủ, mới đến bắt, hiện giờ là do thôn bọn họ nuôi, vốn dĩ là chúng sai ;

 

Thứ hai, dân ý hỏi han, Lê phó quan thật sự nên lén lút b-ắn tên lạnh, đây chẳng là kết thù ?"

 

Hiện giờ còn hở là đòi đ-ánh đòi g-iết, đổi là bất kỳ ai, cũng sẽ mở cửa .

 

Hơn nữa ông thấy trang trại mắt , tường bao cao v.út, cửa gỗ dày dặn, bên trong nhanh nhạy và ăn ý, còn thứ ném túi thu-ốc bột, nếu ông đoán sai thì đó là máy b-ắn đ-á loại nhỏ giản đơn...

 

Thật sự giống như những nông dân bình thường.

 

“B-ắn tên thì ?

 

Kết thù thì ?

 

Người của Giả phủ chúng còn cần sợ hạng thảo dân hèn mọn như bọn chúng ?

 

Đến lúc đó cứ gán cho bọn chúng cái tội khi quân phạm thượng, g-iết thì cứ g-iết thôi, gì quan trọng ."

 

Lê phó quan lạnh lùng .

 

Nghĩ vẫn hả giận, mở miệng chế nhạo:

 

Lý đại thúc, ông tuổi tác lớn , chủ t.ử giữ ông bên cạnh ông nhớ ơn, chứ tăng nhuệ khí của khác mà giảm uy phong của phe !

 

Ông như , xứng đáng với sự tin tưởng của chủ t.ử ?"

 

 

Loading...