Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 620

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:46:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chủ t.ử từng , , chuẩn mực đầu tiên kiên trì chính là thủ chính công phụ, cần tiến tới quá nhanh, rằng hậu quả của việc tiến tới mù quáng thường là bước bẫy.”

 

Đám vây quanh từ im lặng chuyển sang tĩnh lặng, còn ai ý kiến phản đối nào nữa.

 

, đừng đến lương thực dự trữ của mỗi gia đình họ, chỉ riêng chủ gia dự trữ đủ thực phẩm cho họ ăn trong hơn nửa năm, cùng với đủ d.ư.ợ.c liệu cho xưởng thu-ốc xưởng thực phẩm dùng trong một năm, trong đó thiếu những loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm khó mua.

 

Trên trang t.ử mỗi nhà đều việc ở xưởng thực phẩm xưởng thu-ốc, sáu nghỉ một, phát quần áo, mỗi tháng sáu trăm văn, gần nhà, công việc nhẹ nhàng, công việc như thể tìm thấy ở ?

 

Bạch thần y và Chỉ Nhi cô nương, khám bệnh mi-ễn ph-í cho già trẻ lớn bé trang t.ử, chỉ cần trả tiền d.ư.ợ.c liệu là , những loại thu-ốc thành phẩm họ , kiên quyết để trộm mất!

 

“Được, Văn ca nhi đúng!

 

trèo lên bức tường phía ngay đây."

 

“Anh bên trái phía , bên phía !"

 

“Mở kho , lấy thêm thật nhiều đuốc dự phòng."

 

“Oa nhi nhà lớn , ngủ muộn một chút , và chúng nó cùng canh giữ ở cửa ."

 

Trẻ nhỏ thấy thể trực đêm canh gác, ngược hưng phấn, tự giác theo Lâm lão gia, đến kho lĩnh đuốc.

 

Bình thường những phụ nữ trang t.ử hễ rảnh rỗi là sẽ thật nhiều đuốc, trừ dùng khi đường đêm, trong kho luôn giữ lượng đầy đủ.

 

So với sự hưng phấn kích động của lũ trẻ, lớn thì chân mày khóa c.h.ặ.t, lo lắng tình hình núi thế nào.

 

Những phái gặp nguy hiểm ?

 

Đã tìm thấy Thang Đoàn ?

 

Thang Đoàn thương , thương nặng ...

 

Những lo lắng khôn nguôi, Ôn Noãn Noãn trong đội ngũ xuất phát cũng dám để phân tâm.

 

Nàng rõ thể lực của vốn bằng những hán t.ử quanh năm việc trang t.ử, chỉ tính dẻo dai là tạm , lúc giữ cho tinh thần tập trung cao độ, tụt phía vấp ngã chậm tốc độ của đội ngũ, chính là điều quan trọng nhất!

 

Bước cao bước thấp dẫm con đường cỏ dại, nàng đột nhiên nghiêng đầu, về phía màn đêm âm u vô tận bên cạnh.

 

“Noãn Noãn tỷ, ?"

 

“Tẩu t.ử, tẩu gì thế?"

 

Hai giọng quan tâm vang lên cùng lúc.

 

Trước mắt là một mảnh ám sắc thăm thẳm, cỏ dại cao ngang lưng, ngoại trừ tiếng gió thổi qua cỏ dại thì còn bất kỳ tiếng động nào khác.

 

Ôn Noãn Noãn cũng đang cái gì, nhưng nàng nảy sinh một cảm giác, trong màn đêm âm u , đám cỏ dại , thứ gì đó quan trọng, quan trọng!

 

“Ta qua bên xem thử."

 

Nàng , kiên định với Lãnh Thiên và Bạch Chỉ.

 

“Được!"

 

Lãnh Thiên, Bạch Chỉ thèm suy nghĩ mà đồng ý ngay.

 

Hai vô cùng ăn ý.

 

Lý Đại Lực, Lý Đại Sơn dẫn đầu thấy , dừng bước, theo hướng mắt của Ôn Noãn Noãn.

 

Đám cỏ dại vẫn thuộc chân núi, phía nữa chính là địa đoạn dốc nhất của núi , nhưng trang t.ử đều , chỗ cỏ dại mọc um tùm vẫn , hố nước, ao nước vũng nước.

 

Trong lòng nhanh ch.óng đ-ánh giá xong, họ với Ôn Noãn Noãn:

 

“Chúng cùng phu nhân qua đó!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-620.html.]

Cùng lắm thì bên tìm thấy, chỗ khác tìm!

 

Đi xuyên qua đám cỏ dại cao ngang lưng, những lá cỏ tranh sắc lẹm cứa từng vệt m-áu cổ tay, Ôn Noãn Noãn dường như cảm thấy đau đớn, kiên định xuyên qua theo hướng nàng .

 

Cho đến khi một lúc, con dốc thấp lờ mờ hiện hình thù, nàng ngây gọi:

 

“Thang Đoàn~"

 

Đám cỏ dại ở phía xa động đậy một chút, tiếp theo động đậy một chút nữa, một bóng đen to lớn vật lộn dậy, ngã xuống, vật lộn dậy...

 

Phát tiếng gầm ao ~ u ~ quen thuộc thấp.

 

Ôn Noãn Noãn còn quản gì nữa, hai tay gạt đám cỏ tranh hỗn loạn, lảo đảo chạy về phía Thang Đoàn.

 

Lãnh Thiên, Bạch Chỉ bám sát phía .

 

Những phía đều theo, khi thấy Thang Đoàn đang rũ mí mắt, mệt mỏi ngủ, tất cả đều hít một khí lạnh.

 

“Nhanh, c.h.ặ.t gỗ, tìm dây leo, một chiếc cáng thể khiêng Thang Đoàn, đến rút tên cho Thang Đoàn, cầm m-áu!

 

Sau đó mau ch.óng đưa Thang Đoàn về."

 

Bạch Chỉ hít sâu một , đầu bình tĩnh hạ lệnh cho đám hán t.ử phía .

 

“Ồ, !"

 

Lão Thập phản ứng nhanh ch.óng, vội vàng đáp lời.

 

chỗ nào dây leo mọc, ai cầm d.a.o thì theo ba !"

 

Lý Đại Sơn vung tay lên, lập tức ba theo.

 

Lý Đại Lực Thang Đoàn m-áu chảy đầy đất, nén nước mắt, “Ai cầm d.a.o rựa thì theo c.h.ặ.t hai khúc gỗ chắc chắn!"

 

Mọi phân công rõ ràng, chạy việc.

 

Bạch Chỉ xuống, kiểm tra vết thương của Thang Đoàn, an ủi Ôn Noãn Noãn cũng là an ủi những còn :

 

“Đừng lo lắng, vạn hạnh là vị trí trúng tên của Thang Đoàn chỗ hiểm, điều duy nhất là lượng tên trúng nhiều, trong quá trình bỏ chạy gây mất m-áu quá nhiều."

 

Mất m-áu quá nhiều, rơi tai những còn , chỉ còn bốn chữ kinh tâm động phách .

 

Chương 533 Cứu chữa Thang Đoàn

 

Giống như Bạch Chỉ , lượng tên trúng đúng là nhiều.

 

Phía hai chân và m-ông của Thang Đoàn trúng sâu tới năm mũi tên!

 

Có thể tưởng tượng cơn mưa tên lúc đó dày đặc đến mức nào.

 

Và Bạch Chỉ vị trí trúng tên vạn hạnh ở chỗ hiểm, quả thực là như !

 

Năm mũi tên sắc bén đều tập trung ở phía , ở cổ và ng-ực bụng những chỗ hiểm yếu , đủ để thấy sự cảnh giác của Thang Đoàn mạnh thế nào, dù , trong quá trình bỏ chạy vẫn trúng tới tận năm mũi tên.

 

Bạch Chỉ dính một ít vết m-áu cạnh vết thương do tên của Thang Đoàn, dùng hai ngón tay miết kiểm tra ngửi ngửi, đưa kết luận:

 

“Trên tên độc, xem bọn chúng quá cần bộ lông của Thang Đoàn, mà là xương hổ."

 

Cũng thể là pín hổ.

 

Ôn Noãn Noãn, Lãnh Thiên và những hộ vệ ở thở phào nhẹ nhõm, những là Thập Nhị, Thập Tam, Thập Ngũ tự giác ở các góc, che mất ánh trăng, chờ đợi dặn dò.

 

“Đây cũng may là Thang Đoàn hình to lớn, nhạy bén và linh hoạt, nếu là thỏ rừng gà rừng gì đó, chẳng b-ắn thành cái sàng , bắt về đừng là ăn thịt, ngay cả uống canh cũng chẳng chứ."

 

Bạch Chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm.

 

 

Loading...