Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 596
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:44:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dẫu lúc thư cầu cũng là vì mẫu Lãnh gia lâm bệnh nặng, hôn ước định từ thuở nhỏ, nhiều năm gặp, thực sự sẽ tình cảm, chỉ là lúc , lẽ Lãnh Tiêu cũng thiện cảm với tiểu ?”
Dù đến mức thích và yêu, nhưng miễn cưỡng chắc cũng coi là động lòng nhỉ?
Ôn Văn đang bò bàn ăn điểm tâm, miệng ngậm đầy bánh đào đào xốp, thấy một cái bóng cao lớn lướt qua mắt, theo bóng thì thấy Lãnh Tiêu đang vỗ lưng cho tiểu .
Hắn thở dài bất lực, thầm nghĩ tiểu may mắn gả đến nơi mà thứ đều hơn chỗ họ, nếu với cái tính khí mơ hồ động một chút là nhiễm lạnh, uống ngụm nước cũng sặc của , sống sót thực sự dễ dàng gì.
Đang yên đang lành, uống ngụm thể sặc nhỉ?
Nhìn đây , lợi hại bao!
Ăn từ nãy đến giờ đừng là sặc, ngay cả một cái nấc cũng ~
“Có do nước lạnh ?
Hay là loại khác uống quen?"
Lãnh Tiêu cúi đầu, khác hẳn với vẻ lạnh lùng mặt, lòng bàn tay vỗ nhẹ nhàng chậm rãi, giọng trầm khàn hỏi nhỏ.
Uông Thủy Dao và Vệ Vi Vi , đồng thời nở nụ nhẹ nhõm, vô cùng hài lòng.
Nếu đổi là đàn ông khác, quan tâm thì thôi , đáng sợ nhất là mở miệng quở trách “ bất cẩn thế, uống ngụm nước cũng sặc ".
Vệ Vi Vi còn nghĩ nhiều hơn, nếu đổi là phu quân nhà nàng, chừng còn biểu diễn cho nàng xem một màn “ ăn đây , đừng là sặc, ngay cả cái nấc cũng ", thật khiến tức đến đau cả tim gan tì phổi thận!
Vậy mà Lãnh Tiêu chẳng những trách mắng, thậm chí còn tìm sẵn lý do cho Noãn Noãn:
“Hoặc là nước lạnh, hoặc là khác, tóm , chắc chắn do của Noãn Noãn.”
Ôn Noãn Noãn vốn dĩ chỉ đỏ bừng mặt, giờ sặc đến mức nước mắt cũng chảy , thấy những lời quan tâm hề che giấu của Lãnh Tiêu nghĩ đến điều đại tẩu , nàng theo bản năng đưa tay đẩy .
Ánh mắt Lãnh Tiêu lạnh, lòng bàn tay xoay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, chân nhúc nhích, trầm giọng :
“Ta bảo đổi chén ấm khác tới, đừng ngại phiền phức, thử nóng lạnh hãy uống."
“Không cần, là tự cẩn thận, liên quan đến nước , ... sang chỗ cha và đại ca ?
Thiếp chuyện với các tẩu tẩu một lát."
Ôn Noãn Noãn màng đến thẹn thùng, vội vàng khuyên ngăn Lãnh Tiêu.
Thật sự thể trách nàng quá lên .
Nàng thấy cái gì chứ?
Vị đại tẩu dịu dàng nết na, năng nhẹ nhàng của nàng, mà với nàng những lời tư mật chốn phòng khuê ?
Hơn nữa trúng ngay hôm nay!
Thật sự là ngượng ngùng thể ngượng ngùng hơn nữa.
đại tẩu cũng là vì ý nhắc nhở nàng, giờ Lãnh Tiêu đến mặt, chắc hẳn đại tẩu còn ngượng hơn, nàng đuổi Lãnh Tiêu mới .
Dẫu lời dặn dò mới bắt đầu, nàng còn kịp phản hồi đại tẩu nữa.
Ánh mắt Lãnh Tiêu sâu thẳm, quan sát kỹ lưỡng con nhỏ bé ngọt ngào mềm mại, nhận nàng thực lòng mong rời , liền ảm đạm mở lời:
“Được, Noãn Noãn việc gì cứ gọi ."
Ôn Noãn Noãn gật đầu thật mạnh, thúc giục:
“Mau ."
Thân hình cao lớn g-ầy guộc dậy, lòng bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng thu , gương mặt tinh xảo là một vẻ đạm mạc lạnh lẽo, Lãnh Tiêu xa cách gật đầu với Uông Thủy Dao và Vệ Vi Vi, sải bước về phía bên .
Hôm nay Noãn Noãn đối với thật lạnh nhạt.
đây như .
Có do tối qua biểu hiện nên Noãn Noãn hài lòng?
Phải cải thiện thế nào để nàng thích sự chạm của đây...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-596.html.]
Người đàn ông mím c.h.ặ.t môi với vẻ mặt nghiêm nghị chợt nhớ đến “món quà năm mới" mà Bạch Thuật tặng , vốn dĩ cho rằng dùng đến, giờ xem những thứ tồn tại cũng nguyên do của nó.
Hắn thể hơn, sẽ để Noãn Noãn chê đơn điệu.
Mắt Vệ Vi Vi thiếu chút nữa là b-ắn tia sáng , chờ Lãnh Tiêu xa, nàng liền kích động tiến gần, khẽ khen:
“Tiểu , tình cảm của hai thật đấy, ở bên gần hai năm mà vẫn giữ cái đà thật dễ dàng chút nào."
Ôn Noãn Noãn thầm may mắn là giờ uống nước, nếu một ngụm nước chắc chắn phun nữa!
Chẳng là bảo thủ ?
Chẳng là hàm súc ?
Sao đại tẩu và nhị tẩu nào cũng mãnh liệt hơn thế !
Hơn nữa nàng thể đây mới là đầu tiên , từ , nàng đột ngột ngẩng đầu, vui mừng đối mặt với Vệ Vi Vi hỏi:
“Nhị tẩu, ý chị là thời gian dài thì sẽ thường xuyên nữa ?"
“Hả?"
Vệ Vi Vi tiểu với đôi mắt sáng rực, nhất thời phản ứng kịp.
Tiểu đây là đang vui mừng là đang vui mừng đây?
Vui mừng vì Lãnh Tiêu bây giờ vẫn còn dũng mãnh như ?
Nàng và Ôn Văn thành dẫu cũng mười mấy năm , sớm là vợ chồng già, bằng kinh nghiệm của , nàng thở dài một tiếng:
“Tiểu đừng thất vọng, cứ nhị ca , hồi đầu cũng lợi hại lắm, thời gian dài một cái là ngày một bằng ngày hai."
Ôn Noãn Noãn:
...
Có nàng vô tình chuyện gì đó của nhị ca ?
giờ đây là trọng điểm, trọng điểm là:
“Tức là sẽ còn tần suất một đêm mấy như thế nữa ?"
Uông Thủy Dao và Vệ Vi Vi kinh hãi trợn tròn mắt, thể tin nổi hỏi :
“Một đêm mấy ?"
Phu quân của họ lúc mới đầu một ngày một là , thể một đêm mấy ?
Đừng là mấy , hai cũng !
Chương 512 Có lén
Được , cần hai vị tẩu tẩu rõ, Ôn Noãn Noãn hiểu thể lực và tinh lực của Lãnh Tiêu giống với thường.
Ít nhất là khác với đại ca và nhị ca.
Nàng chút ngưỡng mộ đại tẩu nhị tẩu, thật quá, thể ngủ cả đêm.
chuyển ý nghĩ , theo ý của nhị tẩu, chẳng những sẽ một đêm mấy , thậm chí mấy ngày cũng lấy một , chẳng bao lâu nữa là thôi.
Nghĩ chắc vẫn là do mới “nếm mùi đời", thời gian dài thì sẽ thường xuyên như nữa, những ngày nàng ráng gồng gánh một chút, dù đời cửa ải nào là vượt qua !
Ôn Noãn Noãn thần thái phấn chấn Uông Thủy Dao, kiên định :
“Đại tẩu cứ yên tâm, sẽ chú ý mà!"
Lại lạc quan và táo bạo hơn một chút mà nghĩ, chừng chỉ còn một thôi thì .
Thời gian một tuy cũng dài quá, nhưng so với thời gian dài của mấy thì một nàng mãn nguyện !
Uông Thủy Dao cau mày, nhưng lên tiếng nữa.