Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:22:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghỉ ngơi ở ?"
Không đợi Lãnh Tiêu trả lời, nàng vội vàng bổ sung:
“Tướng ngủ của , tối nay vẫn nên chen chúc với Đại bọn họ ."
Lãnh Tiêu lặng lẽ nàng một cái, Ôn Noãn Noãn cảm thấy mắt tinh tường, mà thể từ cái thấy Lãnh Tiêu chút ủy khuất?
Làm thể, đây là nam chính đại nhân cơ mà.
Làm thể dễ dàng thấy ủy khuất .
Hồi lâu, Lãnh Tiêu khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đáp một tiếng:
“Ừm."
Sáng mai và Đại trời hửng sáng xuất phát, phiền giấc ngủ của nàng .
Ôn Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên là nàng nghĩ nhiều .
Vội vàng chấn chỉnh tư tưởng của , nghĩ gì chứ?
Rõ ràng rõ với Lãnh Tiêu là ôm đùi, mượn quyền thế của che chở cho thôi, còn đảm bảo tuyệt đối sẽ gây hấn với , bám lấy , tuyệt đối mẩy!
Sao thể não bổ cảnh Lãnh Tiêu thấy ủy khuất ?
Quả nhiên là nàng nông cạn , cái gì cũng thể não bổ .
Ngồi xuống mép giường, lấy thức ăn trong giỏ tre giảng giải:
“Huynh kiểm tra thử , quần áo giày dép chuẩn một bộ, bánh quy xốp tổng cộng mang bảy mươi chiếc, thịt bò kho hơn mười cân, còn mang theo ít bánh quy nữa — chính là loại bánh nướng nhỏ khô , bữa tối tráng thêm ít bánh trứng và luộc nồi trứng kho , sáng mai các mang theo, đủ ?"
Ánh hoàng hôn rực rỡ xuyên qua lớp rèm cửa sổ Tường Vân mỏng manh chiếu , rắc lên bóng dáng dịu dàng đang bên mép giường, tựa như phủ một lớp ánh sáng vàng nhạt.
Lãnh Tiêu lặng lẽ lắng , ánh mắt dừng thiếu nữ dịu dàng bên mép giường, thần tình một khoảnh khắc ngẩn ngơ.
Ôn Noãn Noãn mãi nhận câu trả lời, ngẩng đầu lên liền thấy Lãnh Tiêu đang chút thất thần.
“Sao ?"
Lãnh Tiêu lấy tinh thần, khẽ lắc đầu:
“Không gì."
Chỉ là khung cảnh đến mức chút chân thực.
Tốt giống như chỉ xuất hiện trong mơ .
“Đủ ăn , núi mang theo muối trắng và ấm sắt, săn gà rừng thỏ rừng sạch nướng ăn, ấm sắt để đun nước."
Ôn Noãn Noãn thấy dùng ấm sắt đun nước uống, liền yên tâm hơn, đó vẫn luôn lo lắng nước đun sôi an .
Không ngờ, núi cũng sẽ chú ý phương diện .
“Trời ngày càng lạnh, bất kể thu hoạch thế nào, hãy về nhà sớm một chút, còn, còn hơn ba trăm lượng bạc nữa, tiết kiệm một chút cũng đủ để lên kinh định cư ."
Hai đứa nhỏ vẫn đang đợi ở nhà đấy.
Ôn Noãn Noãn vốn dĩ tưởng rằng nàng nhập vai phận “ nhà" sẽ ngượng ngùng tự nhiên, nhưng từ khi Lãnh Tiêu giữ đúng lời hứa lo lắng cho sự an của nàng, nàng cũng tự nhiên mà lo lắng cho theo.
Con mà, quả nhiên là qua .
Nàng chính là loại đối với một, nhất định trả gấp đôi thậm chí gấp nhiều .
Luôn cách nào thể thản nhiên nhận lấy ân huệ của khác.
Giọng vốn thanh lãnh của Lãnh Tiêu nhiễm thêm ấm:
“Ừm, sẽ về nhà sớm thôi."
Vốn dĩ định bạc của nàng cứ giữ lấy, chỗ dùng hết cũng sẽ bù .
Cân nhắc một chút, cuối cùng lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-56.html.]
Từ nay về , tất cả những gì kiếm đều là của nàng, còn gì đến chuyện bù ?
Hiếm khi cả nhà đoàn tụ, ngày mai Lãnh Tiêu và Đại núi sớm, bữa tối Ôn Noãn Noãn cực kỳ thịnh soạn.
Hầm một hũ sành lớn canh gà già hoài sơn, hâm nóng móng giò kho tàu, vịt om b-ia, sườn xào chua ngọt, tráng bánh trứng ớt xanh, cà tím băm sợi miến, đậu phụ Ma Bà, xào một đĩa rau cải thảo.
Ngoài cơm trắng , còn trộn một chậu lớn mì trộn dầu hành.
Món nào món nấy phần lượng cực nhiều!
Đến nỗi khi Lãnh Tiêu tới bàn thấy một bàn đầy thức ăn , thần sắc vốn thanh lãnh cũng nhịn mà biến đổi:
“Các , bình thường ở nhà cũng ăn như thế ?"
“Đâu chỉ thế thôi ạ, còn thịt kho tàu, thịt xào cháy cạnh, gà hầm nấm rừng vân vân các loại món đổi nữa, hơn nữa tẩu tẩu thịt rau kết hợp mới dinh dưỡng, mới thể cao lớn, cơ bản là bữa nào cũng thịt rau trứng canh, còn bữa bữa đều là gạo trắng bột mì nữa cơ!
Ngay cả bữa sáng dùng ngũ cốc nấu cháo, tẩu tẩu nấu cũng ngon hơn chúng nấu nhiều lắm, đại ca, thật sự cực kỳ ngon luôn !
Đợi nghỉ lễ về là thể ngày ngày ăn !"
Lãnh Vân mặt đại ca nhà như đếm của quý .
Ôn Noãn Noãn khen đến mức chút ngượng ngùng:
“Không , mỗi bữa nhiều thế cũng ăn hết mà."
Là một hiện đại, thịt rau kết hợp dinh dưỡng gần như là kiến thức thông thường , ai mà chẳng .
Nếu điều kiện thì thôi, nhiều loại thức ăn như mà còn phối hợp, chẳng nàng ngốc ?
Hơn nữa với tư cách là một sành ăn yêu thích ẩm thực, tự nhiên sẽ nhiệt tình nghiên cứu xem nên ăn thế nào.
“Tranh thủ lúc còn nóng thì ăn ."
Đợi Đại từ núi về đốt than, thể dùng lò than bùn đỏ nồi sắt nhỏ hầm, thể luôn ăn đồ nóng hổi.
Ôn Noãn Noãn xé cái đùi gà hầm thơm nức mũi , một cái cho Đại , một cái bỏ bát Lãnh Tiêu:
“Hai ăn , ba chúng ở nhà thể ngày ngày ăn mà."
Lãnh Tiêu ngước mắt, đôi mắt phượng sâu thẳm chăm chú thiếu nữ với khuôn mặt nhỏ nhắn đang rạng rỡ nụ ngọt ngào...
Trong lòng chất chứa sự việc nên Ôn Noãn Noãn ngủ yên giấc, thấy tiếng động khe khẽ truyền đến từ gian chính liền lập tức thức dậy.
Mở cửa phòng thấy Lãnh Tiêu đang dẫn Đại , dùng băng vải rộng ba ngón tay quấn c.h.ặ.t lấy cửa tay áo và cổ chân.
Hai đứa nhỏ cũng tỉnh, lặng lẽ bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt giấu nổi vẻ lo lắng.
Ôn Noãn Noãn hiểu rằng một gia đình ngày càng hơn, dựa một là , mỗi một trách nhiệm riêng, mỗi tận hết khả năng của .
Họ quyền thế , thể tách rời khỏi phẩm chất tích cực và kiên cường của mỗi .
Ôn Noãn Noãn xoay bếp luộc một nồi lớn sủi cảo.
Ăn xong nóng hổi, khi tiễn ngoài cổng viện, Lãnh Tiêu xoay dặn dò ba đứa nhỏ một cách thận trọng:
“Bất kể tình huống nào, phép để nàng ở một ."
“Đại ca, yên tâm, chúng !"
Lãnh Thần và Lãnh Vân đồng thời trịnh trọng hứa hẹn.
Ôn Noãn Noãn vội vàng mang trứng kho tới thì thấy bốn ai nấy vẻ mặt ngưng trọng, đây là chuyện gì xảy ?
“Các về ."
Thần sắc Lãnh Tiêu khôi phục như cũ, như thể vẻ mặt ngưng trọng chỉ là ảo giác của Ôn Noãn Noãn .
Ba hiểu đại ca là lời với tẩu tẩu, hai đứa nhỏ lời bảo trọng xong dừng nữa mà nhà, Lãnh Thiên cũng xoay lên núi .
Ôn Noãn Noãn ngẩn ngơ tiến lên, đưa bọc trứng kho gói kỹ, dịu dàng :
“Đại thích ăn cái ."