Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 535
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:26:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kẻ đội mũ che là ai?
Đứa trẻ giả trai mà cửa đội mũ che.”
Thật sự là khó thành đại khí.
“Chuyện kinh doanh của Lãm Nguyệt Lâu ngày một ngày hai mà tích lũy , khuyên các vị, nếu ý định đối đầu thì vẫn nên sớm bỏ ý định đó , nếu ngày kinh doanh ảm đạm, vắng tanh như chùa Bà Đanh, đừng trách vị thúc phụ nhắc nhở."
Dương Chiêu xong, nhấc chân rời , mấy tiểu sai tản mát xung quanh lập tức theo rời .
Thôi bỏ , chuyện hôm nay đến đây thôi, ở lâu cũng vô ích, vẫn là về phủ bàn bạc kỹ lưỡng, mưu tính một phen.
Giống như năm đó đối phó với Lãnh phụ, bày một kế sách tinh diệu thiên y vô phùng, chút sơ hở, đem những một mẻ hốt gọn mới thật là sướng.
Chương 458 Sau chúng nhất trí đối ngoại
Ôn Noãn Noãn và Lãnh Vân vốn dĩ tâm tư đối đầu, đơn thuần chỉ là chọn địa đoạn , vị trí , nhóm khách hàng tiêu dùng phù hợp nên mới chọn ở đây.
Nghe thấy Dương Chiêu coi đó là một chuyện quan trọng, trịnh trọng những lời đó với bọn họ, đột nhiên cảm thấy, thể gây phiền phức cho Dương Chiêu cũng coi như là thu hoạch ngoài ý ?
Ừm, bọn họ nhất định nỗ lực nỗ lực, nghiên cứu nghiên cứu, hương vị, thu hút thực khách giữ chân thực khách.
Cướp việc kinh doanh của Lãm Nguyệt Lâu, chừng đối với Dương Chiêu còn khiến ông đau lòng hơn cả việc trừng phạt con trai .
Bị cha con Dương Vinh Hiên và Dương Chiêu chậm trễ một hồi lâu, bốn đơn giản xem xét tiến độ trang trí t.ửu lầu, dặn dò kỹ lưỡng các hạng mục cần chú ý.
Sau đó thị sát vài cửa hàng đồ kho và tòa tứ hợp viện ba tiến dùng nhà bếp tổng thể, phân chia phòng ốc sơ bộ, trời hoàng hôn, bốn vội vã chuyển đường về nhà.
Vừa mới viện chính, thấy động tiếng Lăng Dao hình tròn trịa linh hoạt chạy tới, hớn hở kêu râm ran:
“Muội t.ử, Lãnh Tiêu, hai ?"
Ôn Noãn Noãn:
......
Biết cái gì?
Có cái gì là bọn họ nhất định ?
Còn kịp đáp lời, phía cửa lớn động tĩnh, trong nhà chỉ ba nhóm , cần nghĩ cũng là Bạch Chỉ, Bạch Thuật và Lãnh Thần ở tiệm thu-ốc trở về.
Lăng Dao tự nhiên cũng đoán , một vốn dĩ giữ lời như ông , vô cùng kiên nhẫn chờ đợi, còn trưng bộ mặt đắc ý sâu xa.
Đừng Ôn Noãn Noãn thấy kỳ lạ, ngay cả Lãnh Vân và Lăng Mặc cũng thấy kỳ lạ, trong lòng kinh nghi suy đoán, Dao Vương gia đây là xảy chuyện trọng đại gì ?
Là Vương phi chuyện gì khiến ông cảm động ?
Cũng chỉ khi đối mặt với Hoa Lưu Quang, phản ứng của Lăng Dao mới trịnh trọng như .
Bạch Chỉ viện thấy cả nhà đều mặt, Hoa Lưu Quang cũng từ nhà chính , nụ sảng khoái về phía họ, chuyện gì ?
“Sao thế?
Cả nhà hết ở sân gì?"
Bạch Thuật đặc biệt vui vẻ suy đoán:
“Đón chúng ?
chúng cũng chuyện gì kinh thiên động địa ."
Sau đó lông mày nhướng lên, hưng phấn hỏi:
“Ờ, kiếm thật nhiều bạc tính là chuyện lớn ?"
Bạch Chỉ:
.....
Cạn lời.
Trước đây thúc phụ khám bệnh, chỉ thu tiền chẩn bệnh, bây giờ thì khác , ông khám tiền chẩn bệnh, kê đơn bốc thu-ốc kiếm thêm bạc, trong tiệm thu-ốc còn bán thu-ốc thành phẩm – tuy định giá thấp hơn một chút so với cống phẩm trong cung, nhưng nhóm khách hàng là quyền quý ở các gia tộc thế gia, căn bản để tâm đến giá thu-ốc, mỗi ngày là một khoản thu nhập lớn túi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-535.html.]
Khiến thúc phụ vui đến mức tìm phương hướng, cứ luôn cảm thán vẫn là chủ ý mở tiệm thu-ốc của Noãn Noãn tỷ .
Thỉnh thoảng lôi khoe khoang một chút.
Mọi siêu cấp quen với cái thói khoe khoang kiếm bạc của Bạch Thuật , đổi bình thường sẽ hưởng ứng một chút, nhưng hôm nay Lăng Dao đang khêu gợi trí tò mò, sự chú ý đều đặt hết lên Lăng Dao .
“Khụ, Bạch thần y, tin tức khi ông tuyệt đối còn vui hơn cả kiếm bạc đấy!"
Lăng Dao hắng giọng, úp úp mở mở.
Đối với việc Lăng Dao úp mở chuyện , Bạch Thuật vốn dĩ là ủng hộ nhất, lập tức khao khát cầu tri mà liên tục hỏi:
“Dao Vương gia mau ."
Lãnh Tiêu sớm đoán , sang một bên lén Noãn Noãn.
Ôn Noãn Noãn cũng đại khái đoán , tuy nhiên vẫn đầy hứng thú đám .
So với việc đấu trí đấu lực hao tâm tổn trí buổi sáng, bây giờ mới đúng là ngày tháng mà con nên sống chứ.
Ở bên cạnh một nhóm như , chung sống chỉ cần chịu trách nhiệm vui vẻ là , ngay cả não dùng để gì cũng chẳng cần .
Sắc mặt Lăng Dao nghiêm , từng chữ từng chữ :
“Này , cho kỹ đây!
Dương Vinh Hiên cha là Dương Chiêu đ-ánh công khai ba mươi đại bản, đưa ngoại địa , chỉ ý kinh thành!"
Cho dù sự việc trôi qua vài tháng, Bạch Chỉ vẫn ấn tượng sâu sắc với Dương Vinh Hiên.
Bởi vì suýt chút nữa ch-ết rét ở kinh thành mùa đông như nàng, từng nghĩ tới ngày đông giá rét còn tay cầm quạt xếp!
Nói thế nào nhỉ, là đồ kỳ quặc .
Việc đúng đắn duy nhất mà là khiến nàng và Noãn Noãn tỷ quen , nhưng nàng sẽ cảm kích , việc sai trái chính là việc sai trái.
“Đây là báo ứng ?
Đến thật nhanh!"
Trên mặt Bạch Thuật còn vui mừng hơn cả lúc bàn luận về việc kiếm tiền , chỉ hận thể hoan hô lên.
Tuy rằng bỏ đ-á xuống giếng là , nhưng ông chính là vui quá trời vui luôn mà.
“Đâu là báo ứng?
Là tâm thuật bất chính, tới t.ửu lầu mới mở chỉ cách sản nghiệp Lãm Nguyệt Lâu nhà một con phố để thám thính tình hình, đó thế nào mà hai bên xảy tranh cãi, Dương Vinh Hiên vu khống đối phương còn nhân chứng vật chứng rành rành, các gia đình thế gia ở kinh thành đều truyền tai hết !
Dương Chiêu ước chừng là cách, hoặc là trong thâm tâm cũng thực sự bảo vệ đứa con trưởng chỉ gây chuyện thị phi tài cán , liền đại nghĩa diệt ngay tại chỗ!"
Lăng Dao hớn hở giải thích tình hình.
Không phát hiện nhóm bốn Lăng Mặc, Lãnh Vân ngày càng trầm mặc.
“Diệt thật !"
Bạch Thuật cũng hớn hở kém.
Chỉ nhi của ông, lớn lên như nụ hoa mọng nước thế , lẽ nào là để cho bắt ?
Trái cây chăm sóc tỉ mỉ trong vườn nhà khác, thể vì mà cưỡng ép hái – đương nhiên, trái cây cũng !
Hoa Lưu Quang chịu ảnh hưởng của bầu khí vui vẻ, chân mày nhuốm ý , tuy nhiên vẫn chỉ điểm trong đó:
“Cũng đừng vui mừng quá sớm, Dương Chiêu chỉ ý kinh thành, đây chính là để đường lui;
Hơn nữa còn một điểm vô cùng quan trọng, ở kinh thành còn trấn áp Dương Vinh Hiên, đưa ngoại địa, quan viên địa phương thể nể mặt Dương Chiêu ?
Ai thèm quản , ai dám quản ?
Đây chẳng là đưa những cô nương ở địa phương miệng cọp ."