Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 523

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:26:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có muỗi đốt ?

 

Có ngứa ?"

 

Bạch Chỉ qua tỉ mỉ, hỏi.

 

Bạch Thuật tức giận lên tiếng:

 

“Một đám nhóc con thấy sự đời, lo hão, Chỉ nhi tưởng kinh thành là vùng Nam Chiếu khí hậu nóng bức , tiết trời tháng ba muỗi?"

 

Ôn Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm, Bạch Thuật là lớn tuổi, chắc chắn là hiểu , nàng đặt hy vọng việc lão sẽ lấp l-iếm qua chuyện khó xử đến thể khó xử hơn .

 

Tràn đầy mong đợi Bạch Thuật khẳng định chắc nịch như một bậc thánh nhân:

 

“Cái chắc là do côn trùng độc bò qua, đốt, đốt thì thể sưng đỏ nhẹ nhàng như thế , một loại côn trùng độc bò qua da chính là như , sưng đỏ một mảng lớn, còn sưng vù lên cao nữa, tuy từng thấy bò qua môi bao giờ, nhưng triệu chứng đúng là khớp."

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Ta thực sự cảm ơn ngài đấy!

 

Nàng thật ngốc, thật đấy, bọn trẻ như Bạch Chỉ, Lãnh Vân hiểu thì thôi , nàng đặt hy vọng là Bạch Thuật hiểu chứ?

 

Lão rõ ràng là độc cả đời mà.

 

Lãnh Vân và Lăng Mặc hiểu y thuật, qua cứ như là chuyện nghiêm trọng, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt lập tức đầy vẻ lo lắng, Ôn Noãn Noãn với ánh mắt hận thể chịu nàng cái khổ .

 

Ôn Noãn Noãn cảm thấy ai bi t.h.ả.m hơn nàng nữa.

 

Nàng vốn luôn nỗ lực vì sự nghiệp, việc kiếm tiền, khó khăn lắm mới hôn Lãnh Tiêu, chỉ là hôn một cái thôi mà, kết quả ngày hôm lâm cảnh bao nhiêu vây quanh bàn tán!

 

Vây quanh thì vây quanh , còn bàn tán, bàn tán thì bàn tán , còn đúng với sự thật chút nào!

 

Nào là muỗi đốt, côn trùng độc bò qua, thử hỏi loại muỗi nào đốt mà đều đặn như ?

 

Hơn nữa bờ môi nàng căng mọng công lao của muỗi!

 

Đây là nàng tự sẵn, khác còn .

 

Vẫn là Hoa Quốc , ở nơi chỉ cần xóa mù chữ, còn phổ cập, ờ, kiến thức cơ bản về phương diện đó nữa mới .

 

“Thúc phụ, loại cao d.ư.ợ.c nào thì thích hợp ạ?"

 

Bạch Chỉ lập tức hỏi.

 

Kinh thành giống Nam Chiếu nóng bức ẩm ướt, kinh thành khô lạnh nên ít muỗi, tương ứng thì nhu cầu về cao d.ư.ợ.c trị muỗi lớn, đặc biệt là bây giờ trời vẫn còn lạnh, các hiệu thu-ốc cũng bắt đầu sản xuất loại cao d.ư.ợ.c .

 

may mắn , khi họ rời khỏi Nam Chiếu, họ những điều , chỉ tưởng cũng giống Nam Chiếu, nên các loại cao d.ư.ợ.c trị muỗi mang theo đặc biệt nhiều.

 

Bạch Thuật chút do dự tên một loại thu-ốc:

 

“Dược thảo cao , mùi thơm thanh khiết, chất thu-ốc mát lạnh, hiệu quả thần kỳ đối với vết muỗi đốt, da sưng đỏ."

 

Cái chính là nhiều!

 

Dược thảo cao ở Nam Chiếu gần như là vật bất ly của mỗi , họ xa nhà ai mà giắt túi năm sáu bảy tám lọ?

 

Tặng tự dùng đều .

 

Chỉ nhi chắc chắn mang theo ít.

 

Bạch Chỉ là loại thu-ốc thông dụng nhất, hơn nữa nàng mang theo, lập tức hớn hở nhận lời:

 

“Muội về phòng lấy ngay đây."

 

Ôn Noãn Noãn vội vàng ngăn cản:

 

“Không cần cần, một lát là khỏi ngay thôi, đến mức bôi thu-ốc cao chứ?"

 

Thật là mất mặt quá .

 

Còn thể tìm thứ hai mất mặt hơn nàng ?

 

Còn thể tìm bi t.h.ả.m hơn nàng ?

 

Nàng tin!

 

“Noãn Noãn tỷ, d.ư.ợ.c thảo cao dùng lắm, lúc nào muỗi đốt nữa tỷ vẫn dùng mà."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-523.html.]

Bạch Chỉ xong, cho giải thích gì thêm, chân thoăn thoắt chạy về phòng lấy thu-ốc.

 

Ánh mắt Ôn Noãn Noãn tự nhiên liếc về phía tên “côn trùng độc" cao lớn bên cạnh.

 

Thấy Lãnh Tiêu đang cúi đầu nàng với ánh mắt sâu thẳm, tầm mắt giao giữa trung, thiếu niên còn vẻ gượng gạo hơn cả nàng, khàn giọng :

 

“Tiêu sưng, dùng ."

 

Ừ, mùa hè sắp đến , quả thực là dùng , Ôn Noãn Noãn buồn bã thở dài nghĩ.

 

Lăng Dao và Hoa Lưu Quang, hai duy nhất kết hôn ở đây, từ khi chủ đề chuyển sang chuyện thì hé môi nửa lời.

 

Cho đến khi Bạch Chỉ lấy cao d.ư.ợ.c về, Lăng Dao ho một tiếng hắng giọng khi nàng kịp gì, thấy ánh mắt đều tập trung , ngập ngừng nhưng với giọng điệu thể nghi ngờ :

 

“Hôm nay việc cần ít, thôi thôi, chúng chuẩn ngoài !"

 

Thật là một bầu khí khó xử tột cùng a.

 

Lãnh Tiêu tuổi trẻ khí thịnh, tinh lực dồi dào một chút cũng là lẽ thường tình, nhưng đám kẻ già thì kinh nghiệm, kẻ trẻ thì vẫn còn ở cái tuổi ngây ngô gì, ám chỉ cũng ám chỉ từ .

 

Việc duy nhất thể cho t.ử chính là lôi tất cả đám !

 

Để gian riêng tư cho hai bọn họ.

 

Chương 448 Ngượng ngùng đến mức ngón chân bấu xuống đất

 

Bạch Chỉ đang định xuống tiếp tục ăn sáng:

 

......

 

Hàng ngày chính Vương gia Lăng Dao là lười nhất, tham ăn nhất, ngoài nhất, hôm nay mặt trời mọc ở đằng tây thế ?

 

Ra ngoài tích cực như !

 

Lãnh Vân:

 

“Đệ còn ăn thêm một chút ?”

 

Hoa Lưu Quang dậy, lướt qua , dứt khoát lên tiếng:

 

“Cùng thôi."

 

Hoa Lưu Quang trong trang phục nam nhi, lông mày kiếm mắt sáng, khi chuyện tỏa khí chất rạng ngời, như ma lực , những khác vô thức đồng tình, cùng khỏi phòng ăn.

 

Trước khi cửa, Hoa Lưu Quang ngoái đầu , ném cho Ôn Noãn Noãn một ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

.....

 

Ông trời hãy đ-ánh một tia sét nhưng đừng bổ khe nứt, hãy đ-ánh nàng bay thẳng về Hoa Quốc luôn, nơi còn thích hợp cho nàng ở nữa .

 

Đám ồn ào tản , trong phòng khôi phục sự tĩnh lặng.

 

Đang lúc ngượng ngùng đến mức ngón chân bấu xuống đất, vẫn hồn cú “xã t.ử" (mất mặt đến ch-ết), Ôn Noãn Noãn phát hiện Lãnh Tiêu đang nàng trân trân với ánh mắt thâm trầm.

 

“Cái đó, đây là muỗi đốt, cũng côn trùng độc bò qua, ."

 

Nàng cứng đầu, má nóng bừng giải thích.

 

Người khác nhưng nhà họ rõ ràng, bất kể là tứ hợp viện ba tiến ở trang viên là căn nhà hai tiến ở trong thành , khi dọn ở, Lãnh Thần sẽ rắc loại bột thu-ốc đặc chế dọc theo chân tường và xung quanh nhà một cách tỉ mỉ.

 

Rắn rết sâu bọ chứ đừng trong nhà, ngay cả sân viện chúng cũng dám gần, từ xa né tránh đường vòng .

 

“Ừm, ."

 

Lãnh Tiêu con gái nhỏ nhắn mềm mại hồng hào mắt, chỉ cảm thấy trong lòng trỗi dậy ngọn lửa nóng bỏng , còn mãnh liệt hơn .

 

Trước từng nếm trải thì còn thể kiềm chế, nhưng khi nếm qua hương vị mềm mại , phát hiện những thấy đủ, mà ngược còn tham lam khôn cùng chỉ đòi hỏi thêm nhiều, nhiều hơn nữa!

 

Nhìn chằm chằm bờ môi đỏ mọng ướt át nhưng dám hành động gì, gian nan dời tầm mắt , cam đoan:

 

“Lần , sẽ nhẹ một chút."

 

Giọng khàn đến tưởng.

 

Ôn Noãn Noãn ngơ ngác ngẩng đầu:

 

“Lần ?"

 

 

Loading...