Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 521
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:24:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Do dự.”
“Không , tiểu kén chọn đồ ăn.”
Thần sắc Lãnh Tiêu tự nhiên, tập trung bóc lớp vỏ và đuôi của tôm rang muối tiêu, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng kẹp lấy thịt tôm một cách điêu luyện đưa đến bên miệng Ôn Noãn Noãn.
Ôn Noãn Noãn vốn dĩ còn cảm thấy lời của Lãnh Tiêu dường như chỗ nào đó đúng, nhưng đối mặt với nhân tôm tươi ngọt thơm ngon, sự thèm ăn trỗi dậy còn tâm trí mà quan tâm đến những thứ khác nữa~
Lãnh Tiêu bình thường vốn khẩu vị cực , giờ đây chỉ lặng lẽ bóc vỏ tôm, thỉnh thoảng đút bên bờ môi mềm mại đỏ hồng của con gái đang tham ăn, đôi mắt phượng tuyệt đăm đăm cô gái đang ăn đến mức lông mày cong tít vì vui sướng, ở góc độ nàng thấy, ánh mắt tập trung, rực cháy đến đáng sợ.
Thấy bên môi nàng dính nước sốt, tiện tay cầm lấy chiếc khăn vải bông mềm mại, tập trung và tỉ mỉ lau sạch cho nàng.
Ánh mắt lưu luyến nồng nàn dừng đỉnh đầu tóc bồng bềnh, làn da căng bóng mịn màng, bờ môi đỏ hồng mọng nước......
Hầu kết Lãnh Tiêu chuyển động, chỉ là nàng thôi, trong lòng vô cùng an ủi và thỏa mãn, điều duy nhất chính là nảy sinh ý nghĩ nên nảy sinh.
Noãn Noãn của , thể xinh đến thế.
Lao động ở bên ngoài cả một ngày, buổi trưa cùng Lãnh Vân, Lăng Mặc hai mua đại mấy cái bánh bao ở sạp hàng để lót , cộng thêm việc về muộn, Ôn Noãn Noãn quả thực chút đói bụng.
Sau khi hì hục ăn xong hai bát cơm, khóe mắt mới vô tình liếc thấy Lãnh Tiêu đang chằm chằm.
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu là:
“Xong đời !”
Cái mái tóc rối bù , cái dáng ăn như gió cuốn mây tan , còn cả cái thần thái mệt mỏi toát từ đầu đến chân của nàng, rơi mắt Lãnh Tiêu thì còn thể thống gì nữa?
Ôn Noãn Noãn đang ngậm một cọng xà lách xanh mướt tươi non bỗng cảm nhận ánh mắt rực cháy bên cạnh, bất chợt cứng đờ, hình tại chỗ, ăn tiếp cũng mà nhả càng xong.
Lãnh Tiêu luôn chú ý đến con gái nhỏ nhắn mặt, thở bỗng khựng nửa nhịp, điềm nhiên hỏi:
“Sao ?”
Cô gái nhỏ nhắn mềm mại làn da mịn màng, mái tóc đen bồng bềnh mềm mại, vài lọn rủ xuống bên má mịn màng, càng tôn lên làn da trắng nõn nà, mái tóc càng thêm đen bóng mượt mà.
C-ơ th-ể Lãnh Tiêu căng cứng, đôi mắt sâu thẳm rực cháy vốn thấy đáy càng thêm nóng bỏng.
Chàng cảm thấy sắp phát điên .
Sự tự chế vốn là niềm kiêu hãnh của bấy lâu nay đang bờ vực sụp đổ.
Ôn Noãn Noãn lắc đầu, chỉ đành từ từ ăn hết cọng xà lách đó , lúc đây nàng cảm thấy thật là bộ tịch từng nha.
Rơi mắt Lãnh Tiêu, nàng chẳng khác nào một chú thỏ con đang gặm cỏ, đôi má trắng nõn còn mang theo chút mỡ trẻ con phồng lên, cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng động đậy, ngốc nghếch đáng yêu cực kỳ.
Thật ôm lấy nàng mềm mại lòng, nàng , nàng .
Chàng hít sâu một , mím c.h.ặ.t môi mỏng, nén sự u ám đang tùy ý lan tỏa sinh sôi trong lòng.
Khó khăn lắm mới ăn xong cọng xà lách, Ôn Noãn Noãn ngước mắt lên liền va một đôi mắt phượng rực cháy cuồn cuộn trầm mặc.
Ôn Noãn Noãn:
.....
Lãnh Tiêu khó khăn dời mắt , khẽ ho một tiếng để hắng giọng, nhưng giọng phát vẫn trầm khàn:
“Ăn no ?”
Ôn Noãn Noãn thẳng dậy một cách mất tự nhiên, đôi mắt ngậm nước về phía , cái đầu nhỏ gật gật, đó mới sực nhớ mà hỏi:
“Chàng ăn ?”
Chàng cũng về muộn, sức ăn lớn, đáng lẽ ăn nhiều hơn mới đúng chứ.
Tối nay so với bình thường, ăn cực kỳ ít, đói ?
“Ừm, ăn nữa.”
Giọng trầm khàn tựa như tiếng thở dài, bàn tay Lãnh Tiêu buông thõng bên sườn khẽ cử động, cuối cùng cũng khuất phục mong trong lòng, ôm lấy hình mềm mại của nàng, dùng lực đạo nàng đau, kéo cô gái nhỏ nhắn mềm mại qua.
Ôm c.h.ặ.t lòng, để một kẽ hở nào.
Ôn Noãn Noãn sững sờ.
Xưa nay là nàng chủ động, nắn bóp bàn tay , ôm lấy vòng eo săn chắc mạnh mẽ của , nàng còn lúc tưởng rằng nàng và Lãnh Tiêu cầm nhầm kịch bản của .
Hơn nữa nhé, nàng và luật pháp là vợ chồng hợp pháp, về tình cảm ít nhất cũng coi là quan hệ bạn trai bạn gái cả hai công nhận chứ nhỉ?
Sao đến giờ vẫn “trong sáng" như nước lã ?
Mới đầu nàng còn thể tự an ủi là do Lãnh Tiêu sinh ở thời đại nên khá bảo thủ, nghi ngờ là, ờ, , đó chứng minh là chuyện đó , kiểu gì cũng nên bước tiến triển tiếp theo chứ.
Mặc dù thời gian nàng bận rộn xây dựng trang viên, bận rộn vụ xuân, bận rộn mở tiệm ăn kiếm tiền, Lãnh Tiêu bận rộn thi cử, nhưng dù thời gian buổi tối ở riêng với vẫn đủ mà.
Thế nhưng, Lãnh Tiêu cứ như một nhà sư khổ hạnh, khắc chế giữ lễ đến mức nàng thể nghi ngờ liệu nàng sức hút đối với ?
Ôn Noãn Noãn nghĩ màn thể hiện luộm thuộm của , ngước mắt Lãnh Tiêu mắt.
Thiếu niên mặc trường bào màu đen, cơ bắp ở chân săn chắc, l.ồ.ng ng-ực vạm vỡ, phần da thịt lộ lốm đốm những vết sẹo.
Ngước đầu lên cao hơn nữa, đường xương hàm tinh tế, thần thái thanh lãnh như trăng, cả như tùng như bách, nàng nuốt nước miếng, trong lòng khinh bỉ thật tầm thường!
Sao thể thèm thể chứ!
Nhất định là do Lãnh Tiêu ôm trong lòng, chủ động, nàng cũng nhiều ý nghĩ như nha, cũng chỉ là thỉnh thoảng nắn bóp tay trêu chọc một chút mà thôi.
Ôn Noãn Noãn ngọ nguậy, định chiếc ghế ban đầu, tách tiếp xúc mới là an nhất!
Sau đó phát hiện thiếu niên sức mạnh kinh , căn bản nhúc nhích nổi.
“Lãnh Tiêu?”
Không thoát , Ôn Noãn Noãn khó hiểu ngước cái đầu nhỏ nhắn lên, đôi mắt ngậm nước mềm giọng gọi.
Chàng chẳng vẫn luôn đạm mạc sơ ly, trầm , hôm nay phản thường đến ?
Chàng bây giờ nguy hiểm thế nào hả?
Không , nàng thể quá chủ động , bảo thủ như sợ thì .
“Cho ôm một lát nữa thôi là .”
Giọng Lãnh Tiêu trầm khàn, bàn tay to thô ráp ấn cái đầu nhỏ đang ngước lên trở trong lòng .
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hồng hào hào, hồng rực rực, đôi mắt ngậm nước đăm đăm, tựa như bầu trời đêm rực rỡ ánh mùa hạ, bờ môi đỏ hồng mềm mại ở ngay mắt ...... khiến ức h.i.ế.p nàng.
Muốn.
Rất .
Muốn nàng trở thành của , trở thành của .
Sự nóng bỏng trong lòng thể kiểm soát mà lan tỏa khắp c-ơ th-ể, bàn tay thể khống chế áp lên đôi má mịn màng mềm mại, nhịn mà mơn trớn qua nhiều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-521.html.]
Cảm giác mềm mại khi chạm khiến lòng bàn tay ngứa ngáy, hít sâu một để nén , lý trí tạm thời về, nghĩ đến làn da nàng mỏng manh, dám dùng lực quá mạnh, khống chế lực đạo một cách quyến luyến, mơn trớn nhẹ nhàng.
Ôn Noãn Noãn chỉ cảm thấy má truyền đến cơn đau nhói nhẹ, Lãnh Tiêu đây là cái sở thích gì ?
Không thể cứ nhắm một chỗ mà vặt mạnh như thế chứ, sắp vặt trọc cả da !
C-ơ th-ể nàng theo bản năng ngả , né tránh sự đụng chạm từ những đầu ngón tay thô ráp mang theo vết chai.
Sắc mặt Lãnh Tiêu âm u, đồng thời trái tim trĩu xuống, nàng thích sự đụng chạm của ?
Bàn tay thô ráp chuyển sang giữ c.h.ặ.t lấy cô gái nhỏ nhắn mềm mại trong lòng, giọng mang theo sự dỗ dành và bất an:
“Noãn Noãn ngoan.”
“Thả xuống mà.”
Âm điệu nhẹ nhàng mềm mại, phối hợp với giọng vốn dĩ mềm mại của Ôn Noãn Noãn, tựa như tiếng thì thầm bên tai, rót thẳng tim.
nội dung trong lời khiến sắc mặt Lãnh Tiêu càng thêm âm u thâm trầm, đôi cánh tay mạnh mẽ những nới lỏng nửa phân, mà ngược càng thêm dùng sức, chỉ sợ một sơ suất nhỏ sẽ để nàng chạy mất.
Người con gái mà hằng mong nhớ bấy lâu, con gái mà hằng nhung nhớ bấy lâu, đặc biệt là quan hệ giữa hai xác định , liệu thể...... hôn một cái..... chỉ hôn nàng một cái thôi.
Ôn Noãn Noãn thấy Lãnh Tiêu phía mãi phản ứng, đôi tay ôm nàng những nới lỏng mà ngược còn c.h.ặ.t hơn.
Không kìm mà thở dài, Lãnh Tiêu đây là đang thử thách sức chịu đựng của nàng ?
Rõ ràng mà nàng thích đụng chạm nhất chính là nha, mà còn chủ động sáp thế , giờ tính đây?
Nàng tuy ăn thịt lợn nhưng cũng là từng thấy lợn chạy !
Khụ, cái đó, đối diện với một thiếu niên góc ch-ết, vai rộng chân dài, vòng eo săn chắc g-ầy guộc, bình thường ở bên ngoài lạnh lùng đến thế, lúc quyến luyến rời ôm lấy nàng, nàng chút khắc chế nữa , tính đây?
Ôn Noãn Noãn cẩn thận từng chút một, từng chút một áp khuôn mặt nhỏ nhắn lên phần da cổ lộ bên ngoài của Lãnh Tiêu.
Làn da mềm mại ấm áp và làn da thanh lãnh mát chạm , một mịn màng một thô ráp, sự va chạm giữa hai loại cảm giác khác biệt mang đến sự chấn động mãnh liệt.
Lãnh Tiêu cứng đờ.
Chàng cúi đầu cô gái nhỏ nhắn mềm mại trong lòng, ánh nến mờ ảo trong phòng khiến rõ suy nghĩ thật sự của nàng.
thể cảm nhận sự thuần thục và chút vụng về của nàng, nhẹ nhàng và cẩn trọng, ngoan ngoan.
Lãnh Tiêu nhắm mắt , ngọn lửa khô nóng trong lòng đang đ-âm sầm va chạm, thể giải tỏa.
Hầu kết chuyển động, khi mở mắt nữa, trong đáy mắt là sự rực cháy đặc quánh thể tan biến.
Hai tay xoay hình mềm mại trong lòng sang tư thế thẳng .
Ôn Noãn Noãn đột nhiên trực diện đối mặt với Lãnh Tiêu, tưởng rằng tâm tư nhỏ nhặt của phát hiện, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng cả lên, ngay cả vành tai tròn trịa nhỏ nhắn cũng nhuộm một lớp màu đỏ nhạt, đôi mắt ngậm nước bất an loạn xạ, cuối cùng vẫn thể khống chế mà rơi bờ môi mỏng đang mím c.h.ặ.t của .
Chàng vốn dĩ lạnh lùng như thế, bờ môi mỏng đang mím c.h.ặ.t cũng lạnh lẽo như băng ?
Đôi mắt Lãnh Tiêu thâm trầm dậy sóng, sâu thấy đáy, lòng bàn tay đang vòng qua vòng eo mềm mại của Ôn Noãn Noãn ngứa ngáy, chằm chằm con gái đang bao bọc trong lòng.
Lúc đây, Noãn Noãn đang ngoan ngoãn và bất lực mặt , mang theo vài phần nũng nịu vài phần mềm mại, , nhẫn nhịn nữa.
Chàng trầm giọng dỗ dành:
“Noãn Noãn, hôn một cái, một cái thôi.”
Ôn Noãn Noãn thần sắc vui mừng, Lãnh Tiêu đây là thấy tiếng lòng của nàng ?
Một cái cũng , dù nàng cũng chỉ thử một chút thôi, đủ .
Ái chà, cuối cùng nàng cũng sắp trao nụ hôn đầu !
Trong trường hợp hợp pháp đôi bên cùng lợi —— miễn cưỡng coi là đôi bên cùng lợi , dù Lãnh Tiêu cũng đồng ý .
Thân hình Ôn Noãn Noãn run rẩy nhè nhẹ, căng thẳng nuốt nước miếng, c.ắ.n lấy bờ môi đỏ hồng mọng nước, từ từ tiến gần bờ môi mỏng mà nàng nhòm ngó từ lâu.
Lãnh Tiêu nín thở, căng cứng, đôi mắt phượng tuyệt lúc rực cháy nồng liệt, nhúc nhích một phân, chỉ sợ nàng chùn bước, cũng chuẩn sẵn sàng vạn , để nàng lấy một chút khả năng chùn bước nào.
Ôn Noãn Noãn thể cảm nhận sự căng thẳng của , c-ơ th-ể mặt căng cứng như đ-á ngọc, nhưng khắc chế dám cử động, đây là còn căng thẳng hơn cả nàng ?
Sao nàng thấy nàng giống như đang bắt nạt ?
Thôi, bắt nạt thì bắt nạt !
Nàng hiểu chuyện lâu như , là một bạn đời hợp pháp hợp quy tắc, nàng hôn một cái thì ?
Nhắm mắt, nghiến răng, hạ quyết tâm, nén trái tim đang đ-ập loạn xạ, nàng nhanh ch.óng chạm nhẹ một cái lên bờ môi mỏng nhạt màu mặt.
Tựa như làn gió ấm mùa xuân nhẹ nhàng lướt qua nhành liễu, tựa như chú bướm nhanh ch.óng đậu lên cánh hoa, nhẹ đến mức thể nhẹ hơn.
cảm giác nhẹ đến mức thể nhẹ hơn , Lãnh Tiêu cảm nhận một cách rõ mồn một!
Cái cảm giác ấm áp mềm mại non nớt đó dấy lên sóng to gió lớn trong lòng .
Điều khiến càng chấn động và vui mừng hơn nữa là, Noãn Noãn của những đồng ý, mà thậm chí còn chủ động hôn ?!
Trong mắt phượng tràn đầy niềm vui, còn một chút đạm mạc sơ ly nào như thường ngày, khuôn mặt tinh tế bình thường vốn lạnh lùng hết mức giờ đây tràn ngập sự vui sướng.
Chỉ là, đây?
Không đủ.
Hoàn đủ.
Chàng, quả nhiên là kẻ tham lam thỏa mãn.
Vốn nghĩ một cái là , giờ đây chỉ hôn một cái, mà còn là Noãn Noãn chủ động, mà càng thỏa mãn, còn nhiều hơn nữa.
Ngón tay cái mang theo vết chai mỏng quyến luyến rời áp lên đôi má trắng nõn mịn màng hồng hào của nàng, ánh mắt thâm trầm.
Noãn Noãn thật ngoan.
Càng càng thấy đáng yêu......
Ôn Noãn Noãn giống như thành nhiệm vụ , khi kết thúc chớp nhoáng, cảm thấy, ờ, cũng chỉ đến thế thôi?
Cũng cái cảm giác triền miên thắm thiết như tivi mà nàng từng xem nha.
Trên tivi là lừa cả!
môi Lãnh Tiêu lạnh lạnh mát mát, cũng khá là thích.
“Được ?”
Thấy Lãnh Tiêu ý định thả nàng xuống, Ôn Noãn Noãn ngây ngô hỏi.
Kết thúc nha.
Chàng chỉ cho phép nàng hôn một cái thôi, giờ hôn , còn thả nàng xuống gì?
Noãn Noãn mắt với đôi mắt trong veo sáng ngời đang ngây thơ , đôi má hồng phổng phao, đôi môi mọng nước, giọng nũng nịu hỏi ?