Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 511

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:24:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chưởng quỹ càng tiếng càng nhỏ, vội vàng xòa chuyển chủ đề:

 

“A, dẫn ba vị lên lầu xem , chỗ sát cửa sổ lầu cực nha, thể bao quát cả phố xá sầm uất ngựa xe như nước!"

 

Ba Ôn Noãn Noãn theo bước chân chưởng quỹ lên tầng hai.

 

Các chỗ sát cửa sổ tầng hai đều trang trí thành từng bao gian lớn, đẩy cửa sổ gỗ chạm khắc , cảnh phố xá thu tầm mắt.

 

như lời chưởng quỹ nha hành , vị trí coi là .

 

Bọn họ cũng cần so bì với Lãm Nguyệt Lâu, t.ửu lầu cái thứ , chủ yếu dựa hương vị món ăn, nếu ngon thì đừng là cùng phố sầm uất, dù là ở trong xó xỉnh hang cùng ngõ hẻm nào cũng sẽ tấp nập khách khứa ngớt.

 

Có điều khu Tây thuộc nơi tụ hội của quyền quý, theo con đường cao cấp, cho nên vị trí, trang trí, trang đều cố gắng hướng tới sự xa hoa.

 

Đợi đến khi mở t.ửu lầu ở phía Nam và phía Đông, đại khái là đẳng cấp trung bình khá, thì cần cầu kỳ như nữa.

 

Còn về phía Bắc đông dân nhất, đông đất ít nghèo khổ, thì dự định mở t.ửu lầu tầm trung cao cấp.

 

Ba xem một vòng, đều hài lòng với vị trí, bố cục và kích thước của t.ửu lầu, Ôn Noãn Noãn lên tiếng hỏi:

 

“Chưởng quỹ, căn nhà là cho thuê bán?

 

Thuê thì bao nhiêu bạc, mà bán thì bao nhiêu bạc?"

 

Chương 437 'Trả giá' trong truyền thuyết?

 

“Hả?"

 

Chưởng quỹ nha hành kinh ngạc ba , ngơ ngác hỏi:

 

“Các trực tiếp mua ?"

 

Sau đó phản ứng , hỏi như chút , vội vàng bổ sung thêm một câu giải thích:

 

“Ta cứ tưởng các xem cửa tiệm để bán, nên mới dẫn tới xem cái , nếu là thuê thì xem từ đầu , căn chỉ bán chứ cho thuê."

 

“Chỉ bán thuê?

 

Vậy chưởng quỹ nơi nào khác cửa tiệm tương tự như thế ?"

 

Ôn Noãn Noãn nhíu mày, lịch sự hỏi.

 

Căn thực sự nàng ưng ý, vị trí , đủ lớn đủ rộng rãi để thể trang trí theo hướng cao cấp, xây dựng bao lâu nên bất kể bên ngoài bên trong đều khá mới, thợ mộc trang trí cũng đỡ tốn công sức.

 

Sau khi mua trạch viện cho cả đại gia đình ở kinh thành và đầu tư cơ sở hạ tầng cần thiết giai đoạn đầu cho trang viên, hiện tại trong tay nàng cộng thêm lợi nhuận từ mấy cửa tiệm ở Diêu Châu mà Lăng Dao Hoa Lưu Quang mang đến , tổng cộng còn dư ba vạn bảy ngàn lượng bạc.

 

Số bạc bao gồm cả tiền trang trí t.ửu lầu, tiền thuê bốn năm cửa tiệm đồ kho, tiền bao bì cho xưởng thu-ốc xưởng thực phẩm vân vân, ít nhất cũng để hai vạn lượng mới , mà căn cửa tiệm sát phố đừng là để hai vạn lượng bạc, dù đưa hết cả ba vạn bảy ngàn lượng bạc cũng chắc đủ nha.

 

Chưởng quỹ chân mày cũng nhíu , nghĩ hồi lâu, ngẩng đầu hỏi:

 

“Cách đây bốn con phố cũng một căn cửa tiệm sát phố, lớn bằng căn , vốn dĩ là mở tiệm son phấn, cho nên cũng sân vườn và sương phòng, căn đó bằng lòng cho thuê, là đổi sang căn đó?

 

Bây giờ thể dẫn ba vị qua xem ngay."

 

Ôn Noãn Noãn thấy sân vườn và sương phòng, trong lòng liền nảy sinh ý định rút lui, mở t.ửu lầu, nhất là t.ửu lầu quy mô lớn, ở nơi nước máy nhà bếp tích hợp , sân vườn là vật phẩm tất yếu!

 

Có sân vườn thì mới giếng nước, rửa rau dọn dẹp vệ sinh thứ đều thuận tiện, một tòa t.ửu lầu to lớn như , nếu dựa giếng nước công cộng ở đằng xa thì tuyệt đối .

 

Lãnh Tiêu im lặng bên cạnh, ánh mắt rời khỏi khuôn mặt Ôn Noãn Noãn, rơi chưởng quỹ nha hành, trầm hỏi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-511.html.]

“Căn cửa tiệm giá bao nhiêu?"

 

“Căn nhà xây xong hai ba năm, ờ, lúc nãy cũng vốn dĩ cũng là để mở t.ửu lầu, chỉ là mở hai năm, ăn ế ẩm đến mức thu đủ bù chi, thể đóng cửa ngừng kinh doanh."

 

“Chỗ gần Lãm Nguyệt Lâu, các thương gia khác cũng tiếp nhận mở t.ửu lầu, nghề khác thì diện tích quá lớn, tiền thuê đắt kinh tế, chủ nhà ghét cho thuê tiền về chậm, thà bán quách cho rảnh!"

 

Chưởng quỹ tiên giới thiệu tình hình cơ bản của căn nhà, một hồi kiến giải của , chủ yếu cũng là mất vị khách lớn , cố gắng thúc đẩy vụ ăn , thấy hai nắm rõ tình hình, mới báo một con mà chính lão cũng thấy cao ngất ngưởng:

 

“Bảy vạn tám ngàn lượng."

 

Sau đó vội vàng vàng bổ sung:

 

“Hai vị đừng tổng giá cao, thực đối với địa đoạn thì tính là đắt!

 

Hai vị xem, căn nhà vị trí thực thực tại tại là , phòng ốc cũng thực sự lớn, sân vườn sương phòng đủ cả, ở khu Tây mà chỗ lớn như thế , thì cũng chỉ Lãm Nguyệt Lâu thôi , nếu c.ắ.n răng mua thì vẫn cực kỳ hời."

 

Ôn Noãn Noãn hít một lạnh, nàng cửa tiệm sát phố ở địa đoạn đắt, nhưng ngờ đắt như thế!

 

Khu Nam căn trạch viện hai tiến của nàng hơn một vạn lượng bạc, cảm thấy nhiều , ngờ so với cửa hàng kinh doanh thì đúng là hạt cát trong sa mạc.

 

Lúc đây, nàng sâu sắc cảm thấy sự nghèo khó chỉ hạn chế trí tưởng tượng của nàng, mà còn cả năng lực hành động, năng lực nhận thức, năng lực mua sắm......

 

Xong , thể hết hy vọng để xem cửa tiệm khác .

 

Ôn Noãn Noãn định hiệu cho Lãnh Tiêu và Lăng Mặc rời , thì liền thấy hai giọng đồng thời vang lên.

 

Giọng trầm thấp thanh lãnh là của Lãnh Tiêu:

 

“Thấp nhất là bao nhiêu?"

 

Cùng với giọng trẻ thơ trong trẻo lanh lảnh của Lăng Mặc:

 

“Được."

 

Ôn Noãn Noãn tự động bỏ qua đứa trẻ con Lăng Mặc, về phía Lãnh Tiêu nhịn thầm gọi một câu:

 

Đại ca ơi, đây là bảy vạn tám ngàn lượng, năm vạn tám, càng hai vạn tám, hai vạn tám mà bớt một hai ngàn lượng thì còn c.ắ.n răng mà mua ;

 

Bảy vạn tám ngàn lượng thì dù bớt hai ba vạn cũng xong, căn bản là gom đủ mà, dù gom đủ thì những thứ khác tính ?

 

Làm ăn kinh doanh, trong tay tiền vốn lưu động là điều cực kỳ tối kỵ!

 

Lãnh Tiêu đây là trong nhà bao nhiêu tiền tiết kiệm , nên mới dám trả giá?

 

Chưởng quỹ thấy phản hồi, điều đối với Lăng Mặc tuổi tác còn nhỏ thì tự phát bỏ qua, đang bàn chuyện ăn lớn bảy tám vạn lượng bạc, trẻ con xen mồm gì!

 

Tươi rạng rỡ Lãnh Tiêu, khách sáo nịnh hót:

 

“Công t.ử minh trí đại khí mắt !

 

Căn nhà hiếm khi mới một căn, khác mua mất thì tìm căn thứ hai như thế khó lắm nha."

 

“Ta thật với hai vị, giá sàn chủ nhà đưa là bảy vạn năm ngàn lượng, hai vị mua đảm bảo chịu thiệt!"

 

Lăng Mặc ở bên cạnh vô thức gật đầu theo, đôi mắt rõ ràng trắng đen về phía Ôn Noãn Noãn đầy vẻ tán thành.

 

Ôn Noãn Noãn nghĩ đây là kiểu điển hình bán còn giúp đếm tiền ?

 

Quả đoạn giả vờ thấy !

 

 

Loading...