Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 501
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:24:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong gian phòng hơn ba mươi , bỗng chốc im phăng phắc.”
Là thị vệ, ai mà vùng đất phương Bắc giá rét khổ cực là nơi địa ngục trần gian, đó là nơi đ-ánh ch-ết cũng tới!
Chương 428 Trừ bỏ là để cho ngươi sử dụng?
Đó là Tam hoàng t.ử, là chủ t.ử của bọn họ, là nắm giữ quyền sinh sát đối với bọn họ, bọn họ quả thực nghĩ quá đơn giản và quá khinh thường .
Vẫn là Sở lão đại thấu triệt.
Thế cục khác , bọn họ đổi thì sẽ trừ bỏ!
Các thị vệ trẻ tuổi vốn đang bàn tán xôn xao, ai nấy đều ghế dài, bưng chậu gốm thô lên, húp xùm xụp.
Chỉ là, thịt khô thật sự cứng và khó nhai quá!
Triệu đại nương là quên cho muối là tiết kiệm quá đà , canh nhạt nhẽo chẳng chút hương vị gì!
Bánh ngô thì còn tạm , nhưng cũng chỉ là tạm mà thôi...
Trong gian phòng phụ của nhà chính, than củi thượng hạng đỏ rực đang đun nồi sắt, bên trong nước canh màu trắng sữa đang sôi sùng sục, bốc lên những bọt khí dày đặc vui vẻ.
Nồi bên cạnh là lẩu cay tê thơm lừng.
Xung quanh chiếc bàn tròn lớn bày biện đầy ắp hơn mười loại nguyên liệu.
Lăng Mặc từng thử cách ăn , xắn tay áo lên, rõ ràng là ăn cay nhưng cứ nhịn mà gắp thức ăn nồi lẩu cay, vầng trán trắng trẻo lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ mịn.
Những khác cũng , cả một bàn đầy ăn đến mức rảnh để chuyện.
Khi bữa lẩu sắp kết thúc, Ôn Noãn Noãn tinh ý đưa khăn vải bông cho lau mồ hôi, lau miệng, lau tay.
“Mọi xem, cơm nước Triệu đại nương nấu, đám thị vệ ăn quen ?"
Bạch Chỉ ăn đến no căng bụng, tò mò hỏi.
Cô hiểu rõ tình hình bên trong, đối với những tai mắt cài cắm bên cạnh Lăng Mặc , cô thể yêu thích nổi, nhưng dù cũng là Hoàng hậu ban cho, cũng thể bạc đãi quá mức?
“Không cần ăn quen, ăn no là ."
Lăng Mặc thèm ngẩng đầu, thuận miệng đáp.
Hoa Lưu Quang kinh ngạc sang, lời nếu thốt từ miệng Lãnh Tiêu, cô sẽ thấy lạ, nhưng Lăng Mặc điều , nghĩa là Lăng Mặc tán thành cách của Lãnh Tiêu và đang nghiêm ngặt thực hiện theo?
“ đúng đúng, cung phụng cơm ngon r-ượu ngọt cho bọn họ thì đó còn là thị vệ ?
Không, đó là các cụ tổ !
Hơn nữa, dù cho ăn sơn hào hải vị thì bọn họ cũng chẳng ơn , vẫn sẽ cho rằng đó là nhờ họ chỗ dựa là Hoàng hậu, nên đương nhiên hưởng như !"
Lăng Diêu tức giận tán đồng phụ họa.
Đứa nhỏ Đại Đầu , bữa tối lén lút lẻn qua đây, đem những lời đám thị vệ thuật sót một chữ nào cho bọn họ !
Lúc kể, ông luôn thầm cảm thán, vẫn là Lãnh Tiêu xa trông rộng!
Sớm sắp xếp xong xuôi cả , nếu chắc ông tức ch-ết mất!
“Dược liệu Triệu đại nương lấy thấy , đối với một hành y bên ngoài thường xuyên bữa đói bữa no như mà thì coi như là tệ, nhưng đối với bọn họ thì lẽ lọt mắt xanh."
Bạch Thuật đ-ánh giá một cách khách quan.
Yêu cầu của ông là ăn no, yêu cầu của là ăn ngon, mà giống ?
Tự nhiên tâm thái cũng khác biệt.
“Không lọt mắt cũng cả, cứ chăm chỉ việc là ."
Ôn Noãn Noãn vui vẻ tiếp lời.
Hễ cứ nghĩ đến bản cả ngày hôm nay dựng cây giống đến mức lưng sắp thẳng lên , cô thấy đám quả thực là do ông trời nỡ để cô chịu khổ nên phái tới!
chất là những lao động lực lượng nha.
Hơn nữa là của phe đối thủ của Lăng Mặc, cần nể mặt Lăng Mặc, dùng bọn họ thấy thuận tay cực kỳ!
Tiền lương hàng tháng cần cô bỏ , chỉ cần cung cấp chỗ ở và cái ăn, sức lao động như tìm ?
Căn bản thể tìm thấy chỗ nào phù hợp hơn nữa~
Sau đó cô hào hứng với đôi mắt lấp lánh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-501.html.]
“Cứ bồi dưỡng bồi dưỡng thật , cứ để ở trang viên quanh năm suốt tháng việc đồng áng, là thám t.ử thì ?
Là tai mắt thì chứ?
Bảo đảm bận rộn đến mức căn bản tâm trí, sức lực để quản những chuyện đó !
Theo cường độ việc của Lâm lão gia, chừng còn chẳng cơ hội tiếp cận Hắc Thổ nữa kìa."
Những khác:
...
Tại điểm chú ý của cô luôn khác như ?!
Thế nhưng hợp lý đến mức đáng ch-ết với thực tế hiện giờ.
“Noãn Noãn đúng, Mặc nhi bên cạnh con đang thiếu nhân thủ, giữ những mà dạy dỗ thật , dạy dỗ thành công thì sẽ trở thành trợ thủ của con, dạy dỗ thành công thì..."
Hoa Lưu Quang đến đây thì khựng , hiểu tự nhiên sẽ hiểu, hiểu thì thẳng cũng vô ích.
Chẳng qua là, nếu mãi sửa thì chỉ thể âm thầm loại bỏ thôi...
Ánh mắt Hoa Lưu Quang lướt qua Lãnh Tiêu, từ đầu đến cuối luôn gắp thức ăn cho Ôn Noãn Noãn, dừng Lăng Mặc, ý:
“Mặc nhi, con gọi Noãn Noãn một tiếng cô cô, Lãnh Tiêu chính là dượng , một việc, con thể thỉnh giáo y một chút."
Ví dụ như thế nào để những về phe .
Năng lực của Lãnh Tiêu trác việt, Mặc nhi nếu thông minh thì nên theo y mà học hỏi bản lĩnh!
Đây là những thủ đoạn thể học từ trong sách vở văn chương .
Đôi mắt đen láy của Lăng Mặc lóe lên một cái, hướng về phía Lãnh Tiêu và Ôn Noãn Noãn gọi:
“Cô cô, dượng, điệt nhi thỉnh giáo một chuyện."
Ôn Noãn Noãn:
...
cô dạy .
Thần sắc Lãnh Tiêu vẫn như thường, cầm khăn vải bông chậm rãi lau sạch tay, ngước mắt Lăng Mặc, dậy với dáng hiên ngang, nhàn nhạt lên tiếng:
“Cô cô của con thạo những việc , con theo thư phòng chuyện riêng."
Noãn Noãn khác với y, Noãn Noãn dù trong lòng rõ những thể giữ , nhưng cũng sẽ nghĩ đến việc g-iết diệt khẩu .
Y thể để tay cô vấy bẩn, cũng Noãn Noãn y tâm độc thủ lạt, cho nên những kiểu trò chuyện như thế chỉ thể tiến hành lưng cô.
Lăng Mặc cũng phản ứng , nhanh ch.óng dậy theo:
“Vâng!"
Bạch Chỉ trơ mắt tiễn hai thư phòng, thở ngắn than dài:
“Ta hiếu kỳ quá, bọn họ những gì nữa."
“Đệ cũng ."
Lãnh Thiên cũng bám gót theo .
“Đi lén là xong ?"
Bạch Thuật hăng hái hiến kế.
Ba tiểu phân đồng thời lắc đầu quầy quậy như trống bỏi, kiên quyết phản đối:
“Không !
Nếu đại ca thì hai , nhưng chúng chắc chắn chạy thoát!
Cho nên dù hai lén cũng , chúng nhất định sẽ mách đại ca."
Bạch Thuật đảo mắt lầm bầm:
“Tuổi còn trẻ mà cái đầu thông suốt thế nhỉ, chẳng biến báo chút nào cả, lén lút là mà.”
Giờ thì , ai cũng nữa, chỉ thể tự bằng bản lĩnh mà đoán đoán đoán thôi.