Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 457
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:17:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cánh cửa thư phòng từ từ khép .”
Lăng Dao chọn một quả mận khô căng mọng tròn trịa trong hộp thức ăn, thèm thuồng quả khác, so sánh một hồi, mới đưa quả lớn nhất căng mọng nhất miệng Hoa Lưu Quang, đó mới ăn quả còn .
Mãn nguyện húp miếng nước bọt tiết vì chua, ngài sang đứa cháu họ đang lộ vẻ ảm đạm, thở dài:
“Nói xem nào, từ đến nay hoàng t.ử cung trải nghiệm dân tình, đại thần, thị vệ, ám vệ, thái giám vân vân đều vây quanh lớp trong lớp ngoài, mà kẻ tay ?"
Lăng Mặc cụp mắt, vẻ mặt chán nản, giọng thấp thỏm:
“Lần ngoài vốn là để chứng kiến thịnh huống của kỳ Xuân vi, cũng giống như ngoài , vốn dĩ mang theo nhiều đại thần nội thị, nhưng chẳng từ khi nào, một toán đại thần dẫn một nhóm hộ vệ rời , một toán khác dẫn vài mất.
Đến cùng đến truyền tin, là Ôn thái sư lời hỏi, bảo thái giám bên cạnh qua đó hồi lời, cuối cùng bên cạnh con chỉ còn hơn mười hộ vệ, là họ liều ch-ết mới để con trốn thoát ."
Hoa Lưu Quang và Lăng Dao đồng thời thẳng , thần sắc trở nên nghiêm trọng.
Ôn thái sư đương nhiên là sẽ phái đến truyền tin, càng thể bảo thái giám bên cạnh Tam hoàng t.ử qua đó hồi lời, ông chỉ đích đến hỏi thôi!
Đây là cố ý .
“Những đại thần rời là những ai?"
Hoa Lưu Quang bám sát hỏi tiếp.
Lăng Mặc nhanh ch.óng mấy cái tên.
“Đều là trong phe Thái t.ử."
Lăng Dao cau mày .
Hoa Lưu Quang nhíu mày:
“ cũng quá lộ liễu , Thái t.ử tuy tầm thường nhưng Giả tướng quân - ngoại tổ phụ của hề ngốc, nhóm cố vấn tuyển chọn cho cũng cực kỳ dụng tâm."
Trầm tư một lát, nàng sang với Lăng Mặc:
“Hơn nữa, nếu năng lực điều động mười phần thì tám chín phần bên cạnh con rời , mà chỉ dựa mười mấy hộ vệ, cho dù họ liều ch-ết nữa thì con cũng thể trốn thoát ."
Trong đầu Lăng Mặc bỗng lóe lên một tia sáng, đột nhiên tỉnh ngộ.
Hắn vẫn luôn nghĩ trốn trong xe ngựa, hộ vệ thu hút đám đó để thể thuận lợi thoát , nay nghĩ mới thấy điểm bất thường.
Đến cả Lãnh Thiên mới gần xe ngựa ngửi thấy mùi m-áu, nhận điều bất thường, đám sát thủ tuyển chọn kỹ lưỡng nhận ?
Khả năng duy nhất chính là, chúng thực sự mạng của !
Nên mới cố tình để trở thành “con cá lọt lưới".
, tại khi hủy dung, trọng thương, để trốn thoát thành công?
Chương 390 Trở về tranh đoạt
Hoa Lưu Quang những vết sẹo màu hồng nhạt lành hẳn mặt đứa trẻ mắt, từng đường dọc ngang đan xen gương mặt non nớt, trông thật xót xa.
Nghe là dùng bột thu-ốc cầm m-áu xóa sẹo gia truyền của nhà họ Bạch ở Dược Vương Cốc mới hiệu quả , hơn mười ngày mà còn như , huống chi là ngày thương nghiêm trọng đến mức nào.
Nếu gặp Noãn Noãn, nếu chỗ Noãn Noãn của Dược Vương Cốc, nàng thực sự dám tưởng tượng nửa đời của Lăng Mặc sẽ sống trong những lời tiếng và sự uất ức đắc chí như thế nào.
Kẻ thao túng , thủ đoạn thật cao tay, tâm địa thật độc ác, nghĩ mà thấy rợn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-457.html.]
Bạc bẽo nhất chính là gia đình đế vương.
Khẽ thở dài một tiếng, Hoa Lưu Quang một cách ẩn ý:
“Thái t.ử chắc chắn là tránh khỏi liên đới , những đại thần theo nếu thủ dụ của thì sẽ rời .
Chỉ là theo suy đoán của , đây chỉ là việc của một , mà còn bàn tay của kẻ khác nhúng ."
“Thái t.ử ca ca chắc hẳn là bực bội chuyện con xử lý Vương đại nhân, bề ngoài là động của , tổn hại đến lợi ích của , nhưng ngầm bên trong chắc là cho rằng con cung kính với ."
Lăng Mặc dừng một chút, phân tích tình lý.
Vết sẹo mặt tan, nhưng ánh mắt vô cùng kiên định, thần sắc mặt chút hối hận.
Hoa Lưu Quang trong lòng kinh ngạc một chút, vốn định nhiều, tâm niệm xoay chuyển đổi ý điểm hóa:
“Nguyên nhân sâu xa lẽ còn là vì cho rằng con chọn xong để ủng hộ, tay dạy cho con một bài học, để con sự lợi hại của cũng như lựa chọn sai lầm của chính ."
Lăng Mặc ngơ ngác ngước Hoa Lưu Quang.
Lúc đầu đơn thuần cảm thấy Vương đại nhân thích hợp quan phụ mẫu một phương, chứ vì ông thuộc phe Thái t.ử mà mới cố ý chỉnh ông !
Hoa Lưu Quang thản nhiên :
“Bất kể quan trường trong cung, đều phân chia phe phái, động ai động ai đều là chuyện nhân tình thế thái, đạo cân bằng càng là thuật mà mỗi ở vị trí bề đều học.
Cháu bây giờ tuổi còn nhỏ, học những thứ cũng là bình thường, vả những đạo lý học từ sách vở, từ văn chương dù cũng đủ thiện, đôi khi đích trải qua mới sự tàn khốc và tầm quan trọng của nó."
Chỉ là cái giá trả thực sự chút lớn.
Lăng Dao ở bên cạnh ăn , lời Lưu Quang ngài hiểu , nhưng Lăng Mặc mới mười tuổi liệu hiểu ?
“Lưu Quang, nàng nông cạn một chút , thì nó hiểu thì ?"
Hoa Lưu Quang nhạt nhẽo liếc phu quân, nụ đầy ẩn ý:
“A Dao, chuyện mà nông cạn , tất cả chứng cứ rõ ràng đều chỉ hướng về Thái t.ử:
“Vương đại nhân là của phe , kẻ điều động đại thần bên cạnh Lăng Mặc cũng là , cũng dạy cho Lăng Mặc một bài học, chỉ là tay , tay đến mức độ nào thì , nhưng bấy nhiêu đó đủ để khẳng định là !”
Hiện tại chúng nghi ngờ suy đoán còn kẻ , nhưng cũng chỉ là nghi ngờ suy đoán mà thôi, tổng thể với Thánh thượng chuyện chứng cứ rõ ràng chứ?
Đến lúc đó, e rằng kẻ thao túng màn tra , mà Thái t.ử cũng nhận sự trừng phạt xứng đáng."
Bị Hoa Lưu Quang chỉ một cách rành mạch rõ ràng, Lăng Dao ngẩn quên cả ăn, nghĩ đúng là thật.
Không chứng cứ thì cái gì?
Một khi một hoàng t.ử khác tham gia , thì đó chính là dính líu đến đảng tranh!
nếu một chút gì với Lăng Mặc, ngộ nhỡ nó ngốc nghếch cho rằng kẻ thủ ác chính là Thái t.ử, Thái t.ử trừng phạt xong nó thấy an thì ?
Nên Lưu Quang chỉ thể điểm hóa và ám thị, nhưng rõ vị hoàng t.ử nghi ngờ là ai.
“Con hiểu mà, cho dù về cung, con cũng sẽ lơi lỏng cảnh giác, thậm chí sẽ càng cẩn thận hơn, vì kẻ hại con vẫn thực sự lộ diện!
Chúng coi con là con d.a.o, coi con là công cụ để lật đổ Thái t.ử, con cũng thể để chúng như ý nguyện."
Đáy mắt Lăng Mặc cuộn trào sóng ngầm, lạnh lẽo như lưỡi băng.