Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 453
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:17:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một ngày xong, một ngày lòng yên, vả thời gian , các thám t.ử, ám vệ, phủ binh và nhân thủ phá án đến bẩm báo lên tới hàng trăm hàng ngàn , lấy chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi ở chỗ ?”
Cũng thể tĩnh tâm mà trò chuyện với , chi bằng cứ trực tiếp ở Dao Vương phủ trong kinh thành mà việc, nhỡ , nhỡ việc xong nhanh và suôn sẻ, chừng khi về Dao Châu, còn thể đến ôn chuyện cũ với một phen."
Trang trại mắt, hoa cỏ cây cối, cảnh trí viên lâm cắt tỉa, xa hoa tinh xảo, nhưng giản dị đến lạ thường khiến lòng an yên.
Nếu thể, nàng ở nơi , nơi Noãn Noãn chắc chắn sẽ thoải mái tự tại hơn nhiều so với Dao Vương phủ rộng lớn ở kinh thành!
đó đều là xa xỉ, mấy ngày trôi qua , nhân thủ phái hề truyền về một chút tin tức hữu dụng nào, nếu mười ngày nữa vẫn tiến triển...
Hoa Lưu Quang bất giác cứng đờ , thở một thật dài, dám nghĩ tiếp nữa.
Lăng Dao ở bên cạnh nhạy bén nhận sự căng thẳng của Vương phi nhà , giải vây:
“Ha ha ha, gặp Noãn Noãn chừng chuyện mãi giải quyết đột nhiên giải quyết êm xuôi thì ?
Trước đây chẳng cũng .
Nếu hai ngày tìm , Lưu Quang chừng thể ở đây mười ngày nửa tháng chứ~"
Hoa Lưu Quang lườm Lăng Dao đang leo một cái, bất lực vô cùng:
“Lúc việc chính sự những chuyện , tìm trong hai ngày, nghĩ cũng thấy thể nào mà."
Truyền tin cũng nhanh đến thế!
Lăng Dao mắng nhưng chẳng mảy may để tâm, tiếp tục hớn hở:
“Mọi chuyện đều thể xảy mà."
Lần Hoa Lưu Quang còn chẳng buồn phản bác, trực tiếp ngó lơ ngài, chuyển bộ sự chú ý sang Ôn Noãn Noãn, quan tâm hỏi han:
“Nghe Lãnh Vân , Lãnh Tiêu và Lãnh Thần kẹt trong thành ?
hai đừng lo, chỉ là tìm , cộng thêm kẻ thủ ác bắt, trong kinh thành vẫn khá an , ước chừng cửa thành một hai ngày tới cũng sẽ mở, cho tự do ."
Ôn Noãn Noãn vốn dĩ thỉnh thoảng sẽ lo lắng một chút, kể từ khi tại cửa thành đóng, nàng còn lo lắng nữa.
Lãnh Vân cũng .
“Vâng ạ."
Cả hai đồng thanh đáp.
Lăng Dao lên tiếng cam đoan:
“Lát nữa chúng còn vội về kinh, cho địa chỉ, sẽ đến xem cần giúp đỡ gì ."
Lãnh Vân vội vàng báo địa chỉ trạch viện trong thành .
Mặc dù thấy đại ca chắc cũng cần giúp đỡ gì, nhưng dù cửa thành mười ngày mở, thời gian dài như tin tức thông, bên trong rốt cuộc tình hình thế nào cũng rõ, Lăng Dao và Hoa Lưu Quang xem qua đương nhiên sẽ yên tâm hơn.
Ôn Noãn Noãn và Lãnh Vân nghĩ tới, cửa thành đóng cũng chỉ là đối với thường thôi.
Như Lăng Dao và Hoa Lưu Quang vẫn thể tự do.
hai họ cũng coi như lý do chính đáng, dù tìm cũng thuộc về công vụ mà.
Khi đến thùy hoa môn, thấy cảnh sân viện, Lăng Dao xem nhận xét:
“Mới thì cũng khá mới, điều nhỏ, t.ử, khổ ."
Ôn Noãn Noãn:
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-453.html.]
Chẳng thấy khổ chút nào, thực tế nàng thấy hài lòng vô cùng!
Lãnh Vân:
“Thế mà còn nhỏ?
Cả nhà họ thấy rộng mà, dù cũng chỉ năm một hổ, ở cùng thừa sức.”
Đôi mắt đen láy minh mẫn của Hoa Lưu Quang lướt nhanh một vòng quanh sân viện, quan tâm hỏi:
“Noãn Noãn, ở đây ?"
“Đặc biệt ạ!"
Ôn Noãn Noãn vội vàng đáp lời.
Nàng chỉ cảm thấy tiếc nuối, tiếc rằng Hoa Lưu Quang lát nữa về kinh , nếu ở cũng thể cảm nhận phong cảnh điền viên giữa núi non sông nước.
“Vậy thì , chúng vội vàng gấp gáp, thời gian chuẩn ít, đồ mang theo nhiều, xe ngựa chỉ một ít đồ khô, cũng thế nào cho ngon, tự nghiên cứu cách ăn nhé."
Hoa Lưu Quang vung tay một cái, phủ vệ theo phía lập tức bê đồ khô nườm nượp , xếp ngay ngắn thành từng hàng nền sân.
Ôn Noãn Noãn đống đồ khô “ít ỏi" trong miệng Hoa Lưu Quang, bỗng chốc cảm xúc nỡ càng lan tỏa...
Khó khăn lắm mới đến một chuyến, chỉ thời gian ngắn ngủi thế mà đủ?
thể hiểu chuyện mà tiếp tục yêu cầu, dù hoàng mệnh vẫn quan trọng hơn...
Ngay cả Lãnh Vân vốn ham ăn cũng còn tâm trí mà đống nguyên liệu đầy sân, so với nguyên liệu, càng hy vọng Dao Vương và Dao Vương phi thể ở một thời gian.
Chỉ là dù tuổi tác nhỏ, cũng nhiệm vụ họ gấp gáp và nặng nề đến nhường nào, thể chậm trễ...
Tiếng động trong sân lớn, nhưng cũng chẳng nhỏ.
Lâm Mặc trong phòng thấy tiếng trò chuyện tạm ngắt, ước chừng thời gian cũng sắp , khẽ mở cánh cửa phòng đông sương.
Cánh cửa gỗ từ từ mở , đôi bên ngẩng đầu qua, trong phòng và ngoài sân đồng thời im lặng.
“Hắc Thổ, mau đến bái kiến Vương gia và Vương phi, đây chính là Dao Vương và Dao Vương phi mà Lãnh Thiên và Lãnh Vân kể với đấy!"
Ôn Noãn Noãn thấy bên cánh cửa gỗ đang ngẩn ngơ, đây đột nhiên gặp lạ chút sợ sệt, bèn tươi như hoa vẫy tay gọi nhẹ nhàng.
Lâm Mặc vẫn kịp phản ứng sự kinh ngạc, ngơ ngác đầu về phía nữ t.ử đang tươi trong sân, khẽ “A" một tiếng.
Lãnh Vân sải bước tiến lên, đỡ lấy cẩn thận bước qua ngưỡng cửa, tới mặt Lăng Dao và Hoa Lưu Quang, hào hứng giới thiệu:
“Đây là Hắc Thổ, điệt nhi của tẩu tẩu !"
Cái miệng của Lăng Dao kinh ngạc đến mức đủ nhét một quả trứng gà, ngây ngô lặp :
“Điệt nhi của tẩu tẩu cháu?"
Xác định là con cháu nhà họ Ôn?
Chương 387 Ngỡ là sư tỷ hóa là cô nãi nãi
Ôn Noãn Noãn đột nhiên nhận Lăng Dao và Hoa Lưu Quang rõ tình hình nhà họ Ôn, nhưng vốn dĩ nàng cũng định giấu giếm họ, chỉ là bây giờ chuyện chút lãng phí thời gian, bèn lướt qua:
“Chuyện thì dài dòng, hiện tại thời gian hạn, là đừng lãng phí chuyện nữa ạ."
Trên gương mặt minh lãng hào sảng của Hoa Lưu Quang, lúc lộ nụ thoải mái đầu tiên kể từ khi đến trang trại, thong thả :
“Bây giờ... thời gian ngắn nữa , chúng sẽ một thời gian dài để từ từ kể ."
Có mắt , họ những cần gấp rút về kinh, thậm chí còn thể ở thêm mười mấy ngày.