Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 410

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:14:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói thật lòng, Dương Chiêu trong công vụ thì chí công vô tư, việc tư hữu tình hữu nghĩa.

 

Nhớ năm đó vụ án của Khổng gia, ông cũng sức ít, đến nay vẫn khiến cảm thán khâm phục!”

 

Tại hiện trường, mấy vị quan viên cao tuổi nghĩ đến vụ án mười năm , đều gật đầu tán thành!

 

Dương Chiêu và của Khổng gia vốn thiết như , khi Khổng gia xảy chuyện, ông hề bỏ đ-á xuống giếng, cũng phủi sạch quan hệ, mà còn mặt lên tiếng chính nghĩa.

 

Qua chuyện , chẳng những Thánh thượng ghét bỏ, ngược còn thăng tiến từng bước, con đường quan lộ hanh thông!

 

Nghĩ đến Khổng gia, mấy đồng thời liên tưởng đến vị trưởng t.ử tuổi còn nhỏ kinh tài tuyệt diễm của Khổng gia, hình như chính là định hôn với con gái út duy nhất của Ôn Thái sư mặt?

 

Giờ thế nào ?

 

Mấy vội vàng ngưng , dám nghĩ tiếp nữa.

 

Nghĩ , dù hối hôn cũng là lẽ thường tình, nhưng cho dù hối hôn thông gia, đối với Dương Chiêu từng giúp đỡ Khổng gia, Ôn Thái sư chắc hẳn cũng sẽ mang lòng cảm kích!

 

Ôn Nhược Khiêm thần sắc nhàn nhạt, đối với những lời bàn tán của đám đông hề ý định tham gia đ-ánh giá, mà đổi giọng :

 

“Buổi sáng và buổi tối là thời điểm dễ dàng quan sát dân tình nhất, hiện giờ giờ giấc qua, Tam hoàng t.ử nếu chê, thể cùng lão thần về Ôn gia nghỉ ngơi đôi chút.”

 

Sau đó ngước mắt về phía các quan viên khác:

 

“Các vị?”

 

Những khác vội vàng chắp tay ha ha :

 

“Chúng tự về phủ nghỉ ngơi là , đến quấy rầy Thái sư phủ nữa!

 

Đến sẩm tối chúng sẽ hội hợp tại Thái sư phủ.”

 

Sau khi chào tạm biệt lẫn , Ôn Nhược Khiêm dẫn theo Lăng Mặc tuổi còn nhỏ, trong ánh mắt cung tiễn của các quan viên tùy tùng, bước lên cỗ xe ngựa khiêm tốn mà xa hoa.

 

Xe ngựa dần xa, Lăng Mặc lén vị Thái sư tóc mai bạc trắng, còn vẻ điềm tĩnh tự tại như lúc nãy, bồn chồn hỏi:

 

“Thái sư, ngài thấy con sai ?”

 

Thái sư Vương đại nhân sai, chứng minh con đúng mà.

 

Hơn nữa bình thường Thái sư dạy con, gò bó hình thức, suy nghĩ ngày hôm nay của con hề gò bó hình thức!

 

Ngồi ngay ngắn trong cỗ xe ngựa trang trí lộng lẫy, Ôn Nhược Khiêm thấy câu hỏi thì bỗng nhiên hồn từ trong dòng suy nghĩ, “Không , hôm nay con , vi sư an lòng.”

 

Chương 349 Mua nhà

 

Lăng Mặc bao giờ thấy lời khen ngợi trực tiếp như từ Thái sư, đây khi giải đề bài, thuộc bài văn, Thái sư cũng chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng, đừng là khen ngợi, ngay cả nụ cũng hiếm hoi.

 

nếu trả lời sai, thì thủ đoạn khiến nghĩ cũng thấy sợ hãi!

 

Loại khen ngợi công nhận như lúc , Lăng Mặc sợ nhầm, lo lắng liệu đang thử thách , bèn thận trọng hỏi:

 

“Thái sư đây từng dạy:

 

“Việc thành khoe khoang, là hàm dưỡng; việc khổ oán trách, là tu vi; việc nát tranh biện, là trí tuệ.”

 

Con chắc chắn, hôm nay chuyện của Vương đại nhân là việc nát ?

 

Con tranh luận với ông , là đúng đúng?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-410.html.]

Ôn Thái sư cúi đầu, kiên nhẫn giảng giải:

 

“Ở vị trí cao, điều cần quan tâm là quyền lợi lợi ích của một bên nào đó, mà là chúng sinh thiên hạ, bất kể là nam nữ, đều là thần dân.”

 

Những điều vốn nên với đứa trẻ mắt, nhưng Đại hoàng t.ử thì chìm đắm trong t.ửu sắc ăn chơi, con trai của Hoàng hậu thì hôn dung vô năng...

 

Ôn Nhược Khiêm định thần , tiếp tục :

 

“Lý biện rõ, đạo biện sáng, hôm nay thứ con biện là việc nát, mà là Đạo và Lý.”

 

Gương mặt nhỏ nhắn mang theo nét trẻ thơ của Lăng Mặc từ vẻ mờ mịt mê hoặc lúc ban đầu dần chuyển sang rõ ràng minh mẫn...

 

Bên trong xe ngựa bàn luận về đại sự thiên hạ, đạo trị quốc, nỗi khổ của dân sinh, bên nhóm Ôn Noãn Noãn chen chúc trong xe ngựa, đón gió lạnh mùa đông, xuyên qua hết căn tứ hợp viện đầy bụi bặm đến căn khác.

 

Phía Bắc kinh thành giáp với khu vực chăn thả, kéo theo sự phát triển ở đó luôn , các loại ngõ nhỏ đan xen ngang dọc, cùng với những ngôi nhà xây dựng chen chúc lộn xộn, cảm giác chỗ đặt chân, tự nhiên trong phạm vi cân nhắc của Lãnh Tiêu và Ôn Noãn Noãn.

 

Phía Đông Tây Nam phát triển cực , đặc biệt là phía Tây, quyền quý tụ hội, phủ nguy nga, đường sá rộng rãi, mặt đất sạch sẽ, thuộc khu vực tập trung của những nhà phú quý.

 

Ôn Noãn Noãn thầm thở dài một tiếng, diện tích ở đó đều tính bằng mẫu, đình đài lâu các, tiểu kiều lưu thủy, phong cảnh , phòng ốc nhiều, đừng là ba năm mươi , dù là ba năm trăm cư trú cũng thừa sức!

 

Nhà cửa khí phái, cảnh trí sân vườn đẽ, những xung quanh đều là bậc phú quý — quy định của Lăng quốc là, thương nhân dù giàu đến cũng sống cùng một khu vực với quan viên.

 

Ngoại trừ hoàng thương.

 

Nhà cao cửa rộng xa hoa thì thì thật, Ôn Noãn Noãn cũng hài lòng vô cùng, nhưng túi tiền cho phép.

 

Cộng thêm việc Sơn Thủy Gian ở phía Nam kinh thành, cuối cùng quyết định mua nhà ở phía Nam kinh thành.

 

Thực tế thì những căn nhà hai tiến, ba tiến so với những đại trạch viện năm sáu tiến khí phái thì là gì, nhưng đối với những ngõ nhỏ tứ hợp viện bình thường thì cũng !

 

Chưởng quỹ của nha hành dẫn mấy xem, niềm nở giảng giải:

 

“Lão gia phu nhân, hai vị xem căn tứ hợp viện hai tiến , tường hậu hiên của dãy nhà ngược mở cửa sổ, tính riêng tư và an cực cao!

 

Hai vị nghĩ xem, nếu mở cửa sổ, tên trộm trực tiếp phá cửa , sống bên trong chẳng nguy hiểm ?

 

Hơn nữa dãy nhà ngược của căn xây bên cạnh thùy hoa môn, tổng cộng năm gian phòng, cho khách hoặc hạ nhân ở đều .

 

Căn nhà ở phía cực Tây, phía Tây nhà sát cạnh, an bằng, nhưng lão gia nghĩ mà xem, chẳng cũng yên tĩnh hơn ?

 

Nếu đến điểm , điểm duy nhất chính là mùa hè nắng chiều, mặt trời gay gắt quá mức, nhưng đổi mà nghĩ, mùa đông cũng ấm áp hơn các nhà khác ha!”

 

Bạch Chỉ và bốn tỳ nữ đến mê mẩn, tỏ vẻ cực kỳ tán thành và hài lòng, ngừng gật đầu.

 

Liên Kiều nhỏ giọng thốt lên kinh ngạc:

 

“Căn nhà khí phái quá, thật lớn, nhiều phòng quá.”

 

“Có kháng kìa, thật sự là kháng!

 

Hu hu, nếu ngay từ đầu chúng mua một căn nhà thế thì , cũng chịu đói chịu lạnh bấy nhiêu ngày.”

 

Đinh Hương thần sắc vô cùng ai oán.

 

Về chuyện “chịu lạnh”, Bạch Chỉ cách nào, cô cũng đang lạnh, liên quan đến cô ; nhưng chuyện “chịu đói” đúng là của cô , chỉ thể trừ chột lảng tránh.

 

khiến bốn bọn họ chịu khổ !

 

Chủ yếu là vì xa bên ngoài, nhân thủ đủ, vốn dĩ ở Dược Vương Cốc khi thử nghiệm sản phẩm mới, sắc d.ư.ợ.c liệu tẩm bổ, chia , phiên ăn uống, nghiêm trọng thế .

 

 

Loading...