Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 397

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:13:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khuôn mặt Ôn Noãn Noãn từ từ ửng hồng, tự nhiên mềm giọng lên tiếng:

 

“Cuối tháng là thi xuân , ..."

 

Bờ môi mỏng của Lãnh Tiêu khẽ mím , đôi mắt tối tăm chằm chằm nhỏ bé mặt đỏ bừng trong lòng, thức đêm khiến đuôi mắt đỏ, giọng khàn khàn:

 

“Ta , sẽ phá vỡ ước định giữa nàng và ."

 

Hắn chín chắn hơn nàng tưởng, Ôn Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm, c-ơ th-ể cử động , nhưng ảnh hưởng đến việc đôi mắt nàng liếc loạn xạ.

 

Cứ dán c.h.ặ.t lấy như thế , chạm là l.ồ.ng ng-ực rắn chắc của , mũi vương vấn là thở thanh lãnh dễ ngửi của , thật sự là...

 

Hơn nữa lời nào, bầu khí quyến luyến nguy hiểm.

 

Ôn Noãn Noãn im lặng một lát, chọn một chủ đề tương đối an để trò chuyện:

 

“Đất nung dùng để xây nhà trang t.ử, chỉ gạch ngói là trả tiền bạc , đợt hàng mua năm mới, bộ là những món đồ lặt vặt, tiêu tốn quá nhiều bạc.

 

Ta hỏi thăm Lâm đại nương và những khác , nhà ở kinh thành địa đoạn thì tứ hợp viện bình thường tám chín ngàn lạng là đủ , nhà hai tiến chỉ cần thêm một hai ngàn lạng bạc nữa mà thôi."

 

Bởi vì hai tiến cũng chỉ là phía thêm một dãy nhà đảo tọa (nhà đối diện nhà chính), diện tích chiếm đất lớn, nên tiền thêm cũng quá lớn.

 

“Chỉ là, Lâm đại nương bọn họ đến trang t.ử hai mươi năm , đây vẫn là giá của hai mươi năm , những năm , tăng giá ?"

 

Dẫu cũng là kinh thành, nơi tụ hội đỉnh cao quyền lực của cả Lăng Quốc, nếu tăng giá cũng là bình thường.

 

Bàn tay Lãnh Tiêu xoa xoa đỉnh đầu xù xì, khóe môi khẽ cong lên hài lòng, vội vã :

 

“Có tăng một chút, nhưng tăng lớn, trạch viện hai tiến hiện giờ một vạn bốn năm ngàn lạng."

 

Ôn Noãn Noãn ngạc nhiên ngẩng đầu lên, xem xem Lãnh Tiêu đang trêu nàng , nhưng bàn tay lớn lực ấn xuống, chỉ thể tiếp tục 'ngoan ngoãn' ng-ực rắn chắc của thiếu niên, mềm mại hỏi:

 

“Sao ?"

 

Nam t.ử trang t.ử ít khi ngoài, càng đến việc giá nhà kinh thành, Hoa Lưu Quang và Lăng Dao cũng giá nhà ở bình thường, Lãnh Tiêu và nàng tiếp xúc với những , đến những nơi cơ bản giống , từ ?

 

“Trước đây khi bọn Phương nha dịch qua đây, tình cờ chuyện qua, chút ít."

 

Lãnh Tiêu nhướng mày, để ý .

 

Ôn Noãn Noãn:

 

...

 

Được , đây chính là sự khác biệt giữa chủ động và động!

 

Nàng còn đang nghĩ cách hỏi thăm thế nào, Lãnh Tiêu âm thầm hỏi thăm rõ ràng, trong lòng tính toán.

 

Hơn nữa, theo những gì nàng về Lãnh Tiêu, thể nào chỉ 'chút ít', càng thể là 'tình cờ chuyện', hừ hừ, tâm tư tỉ mỉ lắm!

 

một phu quân chuyện gì cũng nghĩ , một bước, đúng là bớt việc bao nhiêu!

 

Không cần nàng phí công tìm hỏi thăm.

 

“Trạch viện hai tiến, gia đình chúng ở là đủ ; tuy địa đoạn kém hoặc nhà nhỏ thì rẻ hơn nhiều, nhưng nghĩ địa đoạn thì trị an chắc là hơn địa đoạn kém, nhà lớn thì giữa hàng xóm láng giềng cách xa , rắc rối cũng ít nhiều.

 

Chủ yếu là một vạn bốn năm ngàn lạng, chúng thể lấy ."

 

Ôn Noãn Noãn rảnh rỗi việc gì, ngón tay ấn ấn khối cơ bắp rắn chắc tay.

 

Lãnh Tiêu hít một lạnh, bàn tay vốn đang vuốt ve lưng nàng nhanh ch.óng rụt về, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại đang loạn !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-397.html.]

 

Ôn Noãn Noãn ngây , Lãnh Tiêu nhạy cảm đến ?

 

Chỉ là ấn một cái thôi mà.

 

“Đừng cử động loạn."

 

Giọng truyền đến từ đỉnh đầu khàn khàn tưởng nổi.

 

“...

 

Được."

 

Ôn Noãn Noãn vốn kinh nghiệm chỉ hỏi là Lãnh Tiêu quá nhạy cảm, nam nhân đều nhạy cảm như ?

 

Chạm nhẹ một cái cũng .

 

Bầu khí thực sự nguy hiểm, nàng cố gắng thu thành một nắm nhỏ, ánh mắt rơi bàn tay lớn thô ráp bao bọc lấy tay nàng.

 

Ngón tay cực kỳ thon dài, làn da trắng lạnh rải r-ác những vết sẹo nhỏ li ti, những vết sẹo nàng thấy , chỉ thấy chút xót xa.

 

Trên lưng và chân cũng những vết sẹo sâu, nam nhân , chịu khổ sở vượt xa nhiều .

 

Chương 338 Hỏng , lỡ lời ?

 

Trong thư phòng đốt địa long (sưởi sàn), dù bên ngoài gió bấc thổi vù vù khiến đầu óc đau nhức, trong phòng ấm áp như xuân, nóng hổi dễ chịu vô cùng.

 

Cũng chính vì nóng hổi, nên hai mặc quần áo dày, lúc trong căn phòng tĩnh lặng tiếng động, Ôn Noãn Noãn Lãnh Tiêu dùng sức lực cực lớn ấn lòng cảm nhận đặc biệt rõ ràng.

 

Sức lực của , hận thể ấn nàng trong c-ơ th-ể , cũng quá mạnh tay .

 

Ôn Noãn Noãn cảm thấy chút nóng, là do trong phòng đốt địa long, là do Lãnh Tiêu ôm quá c.h.ặ.t.

 

Hơn nữa cứ giữ mãi một tư thế, thật là tự nhiên, vốn định xê dịch một chút, nhưng sự biến đổi c-ơ th-ể ngày càng rõ rệt ... tự nhiên cũng chỉ một nàng, thôi thì nhịn một chút...

 

“Nhà ở kinh thành, yêu cầu gì ?"

 

“Noãn Noãn nhà như thế nào?"

 

Bàn tay Lãnh Tiêu quyến luyến xoa nắn bàn tay nhỏ bé mềm mại, giọng trầm trầm.

 

Trong đầu Ôn Noãn Noãn xoay một vòng, nàng nhà như thế nào?

 

Đương nhiên là thật lớn , vị trí địa lý , bố cục nhà , diện tích chiếm đất lớn, trang trí tinh mỹ xa hoa...

 

đó chẳng là ngôi nhà hảo trong lòng , thực hiện một bước tới nơi luôn.

 

điều kiện hiện chắc chắn một bước tới nơi, thôi thì cứ từng bước từng bước mà .

 

Nếu mở tiệm ở Dao Châu, mỗi tháng thêm thu nhập, theo tiền họ mang theo, mua một căn nhà nhỏ trong ngõ nhỏ ở nơi hẻo lánh dễ dàng .

 

Giờ thể mua một trạch t.ử hai tiến ở địa đoạn , chỉ thể sưởi nắng trồng hoa cỏ ở sân, còn nhà đảo tọa, những giúp việc mang theo cũng chỗ ở, gian hoạt động lớn, dù ở trong thành cũng thể sống thoải mái.

 

Ánh mắt Ôn Noãn Noãn rơi bàn tay lớn thô ráp nắm lấy tay nàng, thong thả :

 

“Có một cái sân lớn, để đại thuận tiện luyện côn pháp quyền pháp;

 

Tốt nhất là nhiều phòng, ba đứa nhỏ mỗi đứa một gian, như lúc xem binh thư, y thư, gẩy bàn tính, giữa chúng ảnh hưởng lẫn , còn nữa, cũng một thư phòng riêng chứ."

 

Tuy bọn họ còn , nhưng nàng hiểu rõ, khi Lãnh Tiêu đỗ tam nguyên liên tiếp là bước quan trường , dù lúc đầu Hàn Lâm viện là một quan biên tu thất phẩm nhỏ, nhưng việc ở quan trường vốn dĩ nhiều, một thư phòng riêng để việc là cần thiết.

 

 

Loading...