Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 373
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:12:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tò mò hại ch-ết mèo, càng cho xem thì càng xem, trong lòng cứ như mèo cào , bốn bốn đôi mắt to chằm chằm rời một cử động nào của Bạch Thuật.”
Chỉ sợ bỏ lỡ thứ bên trong bọc vải.
Tiếc là, Bạch Thuật hề ý định mở một chút nào, nhét thẳng một mạch tay Lãnh Tiêu, lảng sang chuyện khác một cách mập mờ:
“Cái vốn nên do lão phu , chỉ là với tư cách là hành y cộng thêm ơn cứu mạng của các đối với lão phu, khụ khụ, chuyện giữa vợ chồng, những chuyện nam t.ử nên hiểu một chút...... con lúc thì tự nghiền ngẫm kỹ, ừm, cứ ."
Nói đến câu cuối cùng, giọng Bạch Thuật thấp đến mức thể thấp hơn, chỉ Lãnh Tiêu gần nhất phía là thấy .
Ánh mắt trong trẻo của Lãnh Tiêu lóe lên một cái, tầm mắt vốn đang đặt bọc đồ trong tay nhanh ch.óng dời , đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t một lời, vành tai hình dáng đẽ từ từ leo lên màu đỏ đáng nghi.
Lãnh Thiên Lãnh Vân mà mù mờ, đôi mắt ngơ ngác nên ai, cũng thể hỏi, nên hỏi ai.
Lãnh Thần đột nhiên thu hồi tất cả sự tò mò, cúi đầu đông tây nữa.
Ôn Noãn Noãn hiểu ngay lập tức!
Sau đó ngượng ngùng đến mức ngón chân cái cũng đặt cho .
Là một hiện đại hiểu rộng, dù ăn thịt lợn thì cũng thấy lợn chạy .
Nghe lời Bạch Thuật , phân tích thêm một chút là lập tức hiểu thấu đáo luôn.
Bạch Thuật đây là cái gì ?
Lãnh Tiêu thế cũng t.h.ả.m quá , nhưng may mắn , gặp Bạch thần y y thuật cao siêu, coi như là trong cái rủi cái may.
Nói cũng , chuyện hình như liên quan đến hạnh phúc của nàng?
Vậy thì nàng đốc thúc Lãnh Tiêu uống thu-ốc thật , thu-ốc Bạch Thuật tặng đều là thu-ốc hiếm , ở kinh thành bạc cũng chắc mua , vẫn là đừng giấu bệnh sợ thầy mà lãng phí mất.
Tuy nhiên với tư cách là một đàn ông, chắc là khá để tâm về phương diện , là nàng giả vờ như ?
Hình như tích cực chủ động giả vờ đều là cách nha.
Ôi, băn khoăn quá~
Chương 317 Lãnh Tiêu đang ngẩn ?
Việc tặng quà năm mới cho kết thúc một giai đoạn, mặc dù tò mò món quà cuối cùng Lãnh Tiêu nhận là gì, nhưng vì Lãnh Tiêu luôn lạnh lùng cộng thêm uy quyền tích lũy quanh năm đặt ở đó, Lãnh Thiên Lãnh Vân dù trong lòng tò mò như mèo cào, vẫn dám hỏi thẳng miệng.
Cũng may, niềm vui từ món quà năm mới nhận đó vẫn còn mới mẻ, hai vui vẻ đội thử mũ tuyết, cẩn thận cất thu-ốc viên và bạc túi đeo chéo một cách thỏa đáng, đeo thử độ dài dây đeo.
“Tẩu t.ử, túi đeo chéo tẩu tiện quá .
Túi đeo lưng là đeo thì tiện, chiếm chỗ vướng víu, túi đeo chéo là lấy đồ tiện, hơn nữa để bên sườn nếu trong thành thì thể dời phía , là cần lo lắng kẻ trộm nữa ."
Lãnh Vân như phát hiện chuyện gì lớn lao lắm, kinh ngạc chi-a s-ẻ với .
Khóe môi Ôn Noãn Noãn nhếch lên, nhân tiện thông báo luôn công dụng của các loại túi:
“Túi đeo lưng dùng khi xuống ruộng việc hoặc lên núi nhà, đựng bánh bao bánh nướng và bình nước vướng víu, cũng lo trộm; túi đeo chéo dùng khi ngoài việc, đựng đồ ăn và một ít bạc lẻ, lấy cất tiện."
Những kiểu túi thịnh hành suy giảm ở Trung Quốc, đương nhiên là điểm vượt trội !
Hơn nữa mỗi loại đều công dụng riêng, dùng thích lắm, đúng là thần khí giải phóng đôi tay mà.
“Còn túi bao t.ử nữa, để bạc càng an hơn, nhưng nó nhỏ xíu hà, đựng mấy đồ ăn, đợi khi nào tẩu rảnh sẽ cho các ."
Bạch Thuật vốn chê chiếc túi vải đường kim mũi chỉ xí, khi họ trò chuyện giải thích mới công dụng đúng đắn của nó.
Nghĩ , đây chẳng là thứ thích hợp cho một suốt ngày ở bên ngoài như lão ?
Túi vải nhẹ nhàng, ngăn cách, mấy cái lọ lọ hũ hũ thu-ốc viên thu-ốc bột thu-ốc mỡ của lão, chẳng đều chỗ để bày biện ?
Bạch Thuật nhịn hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-373.html.]
“Cái túi đeo lưng các con là trông như thế nào?"
Lão xem thử, nếu thì cầm nhờ những phụ nữ tay nghề may vá giỏi trong trang viên giúp lão một cái .
Nói thật lòng, lão sống bao nhiêu năm nay , ngoại trừ những bé gái mới bắt đầu học nữ công , lão thật sự từng thấy ai tay nghề may vá kém như Ôn Noãn Noãn.
cô gái nhỏ vẻ mặt đầy tự tin và hài lòng, lão thật sự nỡ đả kích nàng, chỉ thể trái lương tâm hùa theo khen ngợi não!
“Là tẩu t.ử của con chuyên tâm nghiên cứu đấy, dùng lắm!
Bọn con từ Đồng Thành suốt một quãng đường tới đây, đựng thức ăn đựng bình nước đựng đủ loại vật dụng nhỏ, rừng tìm củi tìm nguồn nước, phố mua đồ tạp nham vân vân, cũng đeo, nhẹ nhàng đựng nhiều cực kỳ dùng !"
Lãnh Thiên khen ngợi chẳng hề dè dặt chút nào.
Bạch Thuật mà ngẩn , dùng như ?!
Lão cũng !
“Sư phụ, là cùng con xem túi đeo lưng của con nhé?"
Lãnh Thần thấy , đề nghị.
Vừa cũng hỏi riêng sư phụ một chuyện.
Bạch Thuật xong, đúng ý lão quá, nóng lòng gật đầu, lăng xăng theo đồ về phía sương phòng phía Tây.
Ra khỏi cửa, cách sảnh chính một đoạn , Lãnh Thần mím môi, vẻ mặt nghiêm trọng hỏi:
“Sư phụ, đại ca của con, thể chỗ nào ?"
Trong phút chốc Bạch Thuật hiểu ý câu hỏi của đồ , há miệng 'a' một tiếng đó mới phản ứng :
“Hại, trẻ con trẻ cái nghĩ bậy bạ cái gì thế!
Ta hỏi con, kỹ năng cơ bản của học y là gì?"
“Vọng, văn, vấn, thiết."
Lãnh Thần đáp nhanh, cái thì liên quan gì đến đại ca ?
Bạch Thuật nhân cơ hội dạy bảo:
“Vọng tại xếp ở vị trí đầu tiên? 'Vọng nhi tri chi giả, vọng kiến kỳ ngũ sắc, dĩ tri kỳ bệnh' (Nhìn mà bệnh là sắc mặt năm màu để bệnh), mới là trực tiếp nhất, trực quan nhất;
Con xem đại ca con điểm nào triệu chứng thần mệt mỏi đuối sức, tinh thần phấn chấn, hai chân vô lực ?
Ngược khí sắc tinh lực thể chất của nó là thường thể bì kịp đấy!"
“Vậy" Lãnh Thần ngây quên cả che giấu biểu cảm.
Bạch Thuật buồn hỏi:
“Con tưởng tặng đại ca con là thu-ốc ?"
“Chẳng lẽ ?"
“Thứ bọc trong vải chắc là thu-ốc, còn thể là sách nữa đấy."
Lắc đầu một cái, Bạch Thuật với vẻ mặt thâm sâu khó lường.
Lãnh Thần càng hồ đồ hơn, nếu đại ca vấn đề về phương diện đó, ngược vô cùng cường tráng, thì sư phụ tặng sách gì?
Đại ca cũng thể tự đối chiếu mà học , hơn nữa cũng dùng đến mà.
Bạch Thuật , những kinh nghiệm đồ vẫn còn quá nhỏ, truyền thụ kiến thức về phương diện là quá sớm.
Ánh mắt của Lãnh Tiêu sẽ vô thức đặt lên Ôn Noãn Noãn, c-ơ th-ể cũng vô tình hữu ý nghiêng về phía nàng, những động tác vô thức phản ánh mức độ để tâm của một rõ ràng nhất, chân thực hơn lời đầu môi nhiều.