Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 368
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:12:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngoại trừ những đứa trẻ mười ba tuổi , Chỉ Nhi sợ hỏng bụng đám nhỏ, cho nên nhỏ nhất chính là bản Chỉ Nhi.”
Ông đều bằng tuổi , còn để tâm tóc là đen trắng nữa?
May mà Chỉ Nhi là đồ ăn, ngọt ngọt khá ngon, nếu là đồ bôi, cái đó mới t.h.ả.m, ông mới thèm thử!
Bạch Phục Linh của ông vô cùng bằng lòng, mỗi ngày kiên trì mệt mỏi mà ăn, khi tóc biến thành màu đen càng tươi như hoa , quả nhiên, nữ nhi bất kể ở độ tuổi nào cũng đều yêu cái , và vì thế mà ngại phiền phức chê mệt!
Ôn Noãn Noãn thì quan tâm hơn đến độ dài thời gian, hào hứng hỏi:
“Bạch sư phụ ăn trong bao lâu thì mọc tóc đen ạ?”
“Ăn liên tục gián đoạn trong ba năm?
Hay là bốn năm?”
Bạch Truật nhíu mày tính toán thời gian.
Nhiệt tình của Ôn Noãn Noãn giống như tạt một gáo nước đ-á lạnh thấu xương, biến mất hơn một nửa.
Cửu chưng cửu sái phức tạp như thì cũng thôi , còn ăn ba bốn năm mới thể khả năng hiệu quả ?!
Đồ thuần tự nhiên quả nhiên thấy hiệu quả chậm thật mà.
Bạch Truật xong về phía mái tóc đen nháy mượt mà của Ôn Noãn Noãn, do dự chắc hỏi:
“Tóc của con, chắc cần ăn nhỉ?”
Ông hành y lâu như , , nên là ông sống đến từng tuổi , từng thấy mái tóc nào đen nháy mượt mà đến thế!
Đen đến mức ánh lên vầng hào quang dịu nhẹ, mượt đến mức cảm giác chiếc trâm gỗ mun đầu cô sẽ trượt xuống bất cứ lúc nào.
Cái là bẩm sinh là do chăm sóc về , bẩm sinh thì so , nếu là do chăm sóc về mà thành, thì ăn cái gì mới hiệu quả chứ?
Bạch Truật đoán:
“Con ăn Hà Thủ Ô đấy chứ?”
Ôn Noãn Noãn vẻ mặt kiểu ‘ ’ đầy kinh ngạc vui mừng.
Cây Hà Thủ Ô bao nhiêu năm đó, cô một giọt cũng nỡ để thừa !
Đắng đến phát chát cô vẫn nuốt hết sạch.
Hiệu quả thực sự nha, xứng đáng!
Những khác nỡ , hèn chi đại ca thường xuyên giáo d.ụ.c bọn họ khống chế cảm xúc khống chế biểu cảm nha, hóa là như !
Tẩu tẩu cái gì cũng hiện hết lên mặt, khác một cái là hiểu ngay.
“Chắc hẳn gốc Hà Thủ Ô của con cực kỳ hiếm .”
Bạch Truật đưa kết luận, đồng thời nghĩ đến cũng khả năng là mắt hấp thụ .
Hà Thủ Ô năm tuổi bình thường thì Dược Vương Cốc nhiều, năm tuổi dài cũng ít, nhưng một ai ăn xong hiệu quả kinh như thế !
Ôn Noãn Noãn vô cùng tán thành vui vẻ gật đầu.
Chắc chắn là hiếm ạ, mới bán nhiều bạc như thế chứ, may mà để cho cô ăn, nếu bây giờ bạc cũng chắc mua .
Tiết kiệm việc ăn viên liên tục gián đoạn trong ba bốn năm .
Ơ?
Viên thể đen tóc, cô cần ăn, nhưng thể để kiếm tiền mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-368.html.]
Mật ong, thể dùng thùng gỗ ở núi dẫn ong rừng về tổ, khi chín thì cắt mật.
cái độ khó khá cao, cô , đến lúc đó hỏi trong trang trại xem, ai thì , nếu ai thì nơi khác thu mua mật ong về để chế biến.
Chi ma chính là hạt vừng, năm ngoái ở chân núi ngôi nhà tại Đồng Thành phát hiện một mảng lớn vừng rừng, cô thu gom nỡ ăn, định để khi định thì dùng hạt giống, ép dầu vừng dùng cho các món nộm.
Trong trang trại cũng vừng, đợi xuân về thì vạch một mảnh đất, chuyên môn trồng vừng, mà những hạt giống vừng rừng cũng tiện thể trồng xuống luôn, đến lúc đó đối chiếu một chút xem loại nào , dùng loại đó!
“Bạch sư phụ, cháu gái khi nào thì đến ạ?
Con cùng con bé những loại cao loại để kiếm tiền.”
Đến lúc đó Bạch Chỉ đưa công thức, trong trang trại phụ trách nguyên liệu, xây vài gian phòng xưởng, sắp xếp vài cô gái khéo tay phụ trách chế biến, định vị nhóm khách hàng tiêu dùng là phu nhân tiểu thư ở hậu trạch của các gia đình giàu .
Người sắp tới việc đồng áng còn nghĩ cách kiếm tiền như cô cảm thấy mỗi ngày ăn viên vừng thật phiền phức, nhưng những phu nhân tiểu thư an nhàn sung sướng, mỗi ngày trang điểm dự tiệc ngoài thưởng thức các loại điểm tâm thì chẳng việc gì , đối với dung mạo vẻ ngoài vô cùng coi trọng, viên từ mật ong vừng sẽ thành vấn đề về đầu .
Bạch Truật ngờ cháu gái ông còn đến, Ôn Noãn Noãn sắp xếp xong cả đường lối kiếm tiền !
Chuyện , chuyện nếu của Dược Vương Cốc bọn họ đầu óc kinh doanh , ngoài hành y thì cần khổ cực dựa đôi chân để bộ nữa ?
Ít nhất cũng thể một con lừa nhỏ chứ?
Khoảng cách giữa với , tại lớn đến thế!
Tại , bọn họ nghĩ đến việc dùng những viên dưỡng nhan để kiếm tiền chứ.
Chương 313 Đốt pháo
Bạch Truật tính toán lộ trình về, trả lời:
“Đợi thư gửi , Chỉ Nhi từ Nam Chiêu qua đây, về về, nhanh nhất cũng đến đầu hạ nhỉ.”
Ôn Noãn Noãn nhẩm tính trong lòng, khéo, lúc đó công tác chuẩn cũng hòm hòm , đợi đến khi Bạch Chỉ thuận lợi đến nơi, nếu đồng ý phương án kiếm tiền , nghỉ ngơi một thời gian là khởi công.
Ba đứa nhỏ ở bên cạnh mà ngẩn , chỉ là tán gẫu tùy ý thôi mà tẩu tẩu đều thể phát hiện cơ hội kinh doanh, nghĩ đường lối kiếm tiền ?
Lãnh Vân đặc biệt ảo não, so với tẩu tẩu, vẫn là quá thiếu nhạy bén !
Đại ca sách thi văn, nhị ca luyện võ thi võ, tam ca học y, đến lượt theo nghiệp thương buôn nhưng thể nhạy bén phát hiện cơ hội kinh doanh, thể chạy lên phía kiếm tiền chứ?
Đến lúc đó chỉ sợ thương nhân khác ăn thịt, đến nước canh cũng chẳng uống!
May mà còn tẩu tẩu dẫn đường phía cho , theo tẩu tẩu học hành chăm chỉ, phấn đấu sớm ngày trở thành một thương nhân lợi hại thể một đảm đương một phía!
Ôn Noãn Noãn gì về những cơn sóng dữ cuộn trào trong lòng tiểu , tán gẫu hồi lâu, dậy vận động gân cốt, sẵn tiện mở cửa sổ xem sắc trời, phát hiện đến lúc cơm tối .
Mùa đông ở phương Bắc trời tối sớm, tương ứng cơm tối cũng ăn sớm.
Chủ yếu là khi trời tối, việc gì cũng tiện lắm, thắp nến đèn dầu cũng lãng phí bạc.
Nhà họ hiện giờ thực hiện tự do thắp nến, ăn sớm để tiết kiệm bạc, mà là ăn sớm rửa mặt sớm xong, thể quây quần trong thư phòng cùng ăn đồ ngon cộng với tán gẫu.
Ôn Noãn Noãn hỏi Bạch Truật:
“Con cơm tối, cơm tối ăn đơn giản, ạ?
Bạch sư phụ.”
Thời đại lúc nông nhàn, các hộ nông dân đổi sang ăn hai bữa, Bạch Truật ngờ khi ăn bữa sáng và bữa trưa thịnh soạn như mà vẫn còn ăn bữa tối!
Gia đình thể ăn ba bữa là vô cùng , tất nhiên bất kỳ ý kiến gì mà đồng ý:
“Tất nhiên là , đồ ăn là lắm !”