Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 367

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:12:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không đưa Chỉ Nhi ngoài mở mang tầm mắt một chút, ăn món ngon một chút, ông sợ khi về cốc Chỉ Nhi sẽ nhận ông nữa!”

 

Ôn Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy phòng đảo tọa xứng dùng để chiêu đãi cháu gái của Bạch sư phụ nữa.

 

Mặc dù phòng đảo tọa cũng xây bằng gạch xanh, sạch sẽ sáng sủa.

 

Ngẫm nghĩ một hồi bèn đề nghị:

 

“Hay là, dọn Nhị ngoài ở cùng hai đứa nhỏ, thu dọn phòng đông sương để chiêu đãi khách quý?”

 

Bạch Truật xua tay liên tục:

 

“Không cần, cần phiền phức như , con bé quan trọng chuyện ở lắm.”

 

Chỉ Nhi chỉ thích ăn thôi.

 

Lãnh Thiên vô tư lự :

 

“Cái phòng đó của cháu sáng sủa, rửa mặt tiện lợi, đến lúc đó cứ để con bé ở phòng đó , cháu ở cùng nhị và tiểu , ba chúng cháu vẫn luôn ngủ chung một cái giường lò, quen chê chật !”

 

Bạch Truật im lặng Lãnh Thiên vạm vỡ, hình nhỏ thó của đồ nhi , thầm nghĩ chật?

 

Ông tin.

 

Tuy nhiên đối với việc đứa nhỏ hào phóng nhường phòng ốc, trong lòng nảy sinh hảo cảm nồng đậm.

 

Giống gấu cũng chẳng , thật thà!

 

“Đợi Chỉ Nhi đến, để con bé tự quyết định .”

 

“Chỉ Nhi?”

 

Ôn Noãn Noãn chỉ cảm thấy cảm giác quen thuộc trong đầu ập đến!

 

Thấy Ôn Noãn Noãn vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc, Bạch Truật vô cùng tự hào hỏi:

 

, Bạch Chỉ, tên chứ?

 

Lúc cha định dùng Thất Bạch Cao để đặt tên cho con cái, đại ca là Bạch Liễm, là Bạch Truật, là Bạch Phục Linh, kết quả chỉ sinh ba chúng , vốn dĩ trông cậy thế hệ của chúng dùng nốt, kết quả chúng càng xong, ba cộng chỉ mỗi m-ụn con Bạch Chỉ.”

 

Số còn chỉ thể để cho con cái của Chỉ Nhi dùng thôi.

 

“Bạch Truật là quân, bổ tỳ ích vị, nuôi dưỡng hậu thiên, khiến khí huyết sinh hóa nguồn; Bạch Phục Linh giúp Bạch Truật kiện tỳ ích khí, là thần; Bạch Liễm thu liễm vết thương sinh cơ... cũng tên nhà chúng thật sự chú trọng, đặc biệt là của , là quan trọng nhất trong đó đấy.”

 

Bên Bạch Truật tự đắc giải thích.

 

Bên trong đầu Ôn Noãn Noãn nhanh ch.óng tổng hợp :

 

“Dược Vương Cốc, Nam Chiêu, Bạch Truật...

 

Chẳng trách lúc cô cảm thấy thật quen thuộc, mà nghĩ mãi điểm quen thuộc .”

 

Đổi thành Dược Vương Cốc, Nam Chiêu, mười ba tuổi, Bạch Chỉ, thì cô hiểu rõ ràng !

 

Dược Vương Cốc và Nam Chiêu, chẳng là nhà ngoại của em dâu Nhị , mà em dâu Nhị chính là Bạch Chỉ bối cảnh mạnh mẽ, cha cũng như nâng niu trong lòng bàn tay, bản y thuật cao siêu đó !

 

Chính vì y thuật cao siêu, nguyên chủ mới chọn cách hạ độc hạ thu-ốc kín đáo, bởi vì bất kể dùng loại thu-ốc gì, ai thể quen thuộc hơn Bạch Chỉ chứ?

 

Xác suất thành công bằng , so sánh thì lén lút đẩy xuống nước đơn giản trực tiếp hiệu quả hơn nhiều.

 

Đầu óc Ôn Noãn Noãn rối bời, tình tiết cho đến hiện tại là đổi đổi?

 

Rốt cuộc phát triển đến bước nào ?

 

“Noãn Noãn, thoải mái ?”

 

Lãnh Tiêu nhạy bén nhận sự bất thường của bên cạnh, đôi mắt phượng trầm xuống trầm giọng hỏi.

 

Ôn Noãn Noãn chậm rãi ngẩng đầu Lãnh Tiêu đang khẽ nhíu mày lộ rõ vẻ quan tâm, những suy nghĩ rối bời kỳ diệu trở nên rõ ràng.

 

, vì cô đến , bất kể phát triển thế nào, kết cục chắc chắn sẽ giống như nguyên tác!

 

Ít nhất là lớn lên lá cờ đỏ như cô sẽ đẩy xuống nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-367.html.]

 

Nghĩ như , trái tim treo lơ lửng hỗn loạn bất an của Ôn Noãn Noãn bình tâm .

 

Cô đến , thứ sẽ khác , nếu cô đến chẳng là vô nghĩa .

 

Nếu thứ vẫn giống như cũ, là cô thì gì khác biệt .

 

Chương 312 Cơ hội kinh doanh

 

“Không ạ.”

 

Ôn Noãn Noãn trấn định tâm thần, lắc đầu với Lãnh Tiêu, cho cũng là cho chính .

 

Đường giờ là do cô , càng càng hẹp càng càng rộng là do cô quyết định.

 

Ngày tháng cũng là do cô sống, thể ngày càng hơn dựa là tâm thái.

 

Luật pháp là ranh giới cuối cùng, đạo đức là tiêu chuẩn, bất kể thế nào, trong tiền đề vi phạm những thứ , cuộc sống sự kinh doanh tính toán tỉ mỉ, sẽ phát triển theo hướng .

 

Lông mày Lãnh Tiêu khẽ nhíu dễ nhận , rốt cuộc vẫn yên tâm:

 

“Hay là về phòng nghỉ ngơi một lát?”

 

“Không cần ạ, con chỉ là nghĩ đến chuyện cháu gái của Bạch sư phụ qua đây, con bé cũng xuất từ nhà họ Bạch, chừng con thể hỏi con bé một chút về chuyện điều dưỡng c-ơ th-ể cho nữ nhi vân vân ạ.”

 

Sợ Lãnh Tiêu điều khác lạ, Ôn Noãn Noãn tìm đại một lý do để chuyển chủ đề.

 

Ánh mắt Lãnh Tiêu thâm trầm, còn đang định tiếp tục truy vấn, bên Bạch Truật đang khoe khoang cháu gái nhà với ba đứa nhỏ, thấy liên quan đến sở trường của Dược Vương Cốc, liền yên, hớn hở tranh trả lời:

 

“Thế thì con tìm đúng đấy!

 

Cháu gái ở phương diện thiên phú chịu khó nghiên cứu, Thất Bạch Cao con bé tác dụng trắng nuôi dưỡng, mịn da chống nhăn, sự kết hợp giữa phân lượng của mỗi loại bột thu-ốc đều cực kỳ thích hợp, hiệu quả cũng là nhất!”

 

Sau đó nghĩ đến mái tóc của , vội vàng cào cào tóc để chứng minh:

 

“Mọi xem tóc của , vốn dĩ bạc trắng hết , nhưng phần gốc tóc lờ mờ ánh lên màu đen, thấy chẳng lẽ thấy lạ ?”

 

Yêu cái là thiên tính của con gái, Ôn Noãn Noãn cũng ngoại lệ, đặc biệt là phương thức thuần tự nhiên gây hại như thế , càng đặc biệt hứng thú.

 

Ngay lúc đó, đôi mắt sáng lấp lánh theo động tác tay của Bạch Truật về phía mái tóc cào .

 

Ba đứa nhỏ cũng tò mò chằm chằm.

 

Bọn họ thì yêu cái , mà là do tò mò, hôm qua trong trang trại còn đang thảo luận tóc của Bạch sư phụ là nguyên nhân gì, hiện giờ sắp vén màn bí mật, giải đáp thắc mắc !

 

Bạch Truật kiêu ngạo đắc ý:

 

“Chính là viên Chi Ma cửu chưng cửu sái do Chỉ Nhi cho , dùng mật ong để điều hòa, dùng giấy dầu gói từng viên một, ngoài ở đường ăn tiện lợi, ngọt ngọt còn thể no bụng nữa.”

 

Mật ong, chi ma, ngọt ngọt, Lãnh Vân tự giác nuốt một ngụm nước bọt, thèm quá, bây giờ?

 

Nhịn nhỏ giọng hỏi:

 

“Chỉ Nhi tỷ tỷ khi nào thì đến ạ?

 

Chị đến cũng thể viên Chi Ma cửu chưng cửu sái cho chúng con ?”

 

Bạch Truật thấy là Lãnh Vân hỏi, ngẩn hỏi ngược :

 

“Cháu là một đứa con trai, ăn thứ gì?”

 

Chẳng lẽ là mấy cô bé mới chú trọng những thứ ?

 

Lãnh Vân định thèm, thử xem ngon , nhưng lời đến cửa miệng, tạm thời đổi thành một bộ ngôn từ khả năng thắng cao hơn:

 

“Bạch sư phụ là nam t.ử hán, chẳng cũng ăn , cho nên cháu cũng nếm thử.”

 

Bạch Truật vẻ mặt oán hận:

 

“Cháu tưởng ăn chắc?

 

Còn là để thử d.ư.ợ.c hiệu cho Chỉ Nhi nhà , đừng , trong cốc từ già đến cha nó, từ trẻ đến chính nó, nào từng thử thu-ốc cho con bé thì đó là điều tồn tại!”

 

 

Loading...