Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 348
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:58:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhị ca, từng nghĩ tới việc mà dùng để thử bọn họ chọn sai ?”
Lãnh Thần thực sự đả kích nhị ca, cũng chọc thủng bong bóng , nhưng hết cách .
Hắn đến lúc đó xảy vấn đề.
Lúc nhà họ Lãnh xảy chuyện, chỉ đại ca là từng tham gia tiệc tùng.
Lúc mẫu còn sống sức khỏe và tinh lực , và tiểu tuổi còn nhỏ; bọn họ hiểu chuyện , ngày tháng gian nan, mẫu liệt giường cũng ít khi nhắc đến chuyện cũ.
Qua lời nhị ca , mới nha tì nữ còn những thủ đoạn thượng vị .
Lãnh Thiên quả quyết lắc đầu ngay:
“Không chọn sai mà, mỗi đều quan sát qua , sót ai cả!”
Lãnh Vân khuôn mặt thô ráp đen nhẻm của nhị ca nhà , đổi cách khác hỏi:
“Nhị ca, khác, là ?
Nói cách khác, khi là thì bọn họ tâm tư, nhưng, nếu như, là nếu như đổi thành đại ca thì , liệu tranh quyền đoạt lợi, mạo hiểm cầu thượng vị ?”
Trên khuôn mặt đen nhẻm của Lãnh Thiên hiện lên vệt đỏ sẫm, may mà đang là ban đêm, ánh nến sáng, cũng may đen nên đại ca tẩu t.ử và hai rõ.
Chẳng lẽ, nửa ngày, chỉ vì tướng mạo nên đám cô nương đó mới an phận thủ thường như ?
Tại cảm thấy càng đau lòng hơn .
Phẫn uất bất bình hỏi:
“Ta kém cỏi đến ?
Tẩu t.ử tẩu phân xử !”
“À, cái ——” Ôn Noãn Noãn thế mà thấy lời tiểu lý một cách kỳ lạ?
Ừm, sắc mặt Lãnh Tiêu lạnh lùng thì lạnh lùng thật, nhưng chân mày và đôi mắt tinh xảo góc ch-ết, bất kể từ góc độ nào cũng là dung nhan thịnh thế mỹ đến thể mỹ hơn, còn hình cao ráo rắn rỏi, cộng thêm tuổi trẻ tài cao, ồ, bao lâu nữa còn bước quan trường.
Vị Trạng nguyên lang kinh tài tuyệt diễm như , quả thực xứng đáng để tranh quyền đoạt lợi, mạo hiểm một phen chứ hả?
Điều kiện cấu hình đỉnh cao như , nếu ai động tâm tư mưu đồ cái gì thì xét từ tình hình thực tế, ừm, ngay cả Ôn Noãn Noãn cũng cảm thấy thực tế cho lắm.
Ở nước Hoa, những giàu già còn cô gái trẻ bằng lòng nhào lên, huống chi là ở đây.
Đại lớn lên tuyệt đối tính là kém, mày rậm mắt to, đen một chút, cường tráng một chút, nhưng điều đối với nam nhi mà trái là một điểm cộng rõ ràng.
mà!
Đối tượng so sánh là Lãnh Tiêu đại khí vận, tất cả đều nhường đường, khả năng so sánh.
Thật khó nha.
Ôn Noãn Noãn phân vân.
Lãnh Tiêu liếc nhà , ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo:
“Đừng khó tẩu t.ử .”
Lãnh Thiên:
......
Hu hu hu, thế thành khó ?
Cuối cùng cũng nếm trải cảm giác mà nước mắt, cũng .
Ôn Noãn Noãn cân nhắc từ ngữ, cẩn thận khuyên bảo đại :
“Thực , nghĩ kỹ đại ca chắn phía cũng , nếu thực sự tì nữ nảy sinh tâm tư bất chính khác lạ với đại ca , phát hiện sớm trừ bỏ sớm, cũng đỡ cho mang ngoài mất thể diện của nhà họ Lãnh và chính ?
Nếu ngay cả và đại ca mà bọn họ cũng động tâm tư, tin rằng đối với những quan lão gia bên ngoài bọn họ cũng sẽ nảy sinh tâm tư , như chẳng hơn .”
Hóa đại ca chính là một viên đ-á thử vàng sẵn?
Ba đứa nhỏ thầm nghĩ trong lòng, dám .
tẩu t.ử đúng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-348.html.]
Ánh nến trở nên ngắn dần và yếu trong những câu chuyện phiếm gia đình, Ôn Noãn Noãn khẽ ngáp một cái.
Lãnh Tiêu đột nhiên dậy:
“Đêm khuya, nên về phòng .”
Bốn ý kiến gì đồng ý.
Lãnh Thần, Lãnh Vân dậy, đem vỏ hạt thông, vỏ hoa quả mặt bàn phân loại ném thùng gỗ cố định —— tẩu t.ử cái gọi là thùng r-ác.
Vỏ hạt thông ngày mai đưa lỗ lò để nhóm lửa nấu cơm, vỏ hoa quả giữ lên men phân bón, đều là những thứ hữu ích, thể lãng phí.
Lãnh Thiên thu dọn chén bàn, tiện tay mang đến nhà bếp bên cạnh đông sương phòng để rửa sạch.
Ôn Noãn Noãn nắm lấy bàn tay to thô ráp của Lãnh Tiêu, mơ màng về phía phòng ngủ chính.
Người khác là:
“Rốt cuộc xinh bao nhiêu mới yêu.”
Còn cô là:
“Rốt cuộc ngủ bao lâu mới buồn ngủ.”
Cái thứ buồn ngủ thật sự là càng ngủ càng nhiều, đây cô ôm điện thoại thường xuyên thức khuya chẳng cũng , giờ dậy muộn ngủ dài mà buổi tối vẫn thấy buồn ngủ sớm!
Thật sự là công bằng.
“Nàng yên tâm, sẽ hơn.”
Ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua lớp màn mỏng rắc , thiếu niên thanh lãnh dường như bao phủ bởi một lớp ánh trăng mờ ảo, như mộng như thực, nhưng lời vô cùng khẳng định.
Cái đầu đang cơn buồn ngủ quấy rầy của Ôn Noãn Noãn tỉnh táo một chút, Lãnh Tiêu đột nhiên điều là vì những lời đại lúc .
Yên tâm ?
Cũng yên tâm lắm , nhưng chọn chấp nhận thì dù cũng chút lòng tin, nên lo lắng vô ích.
Và lúc cô chỉ một lời cầu nguyện, hy vọng những kẻ thượng vị hãy chú trọng võ đức một chút!
Cứ tranh giành sự chú ý của Lãnh Tiêu là !
Ở mặt Lãnh Tiêu đóng vai bạch liên hoa, giả vờ xanh cô đều để ý, ngàn vạn đừng động tâm tư xa hạ độc, đ-âm d.a.o cô là .
Hơn nữa cô là điều, chỉ cần với cô hai yêu gì đó, cô sẽ lập tức, ngay tức khắc, nhanh ch.óng thu dọn hành lý của Lãnh Tiêu, tiễn hai lên đường để thành cho một đôi tình nhân.
“Không , thực sự nếu gặp mà động lòng thì cứ với một tiếng là , ầm ĩ loạn thành ——”
Lời còn dứt, cảm thấy áp suất thấp lạnh lẽo bao quanh.
Đột nhiên chút run rẩy là thế nào?
Lời thích ?
“Vậy, nếu gặp động lòng , với một tiếng, thành ——”
Được , cảm giác như rơi hầm băng càng lúc càng rõ rệt.
Lời vẫn là thích .
Thở dài một tiếng, bất lực hỏi:
“Huynh gì?
Trực tiếp cho .”
Lãnh Tiêu mím c.h.ặ.t môi mỏng, hồi lâu mở miệng.
Lâu đến mức Ôn Noãn Noãn vốn dĩ tưởng sẽ nữa, thì thấy từ đỉnh đầu truyền đến giọng trầm khàn u u uẩn như một tiếng thở dài:
“Với tiền đề là phạm sai lầm, đừng rời bỏ .”
Ôn Noãn Noãn nảy sinh ảo giác rằng mắt hèn mọn.
Không nên chứ.
Thiếu niên mười chín tuổi, đầu kỳ thi châu kinh tài tuyệt diễm, lẽ hăng hái khí thế cưỡi ngựa xem hoa chứ, cứ để cô nảy sinh cảm giác hèn mọn nhỉ.