Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 343
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:58:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ôn Noãn Noãn tức khắc tâm tình càng hơn, đối với Lãnh Tiêu vô cùng hài lòng.”
Thử nghĩ xem nhan sắc tinh tế vô song, chiều cao chân dài cơ bụng, thành tích học tập , cộng thêm bạn trai lời, ôi chao, cấu hình , nàng đều cảm thấy nàng chút xứng .
Vừa chuẩn hỏi thăm hiệu quả thế nào, liền thấy giọng trầm khàn mang theo vẻ khá bất đắc dĩ của Lãnh Tiêu truyền đến:
“Noãn Noãn."
“Ừ."
Ôn Noãn Noãn ngoan ngoãn đợi, đợi Lãnh Tiêu tiếp.
Ánh mắt Lãnh Tiêu trầm xuống, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn nhịn , khẽ thở dài:
“Sau , những việc như đưa đồ ăn hãy để khác , ?"
Chàng nàng xuất hiện mặt những nam t.ử cùng lứa, mỗi nghĩ đến, đều nảy sinh sự bất an thể khống chế.
Chàng cũng yêu cầu như cực kỳ hợp lý.
Không nên tước đoạt cơ hội ngoài của Noãn Noãn, cũng thể hạn chế hành động của nàng, ai thích cuộc sống tự do tự tại.
Chỉ là khống chế nghĩ ngợi lung tung, cũng như hoảng loạn bất an.
Chỉ là đưa đồ ăn thôi, khống chế hạn chế, Noãn Noãn nên thất vọng về ......
Ôn Noãn Noãn dừng bước, thở dài một tiếng.
Sắc mặt Lãnh Tiêu hoảng hốt một chút, đôi chân dài đột ngột khựng , cầm ô vải dầu vững vàng che đỉnh đầu nàng, cân nhắc nên xin , để Noãn Noãn đừng để tâm !
Ôn Noãn Noãn tủi ba ba, thở dài thật dài:
“Đổi là bình thường cũng để khác nha, cứ ép bí đỏ già, nhào bột mì đen bí đỏ, vo viên bí đỏ, tay đều mỏi đến mức sắp run lên , việc lười biếng như còn mau ch.óng tranh lấy mà ?
Thế thì quá ngốc !
Ta hóng gió linh tinh gì đó, đó là lừa thôi, nơi ấm áp ở, mạo hiểm gió tuyết đưa bữa phụ chiều, thể là hóng gió chứ?
Trước đó lúc ở thư phòng cả buổi chiều, cũng hóng gió ngoài đưa đồ ăn mà, luôn là nhị tiểu đưa ."
Chương 291 Tán gẫu bữa ăn
Haizz, cho cùng vẫn là nàng lười biếng quen , cũng là vì áp lực nguy hiểm đến tính mạng nữa, như năm ngoái, là chạy nạn, nàng luôn luôn bánh bao, bánh xốp, màn thầu, hoa cuốn, xíu mại vân vân .
Cũng kiêu kỳ như thế nha.
Lãnh Tiêu ngẩn , bao giờ nghĩ đến là vì nguyên nhân như .
Mà nàng chẳng những trách , còn giải thích với .
Và Noãn Noãn cũng ngoài, mà là còn cách nào khác.
Sau đó lập tức ý thức :
“Tay mỏi chỗ nào?
Đưa đây xoa cho."
Chàng thực sự đáng ch-ết, chỗ đáng quan tâm nhất quan tâm, ích kỷ tư lợi đến mức chỉ lo đến ý nghĩ của bản .
Ôn Noãn Noãn khách khí chút nào đưa cả hai tay , tiện đà kéo tay áo lên một chút, lẩm bẩm:
“Lòng bàn tay mỏi, cổ tay đau!
Khó chịu ch-ết , vốn dĩ chuẩn kết thúc xong nhờ nhị giúp xoa bóp cho, nếu sợ ngày mai đau mỏi dữ dội hơn."
Nhị từng học đồ tiệm thu-ốc mà, thường xuyên ôm sách y nghiên cứu, hiểu khá thấu đáo về các huyệt đạo, nghĩ chắc xoa bóp gân cốt cũng khá thành thạo.
Vả mới mười tuổi, nam nữ phòng trong phạm vi cân nhắc của nàng.
Lòng bàn tay thô ráp của Lãnh Tiêu cầm ô phủ lên bàn tay nhỏ mềm mại, cảm giác mát lạnh khi chạm , càng đau lòng nỡ:
“Ừm, về phòng , xoa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-343.html.]
Lãnh Tiêu khi tay Ôn Noãn Noãn mỏi, gì cũng cho nàng nhà bếp việc nữa.
Bất đắc dĩ, Ôn Noãn Noãn đành tìm một cái cớ thoái thác .
“Phải mài mực cho phu quân, thật xin , thư phòng bận rộn một chút."
Thực tế là Lãnh Tiêu bận rộn .
“Ôi chao, phu nhân lời gì , chủ t.ử sách là việc quan trọng dường nào, thể so sánh với việc đồ ăn?"
“Phu nhân quá khách sáo , thật là tổn thọ chúng !
Những việc , vốn dĩ là việc mà nô bộc chúng nên , phu nhân thực thực tại tại lười biếng lâu như , thể lời xin !"
“Phu nhân mau , đừng để chủ t.ử đợi lâu, thiếu mực thì ."
“Lát nữa xong đồ ăn, sẽ cùng dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ, phu nhân cứ việc yên tâm!"......
Chẳng những ai cho rằng nàng lười biếng, còn cảm thấy nàng việc quá mức cần mẫn và thực thà.
Ôn Noãn Noãn hổ thẹn vô cùng, chút áy náy nhỏ bé, điều may mắn duy nhất là đó thực sự việc hẳn hoi, phụ sự khen ngợi đó của họ.
Chỗ , hu hu, thứ cho nàng lực bất tòng tâm .
Do tay mỏi, bữa tối tự nhiên cũng ăn đơn giản.
Phụ nhân trang trại thật thà, chỉ dọn dẹp nhà bếp sạch bong, đồ ăn kho xong một chút cũng thiếu mà ủ trong nồi sắt lớn.
Đại tràng lớn nóng hổi kho xong, thái miếng xếp mì sợi rau xanh, năm bát mì đại tràng lượng đầy đủ thành .
Ăn xong bữa tối, thời gian còn sớm, về trong phòng ở cũng việc gì, Ôn Noãn Noãn và ba em nhỏ tiếp tục rúc ở trong thư phòng ăn đồ ăn vặt tán gẫu.
Chủ yếu là cũng chẳng hạng mục giải trí nào khác.
Chỉ là khi cuộc sống quỹ đạo, mỗi tối tán gẫu một chút khá là thoải mái, môi trường đổi thì bản điều chỉnh theo phương thức sống phù hợp với mới .
Lãnh Tiêu tối nay hiếm khi ở bàn gỗ mun sách, mà lặng lẽ chiếc ghế bành bên cạnh Ôn Noãn Noãn, bàn tay rộng lớn đỡ lấy bàn tay nhỏ mềm mại, những ngón tay thon dài nghiêm túc cẩn thận xoa bóp.
Ba em nhỏ thấy lạ mà lạ mỗi một việc thường .
Lãnh Thiên bóc hạt thông.
Lãnh Thần bóc hạt thông.
Lãnh Vân đủ loại ăn ăn ăn.
“Tẩu tẩu, thấy thể mua mấy con lừa về, dùng đấy."
Lãnh Vân hớn hở gặm chiếc bánh bí đỏ bóng mỡ, đột nhiên đề nghị.
“Chẳng ngựa bò ?
Còn cần lừa gì?"
Ôn Noãn Noãn hiểu hỏi.
Lãnh Thiên cũng hiểu:
“Ra ngoài ngựa, thồ hàng bò, hơn nữa chín con ngựa, mười ba con bò còn đủ ?
Có mua lừa về chung quy đến nỗi là để cho mắt chứ."
Hơn nữa thật lòng, lừa trông thực sự mắt.
Đầu to tai dài, tứ chi g-ầy yếu, hình ngắn nhỏ, sự uy vũ hùng tráng của ngựa, cũng thể chất rắn chắc của bò, mua về ăn xem , chẳng lãng phí bạc trắng .
Lãnh Vân ăn :
“Dạo gần đây thời tiết lạnh lẽo, phụ nhân các nhà đang chuẩn đồ ăn tết, nam nhân cũng rảnh rỗi, quan sát một chút, xay bột gạo tốn quá nhiều thời gian !
Thớt cối xay nặng——"