Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 331

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:57:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Điểm quan trọng nhất là Ô Mã Đầu cấu kết với lũ cướp, nửa đêm vượt tường trang viên cướp bóc, còn nhiều thương, chỉ riêng điểm thôi cũng thể xử nhẹ!”

 

Có thể phán và xử nhẹ là cô thấy hài lòng , kéo Hoa Lưu Quang mạo hiểm chống lưng cho bọn họ, thép dùng lưỡi d.a.o, chuyện của nhà họ Ô là ván đóng thuyền, cần lụy đến Hoa Lưu Quang.

 

Hơn nữa, cô hài lòng với biểu hiện của trong trang viên đêm qua, điều cho thấy nỗ lực trong hai tháng qua hề uổng phí.

 

với hai vị ma ma để họ yên tâm:

 

“Các bà xem trang viên hiện giờ chẳng , ăn no mặc ấm, ở trong những ngôi nhà mới rộng rãi sáng sủa.

 

Đêm qua khi lũ cướp xông , bọn họ quản an nguy mà xông lên phía , khi còn kịp ngoài thì bọn họ chế ngự lũ cướp .

 

Thật lòng mà , hề kinh động gì nhiều, tự xử lý thì cũng cần thiết để Vương phi nhọc lòng lo lắng."

 

Tôn ma ma suy nghĩ một chút phản ứng , cảm thấy Ôn Noãn Noãn đúng, quả thực thể để Vương phi tham gia !

 

Ô Mã Đầu phạm lớn đến cũng vẫn mang danh nghĩa là con trai nhũ mẫu của Vương gia, phạm thì giao cho quan phủ xử lý là nhất, dính dáng một chút nào đến Vương phi.

 

Nếu Vương phi mặt, chuyện vốn dĩ hợp tình hợp pháp cho giống như nội đấu trong phủ .

 

Vả nhà họ Lãnh và phu nhân đều là những thông tuệ, hiểu rõ sự đời, quản lý trang viên , đoàn kết một lòng, cho dù gặp khó khăn khác cũng sẽ đồng tâm hiệp lực năng lực giải quyết .

 

“Phu nhân suy nghĩ chu đáo, là lão nô nghĩ đơn giản ."

 

Sau khi nghĩ thông suốt, Tôn ma ma bàn luận về nhà họ Ô nữa, đó rõ mục đích chuyến :

 

“Lần tới, một là sắp đến Tết , mang đến tiền lãi của mấy cửa hàng tháng , còn một chuyện nữa, Vương phi cửa hàng lẩu mà Ngô tri sự mở hạ giá mạnh, hỏi ý kiến của phu nhân."

 

Ôn Noãn Noãn sững sờ, trong lòng gào thét:

 

“Đây chẳng là cuộc chiến giá cả !”

 

Đến , đến , cuối cùng cũng để cô gặp cuộc chiến giá cả trong truyền thuyết !

 

Mục đích hạ giá đến mức thậm chí thua lỗ gì khác ngoài việc chèn ép đối thủ cạnh tranh, mà đối thủ cạnh tranh chính là cửa hàng lẩu của bọn họ.

 

Chiếm lĩnh thêm thị phần, cũng chính là cướp khách hàng.

 

Giải quyết hàng tồn kho, ước chừng là cửa hàng lẩu của Ngô tri sự thu mua quá nhiều thịt trâu cừu, đó ăn lắm nên còn dư quá nhiều, để lâu cũng hỏng, nhân lúc hạ giá mà bán .

 

Cuộc chiến giá cả ảnh hưởng lớn đối với tầng lớp dân nghèo, giống như củi gạo dầu muối, chỉ cần rẻ hơn dù chỉ một văn tiền thì sức cạnh tranh lập tức tăng vọt, chỉ doanh bán tăng mạnh mà danh tiếng cũng hơn, coi là thương gia lương tâm.

 

Lợi ích thực sự là thậm chí thể đ-ánh gục đối thủ cạnh tranh, đương nhiên là với tiền đề đối thủ tiềm lực kinh tế hùng hậu bằng , nếu cùng hạ giá thì ai ch-ết .

 

mà!

 

Cửa hàng lẩu của bọn họ thì khác, theo con đường cao cấp, định vị là nhóm thượng lưu!

 

Suy nghĩ của giới quyền quý khác với dân nghèo, sự cách biệt lớn đến mức thể là nam viên bắc triệt.

 

Giới quyền quý quan tâm đến điều gì?

 

Vị ngon, tươi mới, phục vụ, sự riêng tư... giá cả thường xếp ở phía , một quyền quý thậm chí cảm thấy đắt mới xứng với phận địa vị của họ.

 

Trong trường hợp mà đ-ánh chiến tranh giá cả thì cần thiết lắm.

 

Giống như hàng xa xỉ và khách sạn cao cấp định vị cho nhóm thượng lưu, bao giờ dựa hạ giá để cướp khách ?

 

Họ chỉ tăng giá thôi.

 

Ôn Noãn Noãn rõ với hai vị ma ma:

 

“Ý kiến của cần, chúng vẫn giữ nguyên mức giá cũ, duy trì nguyên liệu tươi ngon, tăng cường sự phục vụ của tiểu nhị cũng như môi trường sạch sẽ ngăn nắp."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-331.html.]

Tôn ma ma và Tịch ma ma lông mày vẫn giãn , vẫn lo lắng.

 

Người trong cửa hàng lẩu bộ là nhà của vương phủ, chủ yếu cũng bạn bè của bọn họ, một khi ăn chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tiền lương.

 

Cùng là việc, đương nhiên là hy vọng ăn để thể kiếm thêm chút tiền lương.

 

Nay cửa hàng lẩu của Ngô tri sự hạ giá, nếu ảnh hưởng đến việc ăn thì ?

 

Tuy lo lắng nhưng hai cũng hiểu đạo kinh doanh, vả ở vương phủ nhiều năm, sớm điều gì nên điều gì nên , dù trong lòng nhiều thắc mắc nhưng vẫn thận trọng ngậm miệng .

 

Ôn Noãn Noãn cũng hiểu với hai vị ma ma về chiến tranh giá cả thì chắc chắn họ hiểu.

 

Chương 281 Trong cái rủi cái may, thu hoạch tràn đầy

 

Tuy nhiên những đạo lý cô chỉ nghiền ngẫm kể cho ba em , còn những khác thì giải thích nhiều lời nữa.

 

, thời gian ở trang viên, nghĩ hai loại gia vị chấm mới, cách xong và cho phong thư, hai vị chuyến nhân tiện mang về giao cho Vương phi luôn."

 

Lời giải thích nhiều đến cũng bằng đưa những thứ thực tế.

 

Quả nhiên, Tịch ma ma và Tôn ma ma như uống một viên thu-ốc an thần, niềm vui hiện rõ mặt, kích động gật đầu:

 

“Vẫn là phu nhân biện pháp!

 

Sớm nghĩ cách ứng phó ."

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Chỉ là rảnh rỗi việc gì ở trang viên thôi mà.

 

Không điện thoại mạng, mỗi ngày ngoài ăn chính là ngủ, rảnh cũng là rảnh, dứt khoát nghiền ngẫm một chút chuyện ăn uống, tiện thể còn kiếm bạc, quá .

 

Sau khi tiễn hai vị ma ma hài lòng rời xe ngựa vương phủ, Ôn Noãn Noãn thấy Lãnh Tiêu đang trầm về phía .

 

Dưới ánh hoàng hôn, bóng dáng cao ráo như phủ lên một lớp hào quang mờ nhạt, trông thật mắt.

 

Ôn Noãn Noãn dừng bước, ngoan ngoãn chờ Lãnh Tiêu tới.

 

Trải qua sự hỗn loạn kinh hiểm đêm qua, quan sai bắt bộ lũ cướp, trong trang viên ai về nhà nấy ngủ bù thì ngủ bù, nấu cơm thì nấu cơm, trang viên lúc vô cùng yên tĩnh tường hòa.

 

Không khí cơn mưa gió thật trong lành, đặc biệt là trong cơn mưa gió , trang viên cơ bản tổn thất gì, kết quả đối với là vô cùng mãn nguyện .

 

Ôn Noãn Noãn cũng mãn nguyện.

 

Hai bước đại môn, thấy Lãnh Tiêu dấu hiệu đóng cửa, Ôn Noãn Noãn nhấc chân định tự đóng.

 

“Noãn Noãn, cần đóng cửa."

 

Giọng thanh lãnh khàn khàn ngăn .

 

Ôn Noãn Noãn khó hiểu sang, thắc mắc:

 

“Các em đều ở nhà, là, còn ai tới nữa ?"

 

Mi mắt Lãnh Tiêu rủ xuống, gật đầu:

 

“Ta chỉ là suy đoán thôi."

 

“Được thôi, suy đoán của giờ luôn chuẩn!"

 

Không hề một chút nghi ngờ nào trong sự tin tưởng, Ôn Noãn Noãn rạng rỡ xong, về phía nhà chính.

 

 

Loading...