Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 310

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:52:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sức nặng trĩu tay khiến bốn càng thêm ngàn ân vạn tạ.”

 

Sau khi tiễn bốn xa, Ôn Noãn Noãn đại sảnh, thấy hộp đầy ắp thỏi vàng thỏi bạc, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi như hoa.

 

Thật nhiều, thật nhiều tiền!

 

Không nên tiêu thế nào cho hết nữa.

 

Chương 262 Thư của Hoa Lưu Quang

 

Ôn Noãn Noãn cũng chỉ là nghĩ thôi.

 

Sống trang viên, bạc cũng chỗ tiêu.

 

Ăn mặc dùng đều tốn tiền, cũng nơi tiêu xài.

 

Cộng thêm việc bản họ vốn tiền tiết kiệm, trong kho lẫm trang viên cũng lượng lớn hàng dự trữ, cho dù mua gạch ngói tốn một ít bạc, nhưng so với tiền tiết kiệm của họ thì chỉ như hạt muối bỏ bể, hề tốn sức.

 

việc cần tiêu tiền cũng ảnh hưởng đến sự yêu thích tiền bạc của Ôn Noãn Noãn!

 

Những thỏi vàng bạc sáng rực trong hộp gỗ trông thật mắt .

 

Ôn Noãn Noãn vốn dĩ nhận thức về vàng bạc là đồ trang sức cho tuổi đeo, giờ nàng còn nghĩ như nữa!

 

Đây chính là tiền mặt thực thụ, tiền xương m-áu!

 

Có thể mời đại phu bốc thu-ốc, thể mua vải vóc may đồ, thể mua xe ngựa mua lương thực....

 

Bất kể là thời thái bình thịnh trị năm mất mùa loạn lạc, vàng bạc đều hữu dụng như .

 

Trong lúc đôi mắt Ôn Noãn Noãn lấp lánh vàng bạc trong hộp, đôi mắt Lãnh Vân hận thể dán c.h.ặ.t đó, nuốt ngụm nước bọt, đờ đẫn hỏi:

 

“Tẩu t.ử, chỗ bao nhiêu bạc ạ?"

 

Nhiều quá, Ôn Noãn Noãn cũng ước lượng , chủ yếu là còn vàng, quy đổi mới tính , nàng đề nghị với Lãnh Vân:

 

“Tiểu , đổ đếm thử xem?"

 

Lúc tâm trạng , đếm tiền là vui ngay.

 

Lúc tâm trạng , đếm tiền càng vui hơn!

 

Niềm vui đếm tiền, xứng đáng !

 

Lãnh Vân giòn giã đáp “ân" một tiếng, lập tức đổ vàng bạc trong hộp mà ôm thư phòng, đợi cả bốn hết mới đóng c.h.ặ.t cửa sổ, đem vàng bạc từng thỏi từng thỏi lấy , bày biện ngay ngắn bàn .

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Nhóc con, còn khá trọng nghi thức đấy.

 

Đôi mắt phượng của Lãnh Tiêu lướt qua ba , thẳng tới bàn thư bằng gỗ mun tiếp tục sách.

 

Lãnh Thần bò bên bàn , cùng tiểu vui vẻ đếm bạc.

 

Ôn Noãn Noãn liếc , nàng hiện tại rảnh để trải nghiệm niềm vui đếm tiền, nàng xem bức thư Hoa Lưu Quang cho nàng!

 

Cẩn thận bóc phong thư , bên trong là hai tờ giấy, Ôn Noãn Noãn xem tờ ít chữ , đoán chữ tác đ-ánh chữ tộ, cuối cùng cần nhờ vả ai cũng hiểu bảy tám phần.

 

Hoa Lưu Quang nhớ nàng, ây, nàng cũng nhớ Hoa Lưu Quang .

 

Những ngày ở trang viên, so sánh mới những ngày ở Dao Châu trôi qua sung túc thế nào!

 

Trong đầu mỗi ngày đều nghĩ đến chuyện kiếm bạc, trang trí, sắp xếp nhân sự, nguyên liệu, tung sản phẩm mới, còn học lễ nghi, ngày tháng bận rộn trôi qua thật nhanh, đồng thời sự nỗ lực thu hoạch, lợi nhuận mang quá phong phú.

 

Mỗi ngày cần việc cũng cực kỳ nhiều bạc đổ về.

 

cũng chính vì sự sung túc ở Dao Châu mới sự tự tin thong dong như hiện tại, mặc dù việc trang viên ít, nhưng may mà lo lắng về tiền bạc, cải tạo lên cũng cần tính toán từng đồng tiền lẻ.

 

với câu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-310.html.]

“Cuộc đời con đường nào là uổng phí, mỗi bước chân đều giá trị.”

 

Trong thư còn nhắc tới việc Ô Bá đầu rời khỏi Dao Vương phủ nơi khác .

 

Điểm đó trò chuyện với hai vị ma ma nên sự chuẩn tâm lý, thấy cũng quá ngạc nhiên.

 

Hạng nô bộc rõ vị trí của , nơi khác cũng , đỡ gây khó chịu trong Dao Vương phủ.

 

Cuối thư Hoa Lưu Quang vô cùng trịnh trọng cảm ơn con cóc bằng ngọc bích nàng để , khóe miệng Ôn Noãn Noãn khẽ nhếch lên, quả nhiên vẫn là để tâm mà.

 

Thứ đó vốn dĩ là Tần Dung Dung chuẩn cho Hoa Lưu Quang, nàng chẳng qua là vật quy nguyên chủ mà thôi.

 

Sau khi Ôn Noãn Noãn xem xong, cẩn thận gấp ngay ngắn, mở tờ còn , đó ý nơi đáy mắt càng đậm hơn, hỏi hai nhóc tì đang bàn quy đổi bạc:

 

“Mười ba ngàn lượng, đúng ?"

 

Lãnh Thần Lãnh Vân tức khắc há hốc mồm kinh ngạc, thể tin nổi:

 

“Tẩu t.ử, tẩu đang xem thư ?

 

Sao tính nhanh hơn cả tụi !"

 

Ôn Noãn Noãn hừ hừ, hất cằm, tự đắc kiêu ngạo:

 

“Đó là đương nhiên, toán thuật của các còn là do dạy, đương nhiên giỏi hơn các !"

 

“Tẩu t.ử tẩu dạy tụi , để tính nhanh hơn nữa?"

 

Lãnh Vân phản ứng nhanh hơn Lãnh Thần, bước một bước xông tới bên cạnh Ôn Noãn Noãn, lay lay cánh tay nàng cầu xin.

 

Ôn Noãn Noãn lay đến mức hối hận thôi, hư vinh nên mà!

 

Trước khi lay đến nôn, nàng vội vàng vẫy vẫy tờ giấy trong tay, buồn :

 

“Nè, Vương phi trong thư đấy!

 

Thật sự coi tẩu t.ử của là vạn năng , gì cũng tin."

 

Nàng nếu trong lòng thể quy đổi con ngay, thì thế nào cũng là nhân tài cấp bậc học bá , tiếc , nàng chỉ là một kẻ học dốt mà thôi.

 

Có giấy b.út tính thì còn , nhẩm tính thì thôi , bản lĩnh đó.

 

“Tẩu t.ử trong lòng tụi chính là vạn năng mà."

 

Lãnh Vân bản năng đáp , giọng điệu là lẽ đương nhiên.

 

Ôn Noãn Noãn hổ thẹn:

 

......

 

Đứa trẻ vẫn còn non quá, chỉ cần bằng tiểu học thì sẽ thấy nàng vạn năng!

 

Không , ở bên ngoài thấy nhiều đời hơn, mở mang tầm mắt là .

 

Lãnh Vân cúi đầu tờ đơn ghi chép, nhanh ch.óng lướt qua một lượt, đó từ xuống nghiêm túc đối chiếu:

 

“Tiệm lẩu vẫn là nguồn thu lớn nhất, khi chia ba bảy thì hẳn năm ngàn ba trăm lượng;

 

Năm cửa tiệm đồ kho lợi nhuận cũng , khi chia phần là ba ngàn chín trăm lượng, bao gồm cả việc cung cấp hàng cho các t.ửu lầu lớn ở Dao Châu;

 

Lợi nhuận từ gia công da thú mà cao tới ba ngàn một trăm lượng!

 

Xưởng nước sốt là bảy trăm lượng.

 

Tuy nhiên hai loại thu nhập tháng chắc sẽ cao như nữa, da thú thuộc mặt hàng thời vụ, qua mùa đông khó bán, còn nước sốt tiêu hao ít, mua chắc cũng mua nhanh như ."

 

Thu nhập của tiệm lẩu thì cả nhà đều nắm rõ, dù cũng khai trương sớm nhất, lúc từ Dao Châu tới kết toán một , nên hiểu sơ qua về thu nhập.

 

Tiệm đồ kho nhắm tới đối tượng khách hàng lớn và rộng, hơn nữa còn cung cấp cho t.ửu lầu kỹ viện, tương đương với bán lẻ cộng bán sỉ, thu nhập cũng là hợp tình hợp lý.

 

Mà đồ da theo con đường trung cao cấp, như Lãnh Vân là mặt hàng thời vụ, doanh tăng vọt trong ngắn hạn là điều bình thường, Ôn Noãn Noãn ngạc nhiên nhất vẫn là thu nhập của xưởng nước sốt!

 

 

Loading...