Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 307
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:52:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Oa, lúc đó bộ Sơn Thủy Gian chỉ trở thành một căn cứ điền viên tự cung tự cấp, mà thực phẩm nuôi trồng còn thể xuất ngoài kiếm tiền, chủng loại phong phú trù phú!”
Mặc dù Sơn Thủy Gian hiện tại nát hỗn loạn đến mức chỗ đặt chân, nhưng ảnh hưởng đến việc Ôn Noãn Noãn ảo tưởng về khung cảnh năm tới.
Đây chính là cái lợi của việc vạn sự qua tâm nhưng để dấu vết — tục xưng là tâm lớn, cũng gọi là vô tâm vô tính.
“Còn một kho nhỏ chất mấy chục bao tải bông, cần giống như mô hình gạch ngói, cho trang viên thuê để ít áo bông giày bông ạ?"
Lãnh Vân nghĩ đến bông đó, cảm thấy để ở đó thật sự lãng phí.
Để đó cũng là để , mà trang viên đang thiếu hụt xiêm y mùa đông trầm trọng, nhà họ thiếu bạc, nhưng năm tới thiếu việc, đưa bông cho trang viên để họ tự may thành xiêm y chống chọi qua mùa đông dài đằng đẵng.
Năm tới việc họ nợ tiền bạc, càng dốc hết sức việc để trả nợ mới .
Ôn Noãn Noãn gật đầu đồng ý:
“Được chứ, quyết định , ý kiến."
Trời đông giá rét đặc biệt là già, dễ chống chọi nổi, bông đưa thì cứ đưa thôi, đối với nhà họ chẳng hại gì, đối với trang viên lợi, việc thể .
Lãnh Tiêu bàn thư bằng gỗ mun đột nhiên ngẩng đầu, một đôi mắt phượng trong trẻo thâm trầm về phía Lãnh Vân, trầm giọng phân phó:
“Lựa chọn loại bông sạch, ít tạp chất, giữ mười bao tải."
Lãnh Vân ngơ ngác, mờ mịt đại ca nhà , đờ đẫn hỏi:
“Đệm và chăn chúng đắp đều là bông mới, mấy năm tới cũng cần , áo bông giày bông cũng là đồ mới, còn áo giáp da sói da thỏ nữa, giữ bông gì ạ?
Lại còn những mười bao tải nhiều như ."
Nhà họ căn bản cần dùng đến mà.
Đưa cho nhu cầu trang viên bao, còn thể kiếm bạc.
Ôn Noãn Noãn phản ứng , gương mặt nhỏ nhắn bỗng chốc đỏ bừng bừng, cái sắc đỏ đó lan từ khóe mắt chân mày đến tận sâu trong vành tai.
Lãnh Tiêu, , đang chuyên tâm sách chuẩn ứng thí ?
Sao còn họ chuyện, thì thôi , còn nghĩ đến chuyện mà nàng còn nghĩ tới...
Lãnh Thần dù cũng học đồ trong tiệm thu-ốc hơn nửa năm, kinh nghiệm thực tế cộng với kiến thức lý luận y thư, lập tức hiểu ngay, thu biểu cảm nhỏ, nghiêm giọng quở trách tiểu :
“Đại ca thế nào thì cứ thế !
Đừng hỏi đông hỏi tây."
Lãnh Vân càng thêm mờ mịt, quanh một vòng, lẽ nào khí nhà họ đổi ?
Ngay cả hỏi chuyện cũng hỏi nữa?
Trước đây như mà.
Nghiêng đầu tẩu t.ử vốn luôn cởi mở lúc mở miệng biện hộ cho , mới phát hiện gò má mềm mại của tẩu t.ử đỏ lên một cách bình thường, ây, biểu cảm cũng tự nhiên.
Lãnh Vân tuy vẫn hiểu nguyên nhân là gì, nhưng tâm trí nhạy bén lập tức nhận nhất định là chuyện khác thể , hơn nữa cũng thể giải thích rõ ràng cho , thế là còn vướng mắc nguyên do nữa, ngoan ngoãn đáp lời:
“Đệ ạ!
Nhất định sẽ chọn loại bông sạch nhất tạp chất để !"
Có thể khiến đại ca khi đang sách còn tốn tâm tư, ngoài chuyện của tẩu t.ử thì còn chuyện gì khác!
Đã là cho tẩu t.ử, tự nhiên chọn loại nhất!
Lãnh Tiêu dời tầm mắt khỏi tiểu , một nữa rơi cuốn sách trong tay.
Lãnh Thần thêm lời nào.
Ôn Noãn Noãn ngượng ngùng đến mức ngón chân đều co quắp , những chuyện riêng tư , Lãnh Tiêu chú ý đến và lo liệu nàng, nghĩ đến thôi thấy thật ngượng ngùng quá .
Không khí trong thư phòng nhất thời trầm lắng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-307.html.]
Tiếng chuông treo mái hiên đông sương phòng đột nhiên vang lên, phát âm thanh linh linh linh trong trẻo.
“Ơ?"
Ba Ôn Noãn Noãn đồng thời ngẩng đầu nghi hoặc.
“Đại về ?
Chắc là , dù sáng sớm hừng đông xuất phát, thì buổi chiều chắc chắn cũng kịp về ."
Từ Sơn Thủy Gian đến kinh thành quá xa, thể về bảy tám giờ tối là tồi .
Lãnh Vân dậy, giọng lanh lảnh :
“Đệ xem !"
Nói xong mặc thêm áo khoác, đội mũ tuyết, như một cơn gió nhẹ nhàng chạy về phía cổng lớn.
“Cũng thể là đến báo cáo tiến độ xây nhà."
Lãnh Thần suy đoán hợp lý.
Ôn Noãn Noãn nghĩ cũng , tường bao và đợt nhà thứ hai sắp xây xong , chọn ngày lắp cổng chính, cổng , cổng phụ cùng những hạng mục vụn vặt, là sẽ đến báo cáo một chút.
Hơn nữa, trang viên hẻo lánh của họ, quen đất thạo, cũng thể ngoài đến.
Ai sẽ đến nhỉ?
Chương 260 Khách quý từ xa tới
Ôn Noãn Noãn và Lãnh Thần ngược để tâm lắm, báo cáo đến thì nay đều do Lãnh Tiêu phụ trách xử lý, liên quan đến họ.
Lãnh Tiêu thu dọn sách vở, dậy.
Ba gian nhà gạch ngói trang viên vẫn bắt đầu xây, hiện tại bàn bạc công việc vẫn ở trong phòng đảo tọa của tứ hợp viện tiến thứ nhất.
Lãnh Tiêu đến mặt Ôn Noãn Noãn, bàn tay thon dài xoa xoa cái đầu nhỏ xù xì của Ôn Noãn Noãn, đó mới đến giá áo tự chế đơn giản khoác thêm y phục bên ngoài.
Ôn Noãn Noãn:
......
May mà cần ngoài gặp , tóc rối thì cứ rối .
Tháng ngày trong núi dài đằng đẵng.
Ở Sơn Thủy Gian, sẽ nỗi lo về nhan sắc, ở đây đừng là son phấn gì đó, ngay cả cách ăn mặc, phối hợp trang phục trang sức cũng !
Mỗi ở đây đều đang nỗ lực vì sự sinh tồn, mỗi ngày mở mắt là nghĩ xem để ăn no bụng, cũng như để mặc y phục giữ ấm trong mùa đông giá rét, lấy tâm trí quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt như tóc khác rối ?
Những ăn no mặc ấm, sống trong căn nhà sạch sẽ khang trang ấm áp như họ, hài lòng cực kỳ với cuộc sống hiện tại.
“Tẩu t.ử, đại ca, khách đến ạ."
Trong sân truyền đến lời nhắc nhở trong trẻo của Lãnh Vân.
Ôn Noãn Noãn rõ ràng sững sờ một chút, ngơ ngác Lãnh Thần và Lãnh Tiêu.
Lãnh Thần gương mặt nhỏ nhắn còn vương nét trẻ thơ cũng lộ vẻ ngẩn ngơ, đầy sự nghi hoặc.
Người ăn mặc chỉnh tề, khi lời nhắc nhở, xoay hình Ôn Noãn Noãn, dùng lòng bàn tay vén tóc mai cho nàng.
Ôn Noãn Noãn ngoan ngoãn để mặc Lãnh Tiêu chỉnh đốn mái tóc cho gọn gàng, sắp gặp ngoài , kiểu tóc thể loạn!
Sẽ là ai đây?
Tiểu đặc biệt gọi cả nàng, xem vị khách cũng quan hệ với nàng, ai chạy đến đây tìm họ chứ?
Sau khi ba thu dọn chỉnh tề, đến đại sảnh nhà chính, nhà chính đều địa long, sáng sớm đốt lên ấm áp vô cùng, Ôn Noãn Noãn lấy chén , lá và nước nóng bày sẵn từ sớm, chỉ đợi khách đến.