Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 296
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:52:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng vẫn còn mang nét trẻ con của Lãnh Vân từ phía Ôn Noãn Noãn truyền tới:
“Đợi nhà của mỗi hộ xây xong, trang viên xây dựng bước đầu quy mô , chúng sẽ triệu tập các hộ gia đình để cùng bàn bạc, chỉ cần ai việc kiếm tiền công, đảm bảo sẽ việc để !
Và chắc chắn sẽ tiền công, chia tiền công theo mức độ nặng nhẹ khó dễ của công việc."
Ôn Noãn Noãn đầu , ánh mắt đầu tiên rơi lên bóng dáng cao lớn, thanh lãnh và hiên ngang đó.
Giữa đám đông đang reo hò náo nhiệt, Ôn Noãn Noãn âm thầm xích gần bên cạnh Lãnh Tiêu, thấy hành động nhỏ của nàng, sự lạnh lùng trong đôi mắt dãn đôi chút, bàn tay lặng lẽ chờ đợi bàn tay mềm mại nhỏ nhắn đó nắm lấy.
Ôn Noãn Noãn thuận lợi nắm bàn tay to rộng, thon dài và khô ráo của Lãnh Tiêu, lòng thấy yên tâm, định thần một chút hỏi:
“Chẳng xem đào mương hở ?
Xem xong ?"
“Đội đào mương hở và hai đội nhỏ đào cống ngầm khác đạt ý kiến thống nhất , giờ chỉ còn đội nhỏ bên cạnh nàng thôi."
Lãnh Tiêu cúi đầu liếc bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, lúc rời mắt khóe môi khẽ nhếch lên.
Ôn Noãn Noãn ngơ ngác hỏi:
“Đạt ý kiến gì cơ?"
Chẳng chỉ là xem tiến độ thôi ?
“Đội đào mương hở còn hai ba ngày nữa là thành, phía cống ngầm nhân lực chậm nhất ba bốn ngày nữa cũng xong, định là khi đào xong mương rãnh sẽ chuyển sang đào móng tường vây.
Vốn dĩ là trả tiền công, nhưng đám trẻ nửa lớn nửa nhỏ nhất quyết đồng ý."
Đôi mắt về phía đám đông phía đang vây quanh tiểu để hỏi thăm sự việc, Lãnh Tiêu thấp giọng .
“Không lấy tiền công, là cung cấp đồ ăn nhỉ?
Mỗi buổi sáng và chiều một , mỗi mỗi một cái bánh bao bí đỏ và một cái bánh bao đường đỏ, bánh bao nhanh ch.óng tiện lợi, loại xốp mềm, chuyển sang loại chắc nịch để ăn cho chắc , cũng sẽ quá ."
Ôn Noãn Noãn xong dựa theo cuộc trò chuyện với các thành viên trong đội nhỏ mà khẽ đề xuất.
Đuôi lông mày Lãnh Tiêu khẽ nhếch lên một cách khó nhận .
Ôn Noãn Noãn nhạy bén nhận sự đổi hiếm thấy của vốn luôn biểu cảm gì, tò mò cực kỳ, nhỏ nhẹ hỏi:
“Sao thế ?"
“Không gì, cứ tưởng nàng sẽ chuẩn đồ ăn tương tự như khi chúng mới tới cho đám trẻ , dù trong kho và hầm ngầm vẫn còn khá nhiều thịt."
Ngay cả khi động đến đồ ăn trong bảo bối của Noãn Noãn, thì chỉ dùng đồ dự trữ của trang viên cũng đủ .
Chàng chỉ ngờ rằng, đồ ăn Noãn Noãn cho họ và cho khác chênh lệch lớn đến .
Chương 250 Còn xây thêm ba gian nhà gạch ngói
Ôn Noãn Noãn phụt một tiếng rộ lên, “Cái đó giống mà, lúc đó cùng chung sống, chính là nhà của , thứ ăn đương nhiên cũng giống như thứ ăn, và sẽ luôn như .
đám trẻ thì khác, nếu chuẩn các nguyên liệu như thịt kho tàu, móng giò om dầu gà non kho tàu, sườn sào chua ngọt, đúng là phong phú và ngon miệng, nhưng khi chúng ăn hết mười mấy hai mươi ngày việc , về ăn bánh bao ngô đen, cháo ngô ở nhà , liệu chúng còn cảm thấy ăn no là nữa , ngược thể sẽ thấy nghẹn họng, khó nuốt, thậm chí khi nào nảy sinh lòng oán hận đối với ông bà cha của chúng ?
Dù đây vẫn luôn ăn ngon, thỉnh thoảng ăn bát mì thấy mãn nguyện , bỗng nhiên phát hiện còn những tảng thịt lớn, móng giò, sườn mà còn thể ăn hàng ngày hàng bữa, giống như , đó chỉ là một đám trẻ nửa lớn nửa nhỏ, tâm tính trưởng thành, liệu chống sự chênh lệch quá lớn của cuộc sống ?
Khi trở về nhà ăn rau cám liệu chúng còn mãn nguyện chấp nhận như ?
Nếu thể cung cấp đồ ăn ngon mãi , thì thà đợi chúng lớn hơn một chút, tâm tính trưởng thành hơn một chút, ngoài thấy thế gian những giàu hơn cũng thấy những kiếp còn thê t.h.ả.m hơn , trong lòng hiểu rõ ăn ngon mặc thì tự giành lấy, như chẳng hơn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-296.html.]
Thà rằng chỉ loại bánh bao bí đỏ thuộc về ngũ cốc thô, thêm bánh bao đường đỏ nở hoa để bổ sung năng lượng, đối với chúng mà sẽ ngon và thực tế, nhưng tuyệt đối nảy sinh cảm giác chênh lệch quá lớn!
Cùng là bánh bao, cố gắng một chút là vẫn thể đuổi kịp, nhưng từ bánh bao đến những ngày bữa bữa đều gà vịt cá thịt, thì mấy ai ?
Trong đám trẻ thể vài là giỏi lắm , sự chênh lệch một trời một vực rơi ai cũng đều thấy khó chịu thất vọng, huống chi là một đám trẻ nửa lớn nửa nhỏ?
Lãnh Tiêu im lặng, hóa Noãn Noãn cho, mà là thể cho.
Từ giàu sang về nghèo khó thì thật gian nan, Noãn Noãn cân nhắc đúng.
cũng , thuộc về danh sách mà Noãn Noãn thể cho là .
Những thứ khác, kết quả vẫn là Noãn Noãn cho thì , bất kể là thể.
Thấy Lãnh Tiêu lên tiếng, Ôn Noãn Noãn ngẩng đầu , ừm, góc nghiêng thanh lãnh đúng là , điều một chút đổi biểu cảm d.a.o động cảm xúc nào, đương nhiên cũng suy nghĩ của .
Nàng từ bỏ việc suy đoán, trực tiếp hỏi:
“Chàng nghĩ ?
Đồ ăn như ?"
“Được, ."
Nụ trong đôi mắt trong veo của Ôn Noãn Noãn càng sâu hơn.
“Ta đang nghĩ còn thể bánh hành, bánh hoa cuộn vị cay, đổi khẩu vị, trong mì trắng trộn thêm một ít ngũ cốc thô, thức ăn từ ngũ cốc thô nhưng chế biến tinh tế thì vẫn ngon như thường, nhưng sẽ quá khác biệt, ít nhất thì mỗi hộ gia đình hiện nay cũng khả năng ăn ."
Ngay cả bây giờ thể bữa nào cũng ăn, nhưng thỉnh thoảng một bữa thì vẫn khả năng, vả chẳng bao lâu nữa những chăm chỉ sẽ thể ăn bất cứ lúc nào.
“Ta nhào bột."
Ôn Noãn Noãn buồn suy nghĩ mà theo bản năng từ chối luôn:
“Trong trang viên còn bao nhiêu việc, lúc nào cũng tìm hỏi , là để lớn !"
Đệ lớn lực điền, nhào bột là nhất.
“Vậy... nhóm lửa."
Ôn Noãn Noãn đồng ý, nhưng nếu bánh bao, việc nhào bột và nhóm lửa và lớn đều hết , nàng gì đây?
Cũng chẳng còn việc gì khác để nữa mà.
Giọng trầm khàn của Lãnh Tiêu mới chỉ mở đầu:
“Noãn Noãn, đây"
Ôn Noãn Noãn định từ chối:
“Được thôi!"
Mọi việc quyết định theo một cách vô cùng nhanh ch.óng!
Phía bên cuộc trò chuyện giữa Lãnh Vân và trong trang viên cũng kết thúc, Lãnh Vân nhảy chân sáo trở về bên cạnh chị .
Và nhờ sự hiệu của chủ gia, lòng càng thêm vững vàng, khi rời khỏi xe bò việc, ai nấy đều như sức lực dùng mãi hết .
Xe bò sự chỉ dẫn của đ-ánh xe, chậm rãi về phía những nhà đào xong móng, ở đó sẵn những việc đang đợi để dỡ hàng.