Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 272
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:50:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chậc chậc, chúng nên cảm niệm đại ân của Vương gia, còn gì mà thỏa mãn nữa chứ."
Ô lão đại lắc đầu, trong lòng tán thành, nhưng cũng ngậm miệng tranh luận với mấy nữa.
Chuyện đến nước đường cùng, họ sẽ đổi .
Ô lão đại gì, nhưng những khác căn bản buông tha cho cái b-ia ngắm sống , Ô lão ngũ đảo mắt một vòng, lời đầy ẩn ý:
“Đại ca hiểu rõ, ngày tháng vui vẻ hiện giờ của chúng là nhờ ai, cha thì lấy ngày tháng như bây giờ."
“Trang viên của Vương gia nhiều đếm xuể, đám quản sự khác mới là đồ ngốc, thông minh như cha chúng ."
“Cũng thể bọn họ thầm ngưỡng mộ ch-ết, nhưng cách nào mà!
Ai bảo bọn họ v-ú nuôi của Vương gia chứ?
Chỉ riêng điểm thôi thể so sánh với nhà chúng !"
Ô lão cha tự đắc và hài lòng, thong thả hút thu-ốc lào.
“Lão gia, lão gia xong !"
Một gã gia đinh mặt đầy thịt b-éo hổn hển chạy .
Thịt b-éo mặt rung rinh dữ dội theo động tác chạy.
“La hét cái gì!
Xui xẻo!"
Ô lão ngũ lớn tiếng quát tháo, xắn tay áo tùy ý hỏi:
“Cũng trời sập, dù trời sập thì vẫn còn cha ở đây, sợ cái gì!
Sau lưng chúng là Dao Vương phủ đó!
Nói năng cho hẳn hoi, , là chuyện gì."
“Bên ngoài, bên ngoài nhiều quan sai và một gia đình mấy trẻ tuổi tìm đến, là, là trang viên giờ thuộc về họ !
Bảo chúng thu dọn đồ đạc mau ch.óng rời !"
Chương 230 Đàm phán
Ôn Noãn Noãn vốn dĩ tưởng rằng ngôi làng nghèo đến mức thê t.h.ả.m, nên ai nấy mới mặt vàng da bọc xương, quần áo mỏng manh đầy miếng vá.
Cho đến khi thấy một gã đàn ông mặt đầy thịt b-éo, là gia đinh của Ô lão gia.
Ô lão gia?
Gia đinh?
Chẳng gọi là quản sự ?
Trên trang viên của Vương gia còn lão gia, hơn nữa còn gia đinh nữa.
Cả nhóm theo bước chân của gã gia đinh đó, tới cổng lớn của một ngôi nhà tứ hợp viện gạch xanh tráng lệ khí phái, phía là một vòng dân làng già trẻ lớn bé vây quanh, những ánh mắt sang kinh sợ chứa đựng sự kỳ vọng.
Kỳ vọng, nhưng dám ôm quá nhiều hy vọng.
Ôn Noãn Noãn luôn rằng, cách giàu nghèo ở cũng , nhưng nàng từng thấy một ngôi làng nào sự chênh lệch lớn đến thế !
Căn phòng chính, phòng tai, gian đông, gian tây xây bằng gạch xanh, cộng thêm một dãy nhà vày cửa thùy hoa ở giữa cổng lớn rộng rãi và cửa lật, phía còn thêm gian hậu, tạo thành một ngôi nhà tứ hợp viện ba tiến.
Khí phái, sạch sẽ, rộng rãi, sáng sủa.
Một bộ tứ hợp viện ba tiến xây bằng gạch xanh thế , dù đặt ở thì đó cũng là sự tồn tại như một ngôi biệt thự xa hoa!
Huống chi sự nền của những ngôi nhà tranh thấp bé xung quanh, càng hiện rõ vẻ hào hoa phú quý.
Cả nhóm đợi bao lâu, cánh cổng lớn rộng rãi của tứ hợp viện mở từ bên trong, đầu là một lão già g-ầy gò thấp bé, tay cầm tẩu thu-ốc lào, đôi mắt tam giác khuôn mặt khô héo đầy vẻ giận dữ.
Phía là một hàng những gã đàn ông b-éo vạm vỡ, nối đuôi .
Nhìn tướng mạo đoán chừng chắc là con trai và gia đinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-272.html.]
“Các vị quan gia cũng thèm ngóng xem, đây là trang viên của ai!
Là nơi ai dẫn tới là dẫn ?"
Ánh mắt dò xét của Ô lão cha quét qua cả nhóm, hừ một tiếng với giọng điệu mấy thiện cảm.
Ô lão ngũ lớn tiếng quát nạt:
“Các vị quan gia tìm niềm vui cũng tìm nhầm chỗ , trang viên của Dao Thân vương mà cũng dám đ-ánh ý đồ !"
Phương quan sai từng thấy kẻ kiêu ngạo, nhưng từng thấy một kẻ quản sự trang viên mà cũng kiêu ngạo như , còn tưởng đây là vị gia của phủ nào đó cơ đấy!
Lúc bật vì tức:
“Chúng cũng ăn no rỗi việc, rảnh rỗi gì mà chạy đến cái nơi xa xôi hẻo lánh để tìm niềm vui.
Các vị là quản sự của trang viên , chẳng lẽ nhận lời nhắn của Dao Vương ?
Tưởng rằng đường xá xa xôi nhiều bất tiện, nhưng Dao Vương trong thư tay dặn dò vô cùng rõ ràng, trang viên giờ thuộc về vợ chồng Lãnh công t.ử đây, những khác gây rối cản trở!"
Nói xong liền lấy thư tay của Lăng Dao , đường đường chính chính đưa qua.
Thư là địa khế, sợ họ giở trò phá hoại, chỉ cần địa khế còn đó là .
Phía bên bán tín bán nghi nhận lấy, Ô lão cha nheo mắt chữ thư, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Chỉ là một bức thư thôi mà chúng giao trang viên thì cũng nhẹ nhàng quá , ai mà bức thư là thật giả!"
Mười mấy nha dịch lời , trong lòng lập tức sáng tỏ như ban ngày, đây là thừa nhận, định giở trò ăn vạ đây mà.
Phương quan sai sầm mặt , lớn tiếng khiển trách:
“Sao, đến nét chữ của chủ t.ử nhà mà cũng nhận ?
Trên rành rành rõ ràng là bảo các về Dao châu, nếu thật sự là chúng lừa các , trang viên cũng chẳng chạy , cứ để Dao Vương gia dẫn phủ binh hộ vệ tới là !
Địa khế sáng nay bàn giao rõ ràng minh bạch, địa khế bản gốc chia hai bản, thư tay, còn con dấu giống hệt của Dao Vương, còn thể là giả ?
Vậy các xem ngoài Vương gia Vương phi , còn ai bản lĩnh lớn như !"
Ô lão cha cổng lớn rộng rãi ngang bướng, hung tợn :
“Chúng , để xem các bản lĩnh lớn đến mức nào!
Còn nếu thêm câu nào nữa, đừng trách chúng cầm hung khí khách khí , điều thì cút về nơi các đến !"
Thấy lý thông, mười mấy nha dịch cũng quá quen với cảnh tượng , dứt khoát rút bội đao !
Mười hai thanh bội đao sáng loáng rút , khí thế kiêu ngạo phía đối diện lập tức dập tắt nhiều.
Ô lão ngũ thấy tình hình , lập tức tươi hòa giải:
“Hiểu lầm, hiểu lầm thôi!
Bà nội vốn là v-ú nuôi của Dao Vương, nếu chúng thương thì ăn thế nào với Dao Vương đây?
Để chúng bàn bạc một chút!"
Phương quan sai gật đầu.
Một nhóm xì xào bàn tán bàn bạc nửa ngày, xem địa khế.
Lãnh Tiêu chọn một tờ địa khế đất hoang mấy quan trọng đưa qua, phía bên thấy ngay cả địa khế cũng đổi, chuyện thành định cục, tranh luận một hồi lâu, vẫn do Ô lão ngũ khéo léo mặt thương lượng:
“Các vị xem sắp Tết , liệu thể để chúng ở đến tháng chạp , còn chừng hàng hóa nữa, cũng mất mười lăm hai mươi mấy ngày mới thu dọn xong để vận chuyển về Dao châu ."
“Không phiền các vất vả , Vương gia Vương phi thu hoạch năm nay đều tặng hết cho chúng , các chỉ cần mang theo đồ dùng cá nhân của rời là ."
Lãnh Thiên vạm vỡ tiến lên một bước, dõng dạc .
Thân hình như một ngọn núi nhỏ mang cảm giác trấn áp vô cùng lớn.
Lãnh Vân rạng rỡ:
“ hảo tâm nhắc nhở các vị một câu, còn mấy ngày nữa là đến tháng mười một , lúc đó trời lạnh giá đường về Dao châu càng khó hơn, tranh thủ mấy ngày trời mà sớm , đến đó gặp Vương gia, chừng giao phó công việc gì khác cho các vị thì ."