Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 262

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:50:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khách chủ an, phiền Lăng Dao và Hoa Lưu Quang thời gian dài như , cũng quả thực đến lúc nên biệt ly !”

 

“Không , năm lúc trái cây chín rộ sẽ qua đây, dạy bọn họ một kiểu ăn mới.”

 

Chương 262 (Nguyên tác chương 222):

 

Lời dặn dò lo lắng khôn nguôi

 

Đôi mắt Hoa Lưu Quang sáng như tinh tú.

 

Ôn Noãn Noãn thở dài, chí tiến thủ mạnh mẽ và loại một lòng ườn như nàng thật sự giống .

 

Vừa thấy con đường kiếm tiền, lập tức tinh thần phấn chấn đôi mắt sáng rực, ngược là nàng, thuộc loại con lừa, áp lực mới nghĩ đến việc động đậy, hoặc là phía treo một củ cà rốt, thực sự thấy lợi ích bày mặt mới vùng vẫy nỗ lực một chút xíu.

 

Hoa Lưu Quang nắm tay Ôn Noãn Noãn, về phía nơi đỗ xe ngựa phía tây Vương phủ, lời trong lòng:

 

“Noãn Noãn, đây một phần là vì hạ nhân Dao Vương phủ quá nhiều, thả ngoài kỹ năng mưu sinh phần lớn đều rời Vương phủ, nuôi lãng phí vô ích;

 

Một phần nguyên nhân khác là một quan phu nhân chế nhạo, cảm thấy và A Dao lòng thối nát, lãng phí tiền bạc, may mà gặp các ngươi, bây giờ những chỉ sống sót , còn thể dựa lao động của kiếm bạc nuôi sống bản , thật lòng, bộ mặt từng chế nhạo mà giờ đây kinh ngạc hối hận của những quan phu nhân đó, còn sướng hơn cả việc kiếm bạc!

 

Trước là tranh một thở, hiện tại hạ nhân nghỉ ngơi trong phủ đều việc để , thực những khổ hơn họ nghèo hơn họ còn nhiều, nghĩ xem thể tuyển chọn những nơi nghèo khổ khác ở Dao Châu để lập xưởng gia vị hoặc kiểu ăn trái cây mới mà ngươi ?

 

Cũng nhất định chỉ cung cấp duy nhất cho các đại quan quý tộc ở Dao Châu, còn thể mở rộng hướng về các quận thành xung quanh Dao Châu, ngươi xem ?”

 

Sự suy đoán thành sự thật, Hoa Lưu Quang mở mang tư duy quả nhiên là nhân tài suy một ba khai thác tiến thủ!

 

Ôn Noãn Noãn thuộc loại tiểu phú tức an (giàu nhỏ là yên), hơn nữa việc ăn ở Dao Châu thể thành công, thật lòng bộ nhờ Hoa Lưu Quang và Lăng Dao, bỏ tiền bỏ sức bỏ , còn vô tư cống hiến Dao Vương phủ bối cảnh, mới khiến tiệm lẩu thuận thuận đương đương (suôn sẻ) tai nạn mà mở .

 

Những việc ăn khác kiếm tiền , thể kiếm bao nhiêu tiền còn , nhưng chỉ riêng tiệm lẩu đầu tiên, một tháng mấy nghìn lượng, nàng còn gì đủ nữa chứ?

 

Cho nên bất kể xuất phát từ phương diện nào, Ôn Noãn Noãn đều phản đối đề nghị mở rộng sản nghiệp, tạo phúc cho sinh kế bách tính Dao Châu của Hoa Lưu Quang, nàng thực sự cả:

 

“Được!

 

Người cứ trực tiếp quyết định .”

 

Hoa Lưu Quang càng thêm sảng khoái, cam đoan :

 

“Công thức và tư duy đều là ngươi cung cấp, phần mở rộng , cũng vẫn là và ngươi chia hai tám.”

 

Ôn Noãn Noãn há miệng chuẩn khước từ.

 

“Không khước từ!”

 

Hoa Lưu Quang nhanh chân trực tiếp chặn , cường ngạnh :

 

“Món ăn đều là ngươi nghĩ , ngươi ngon bán chạy, tình trạng như bây giờ!

 

Ngươi ở Dao Châu, ngay cả phương thức đối chiếu sổ sách cũng nghĩ xong :

 

Chúng ước định cứ cách một thời gian, ngươi phái qua kiểm toán hoặc sai gửi sổ sách qua cho ngươi xem, đồng thời cũng thuận tiện để ngươi tìm hiểu tình hình ăn , xem chỗ nào cần điều chỉnh .”

 

Hoa Lưu Quang xuất phát từ chân tâm, phương diện đều cân nhắc chu đáo cho nàng, cứ như sợ nàng chịu thiệt , trong lòng Ôn Noãn Noãn cảm thấy một luồng ấm áp, giống như uống r-ượu thanh mai, m-áu xông lên đầu, nóng xông lên hốc mắt, chút mờ mịt.

 

Hoa Lưu Quang thiếu bạc cũng quan tâm đến bạc, điều nàng quan tâm hơn là phát triển Dao Châu hơn, cố gắng hết sức để phần lớn , để những cần cù chịu khó việc để , bạc để kiếm, những điều Ôn Noãn Noãn đều .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-262.html.]

 

bọn họ thể vì Hoa Lưu Quang thiếu quan tâm đến bạc mà chiếm tiện nghi, đây chỉ là một tiệm lẩu, trong tình trạng thể mở kiếm tiền , Vương gia Vương phi hai kiên trì chia hai tám thì nhận thì nhận .

 

bây giờ khác, tiệm lẩu mỗi ngày hơn hai trăm lượng thu , năm cửa tiệm đồ kho bán lẻ cộng thêm cung cấp cho các t.ửu lâu khắp Dao Châu mỗi ngày thu hơn ba trăm lượng, mắt thấy một tiệm lẩu khác, xưởng da lông, xưởng gia vị lượt khai trương, còn là tiền nhỏ nữa , đương nhiên thể theo tỷ lệ hai tám, như thì đối với Hoa Lưu Quang Lăng Dao quá công bằng!

 

“Năm chúng thương lượng qua, đây là vì chỉ một tiệm lẩu, vả ăn thể sinh lời , cũng liền quá khách sáo khước từ.

 

đó ăn bùng nổ, mỗi ngày sinh lời tiểu cũng sẽ về thông báo cho bốn chúng , cộng thêm tiệm đồ kho kiếm bạc còn lợi hại hơn, cùng với vài thứ ăn khác, thể vẫn theo tỷ lệ hai tám?

 

Đã là hợp tác, đương nhiên chia năm năm!”

 

Ôn Noãn Noãn sự đồng thuận mà cả gia đình bọn họ đạt từ sớm.

 

Đôi mắt kiên nghị về phía Hoa Lưu Quang, cũng cường ngạnh :

 

“Không cho phép khước từ!”

 

Hoa Lưu Quang phụt một tiếng, rạng rỡ ch.ói lòa, “Ta và A Dao nhầm các ngươi!

 

Có điều t.ử ngốc, các ngươi cảm thấy những việc ăn kiếm bạc sợ và A Dao chịu thiệt, nếu ngươi gia sản của Dao Vương phủ thì sẽ nghĩ như !”

 

“Gia sản của Dao Vương phủ là của các , bạc những việc ăn kiếm cũng là thứ các xứng đáng nhận.”

 

Ôn Noãn Noãn nghiêm túc , để nàng đ-ánh tráo khái niệm.

 

Sự tán thưởng nơi đáy mắt Hoa Lưu Quang càng thêm nồng đậm, thấm thía khuyên nhủ:

 

“Các ngươi còn trẻ, gia để mỏng manh, chính là lúc cần dùng đến bạc, bạc ở cũng dễ việc.

 

Chúng thì khác, gia đại nghiệp đại nền tảng phong hậu, chia nhiều một chút ít một chút cũng ảnh hưởng gì .

 

Số bạc ở trong tay các ngươi tác dụng lớn hơn ở chỗ chúng !”

 

Ôn Noãn Noãn lay chuyển.

 

Hoa Lưu Quang bất lực, mắt thấy đến nơi đỗ xe ngựa phía tây Vương phủ, mà tròn trịa hớn hở phía Lăng Dao thì là ai?

 

Lăng Dao phát hiện hai một bước, hình tròn trịa hộc tốc chạy về phía Hoa Lưu Quang, hớn hở tranh công:

 

“Lưu Quang, nàng cuối cùng cũng tới , mau xem đồ đạc chuẩn cho t.ử bọn họ thế nào?

 

Cân nhắc chu đáo ?”

 

Ôn Noãn Noãn lúc mới phát hiện, xung quanh xe ngựa nhà nàng ngoài Lãnh Tiêu và ba em nhỏ cùng với Thang Đoàn đang bước những bước chân thanh nhã vòng quanh, còn chất một đống lớn đồ đạc!

 

Lớn thì chăn bông dày dặn bồng bềnh chiếm diện tích khá lớn, nhỏ thì lò sưởi tay, thứ gì cũng !

 

Còn một chiếc hộp gỗ chạm khắc tinh xảo, Ôn Noãn Noãn thấy xong cảm thấy chút quen thuộc.

 

Chẳng lẽ là đựng châu báu quý giá hoặc trang sức ?

 

Ngàn vạn đừng nha, nàng mới phương thức chia tiền mới định , Vương phi còn đồng ý , Vương gia mang tới một đống lớn thế !

 

Cái nhân tình còn ngày trả hết ?

 

 

Loading...