Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 252
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:50:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà tin vị Vương phi chưởng quản sự vụ Dao Châu hai mươi năm, khiến Dao Vương ch-ết mê ch-ết mệt ai khác ngoài thấu, tâm kế và thủ đoạn đấu với thất.”
“Ôi chao, bà tiếp xúc với Vương phi thời gian còn ngắn, vẫn hiểu rõ tính tình của nàng , nàng chẳng thèm mấy trò đó .
Trong đầu nàng chứa đựng sự vụ Dao Châu, chứa đựng lê dân bách tính, nghĩ là quản lý Dao Châu hơn, kiếm nhiều tiền bạc hơn để ứng phó với thiên tai và cung ứng lương thảo chiến mã cho binh sĩ biên quan."
Lý phu nhân trực tiếp lắc đầu bác bỏ.
“, đúng, Vương phi , ngày nào đó Dao Vương nếu thực sự hai lòng, nàng cũng tranh cãi khó coi, dù dựa danh tiếng của Hoa lão tướng quân, bỏ là dám bỏ, đến lúc đó hai hòa ly, sẽ mang danh tiếng cho nữ t.ử Hoa gia, nàng thì mang theo của hồi môn, tiền riêng tích cóp nhiều năm, nô bộc trung thành, Giang Nam, Lĩnh Nam... nơi nào mà ?
Đến lúc đó trời cao mặc chim bay biển rộng mặc cá nhảy, chẳng tiêu diêu hơn Dao Châu nhỏ bé ?"
“Nói cũng quá!"
“Đừng nghĩ nữa, nữ t.ử như Vương phi mấy ?
Bà thể bỏ ngày tháng nhàn hạ hưởng, suốt dọc đường xe ngựa xóc nảy mà vẫn thấy vui ?
Bà thể vứt bỏ tài sản trong phủ, tiền đồ của con cái, vinh hiển của nhà đẻ, để tự tại ngắm phong cảnh bên ngoài ?"
“Hừm, cái gì , tài sản trong phủ chẳng lẽ mang theo ?
Tiền đồ của con cái dựa cũng xong mà, còn vinh hiển của nhà đẻ, họ lẽ còn mong về chứ!
cứ theo Vương phi, ăn ngon mặc chơi vui, tiêu diêu tự tại!"
“Thôi , bà cứ thế thôi."
“Thân là nữ t.ử, cha em, phu quân, con cái, thứ gì cũng đặt bản , tiêu diêu tự tại khó lắm ."......
Tần Dung Dung chằm chằm những b.úp nhấp nhô trong chén, thẫn thờ xuất thần.
Nàng nàng thể.
, từ lúc nào, nàng dùng cách của để đo lường Lưu Quang ?
Rõ ràng là hai tính cách khác , một nhiệt liệt như lửa, một trầm tĩnh như nước, phẩm hạnh khác biệt thể trở thành chí giao hảo hữu, há chỉ là sự duy trì từ một phía?
Người mà năm bảy tuổi hiểu rõ, đến năm mười bảy tuổi đ-ánh mất .
Tên b-éo Lăng Dao đó ngay cả khi thực sự ý định nạp thì , chỉ là một đàn ông thôi, bỏ thì bỏ.
Đến lúc đó Lưu Quang thể sống theo những suy nghĩ hồi nhỏ của nàng .
Chuyện mà phu nhân quan viên nhỏ ở thành Dao Châu còn thể hiểu , nàng quên mất?
Là bạn nhiều năm, nàng dùng định nghĩa thế tục để nghĩ về Lưu Quang, nàng trở nên thế tục và tầm thường như từ bao giờ?
Nàng chỉ đ-ánh mất Lưu Quang, mà còn đ-ánh mất chính .
Sau khi mấy vị phu nhân nhiệt liệt thảo luận một hồi, thấy Tần Dung Dung tiếp lời, chỉ thẫn thờ xuất thần, nghĩ rằng nàng hứng thú, liền chuyển chủ đề.
“Nghe gia đinh phủ Ngô tri sự lên đường tới khu chăn nuôi phía bắc Dao Châu ?"
“Còn chẳng thấy Vương phi mở tiệm lẩu kiếm bạc, nên chia một chén canh !"
“Nhà họ vốn dùng thủ đoạn !
Trước đây mở tiệm cũng thế, họ cạnh tranh thì thôi, ký khế ước với nông ở vườn , thu mua giá cao, khiến mà thu!
Đành đóng cửa tiệm , cũng chẳng còn tâm trí gì nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-252.html.]
“Thu nhập một ngày của tiệm lẩu dễ tính toán , đây Vương phi vì để giải quyết khó khăn bán trâu bò cừu của khu chăn nuôi, năm nào cũng bỏ bạc mua về bán , các phủ trong thành Dao Châu nhà nào vốn liếng của trâu bò cừu?
Nghe phu quân tiệm lẩu bữa nào cũng đông nghịt, một chỗ cũng khó cầu, ông lấy danh nghĩa và Vương phi quan hệ mới đặt một chỗ , còn nhã tọa tầng hai, chỉ chỗ ở sảnh tầng một thôi!
Các bà xem, tiệm kiếm bạc như thế, thể đỏ mắt ?"
“Phu nhân nhà họ Ngô đó ăn cũng khắc nghiệt, hôm gặp ở yến tiệc, cái gì mà một trang viên trăm mẫu ruộng một năm cũng chỉ nộp lên ba nghìn lạng bạc thôi, tiệm lẩu một tháng chẳng lẽ hơn ba nghìn lạng?
Bà thà đổi mười cái trang viên lấy một cái tiệm lẩu, tiếc là trang viên cũng chỉ hai ba cái đó."
“Bà thế nào?"
“ thì đổi , trang viên một năm lẽ nào chỉ ba nghìn lạng bạc?
Đám gà vịt ngan ngỗng, lợn trâu bò cừu hươu hoẵng động tí là mấy chục mấy trăm con, các loại dầu, bột mì trắng, đậu, ngô hàng nghìn hàng vạn cân, là bạc ?
Đều là nhà quan trường cả, như ai bằng.
Chẳng qua là thấy tiệm lẩu kiếm bạc , cũng kiếm, sợ , chỉ thể nhà khổ sở thế nào, gian nan thế nào."
“Nghe tiệm lẩu của Vương phi mới khai trương năm ngày, nhà họ Ngô dọn dẹp xong cửa tiệm, mời thợ mộc đến việc ."
“Gia đinh hộ viện khu chăn nuôi, trang trí cửa tiệm gì lạ , chỉ lo nhà họ Ngô cái trò như lúc mở tiệm thôi."
“Chắc đến mức đó chứ?"
“Khó lắm, chuyện thành công nếm vị ngọt, thể lặp chiêu cũ?"
Ôn Noãn Noãn bước đại sảnh hậu viện thấy đoạn hội thoại , trong lòng thắt một cái.
Không hoảng, đừng loạn, vững vàng!
Tính toán ngày tháng, Lãnh Tiêu và đại chắc là xong việc , chừng đang đường trở về.
Lãnh Tiêu việc chu đáo, tâm tư kín kẽ, Ôn Noãn Noãn vẫn tin tưởng , cộng thêm đại vạm vỡ theo , khác dám dễ dàng ý đồ với hai .
Ôn Noãn Noãn nhanh ch.óng trấn tĩnh , định kéo Hoa Lưu Quang một góc bàn bạc một chút xem cần nghĩ cách đối phó để đề phòng .
Vừa đầu , phát hiện bên cạnh trống !
Làm gì còn bóng dáng ai nữa.
Nhìn kỹ , thấy Hoa Lưu Quang mắt nghiêng, thẳng về phía Tần Dung Dung đang ngẩn ngơ thẫn thờ trong sảnh.
Thôi xong, xem Vương phi cũng chỉ lo kiếm bạc, bạn thâm khuê còn quan trọng hơn cả kiếm bạc!
Hoa Lưu Quang bước nhanh tới , cúi đầu , dễ dàng thấy chén Quân Sơn Ngân Châm trong chén Hàn Giang Độc Điếu, mày nhíu , “Nàng thích uống loại vàng ?"
Đưa tay bưng lấy, đưa cho tỳ nữ đang hầu hạ bên cạnh, “Đi, đổi M-ông Đỉnh Cam Lộ tới."
Chương 214 Kết bạn
Đầu Nghiêm phu nhân càng đau hơn.
Mắt thấy hai suýt nữa cãi lúc nãy tụ một chỗ, Vương phi vì cớ gì còn đưa tay cướp lấy nước của Thẩm phu nhân.
Thế chẳng sẽ gây gổ dữ dội hơn ?
Nhất là Thẩm phu nhân từ lúc đến giờ, sắc mặt vẫn luôn ủ rũ, bao nhiêu phu nhân quan cùng trò chuyện, mà vẫn cứ ngẩn nước .