Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 249
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:50:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tại và cô thiết, cô là hiểu rõ nhất!”
Hoa Lưu Quang nhắc đến chuyện , càng thêm bực bội.
Những năm nay hai càng càng xa, thể trách nàng ?
Lẽ nào Tần Dung Dung ngay cả chuyện cũng đẩy lên nàng?
Những cái khác nàng thể nhịn, duy chỉ cái là thể nhịn!
Tần Dung Dung ngẩng đầu, đôi mắt mùa thu long lanh mặt lông mày như vẽ mắt mũi cao, cam lòng :
“ đương nhiên rõ ràng !
Lăng Dao tên b-éo đó điểm nào ?
Đáng để cô vì mà lao tâm khổ tứ quản lý cả một vùng Dao Châu rộng lớn?
Bây giờ ngay cả...”
Nghiêm phu nhân thấy tình hình , vội vàng cắt ngang:
“Sắp khai tiệc , là chủ nhà, ở đây quả thực , chuẩn mâm tiệc , hai vị ôn chuyện cũ xong thì đến ngay nhé, ha ha ha.”
Nội các Đại học sĩ Thẩm phu nhân và Dao Vương phi tranh phong gay gắt là vì Dao Vương gia, bà thể ở bên cạnh ?
Mau ch.óng chuồn lẹ mới đúng!
Đồng thời tay lén lút vẫy , dẫn theo nha tỳ nữ nhà rảo bước nhanh ch.óng rời .
Ôn Noãn Noãn buộc tham gia đó, tuy nàng thích chuyện bát quái, nhưng nàng xem chuyện bát quái của Hoa Lưu Quang nha.
Đặc biệt là loại chuyện hai chị em vì một nam nhân mà trở mặt !
Lăng Dao địa vị là cao, nhưng thực sự đáng để Hoa Lưu Quang hào sảng khí phái và Tần Dung Dung yếu đuối dịu dàng mặt tranh giành nha.
Hoa Lưu Quang tức giận nhưng phản bác thế nào!
Lăng Dao đúng là một tên b-éo!
Nàng cũng đúng là quản lý cả vùng Dao Châu!
Nhìn như Tần Dung Dung dường như cũng đúng?
Thôi , dù cãi cũng , tranh luận tiếp chừng Tần Dung Dung cho nàng xem, cũng bao nhiêu .
Nàng , một tay nắm lấy Ôn Noãn Noãn, sang sảng :
“Noãn Noãn, !”
Ôn Noãn Noãn vẻ mặt ngơ ngác.
Cứ thế mà ?
cũng , nàng cũng xem kịch chị em tương tranh.
Hơn nữa nàng cảm thấy Tần Dung Dung thể rơi lệ bất cứ lúc nào, nếu để khác hiểu lầm Hoa Lưu Quang bắt nạt Tần Dung Dung thì hỏng bét.
Chẳng trách bạch liên hoa rơi lệ nam nhân sẽ đau lòng nha, nàng dáng vẻ Tần Dung Dung yếu ớt như sắp ngã cũng thấy chút đau lòng.
Cũng may mà là Lăng Dao tên ngốc bạch ngọt đó nha, nếu đặt lên nam nhân khác, mà nỡ ?
Nữ t.ử xinh thế , cứ nghĩ thông mà cùng chị em nhắm trúng cùng một nam nhân chứ.
Hoa Lưu Quang tay khỏe gấp, kéo Ôn Noãn Noãn lảo đảo một cái, trâm trân châu đầu va chạm, phát tiếng động nhẹ dễ nhận thấy.
Đôi mắt như nước của Tần Dung Dung qua đó.
Hoa Lưu Quang thuận theo ánh mắt bà cũng thấy chiếc trâm trân châu đó.
Trân châu Nam Dương nổi tiếng là tròn trịa thuần khiết, hàng năm đều cống phẩm.
Mà chiếc trâm trân châu b.úi tóc của Noãn Noãn , vẫn là từ nhiều năm khi Thẩm đại nhân điều quan ở phương nam, dân làng chài tặng, Tần Dung Dung chọn bảy viên tròn trịa thuần khiết nhất thành chiếc trâm tặng nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-249.html.]
Nàng thực ít khi dùng trâm cài của nữ t.ử, đặc biệt là nhiều năm gần đây hai càng càng xa, trâm trân châu càng dùng tới, để tránh ngọc quý bám bụi, sáng nay tặng cho Noãn Noãn.
Chỉ là xui xẻo , bắt gặp!
Còn nhận nữa!
Hoa Lưu Quang nhất thời chút đuối lý, nhưng cục diện bây giờ cũng lúc thảo luận cái !
Không phân bua rõ ràng .
Tần Dung Dung lệ dâng đầy mắt, ngẩng đầu lên để nước mắt rơi xuống, giọng run rẩy:
“ tặng cô, cô cũng thể xoay tay tặng khác ?”
Ôn Noãn Noãn xong thể hiểu, đây, ngại quá mất.
dù ngại cũng giải thích nha, hơn nữa là nàng giải thích, lí nhí :
“Không tặng, chỉ là mượn đeo một chút thôi ạ.”
Hoa Lưu Quang cũng theo giải thích:
“Cô đừng giận, chỉ là chiếc trâm thế cứ để đó thật uổng phí thôi.”
Thần sắc Tần Dung Dung dịu , mặt hai nữa.
Chương 211 Từng một thời thiếu niên
Bầu khí đổi đột ngột.
Không lâu đây bên là ba đối một, Ôn Noãn Noãn cảm thấy thế nào cũng thể để mất khí thế, khác đè bẹp một bậc!
Mở đầu khá là , bên đến mức Tần Dung Dung thốt nên lời, những tiếp tục tranh luận mà còn xin .
Theo lý thì bọn họ thuộc về đại thắng, đáng lẽ là trạng thái oai phong lẫm liệt khải trở về.
Sao bây giờ Nghiêm phu nhân bỏ chạy trối ch-ết, nàng và Hoa Lưu Quang cũng giống như bỏ chạy trối ch-ết ?
Hơn nữa, dường như, giống với vở kịch hai phụ nữ tranh giành một đàn ông mà nàng từng xem?
Là nàng thấy ít hẹp, là suy nghĩ của Tần Dung Dung khác thường?
“Cô hiếm khi đến Dao Châu một chuyến, chắc hẳn là việc cần ?
Mau thôi, đừng để các quan phu nhân chờ lâu.”
Hoa Lưu Quang để lời kéo Ôn Noãn Noãn vội vàng rảo bước chạy .
Tần Dung Dung dõi theo bóng hình chạy trối ch-ết đó, trùng khớp với bóng hình trèo tường trong ký ức, trong mắt chứa lệ “phụt" một tiếng bật , nhưng nước mắt âm thầm rơi xuống.
Suốt dọc đường ai gì, bước chân Hoa Lưu Quang gấp lớn, Ôn Noãn Noãn hầu như chạy bộ mới theo kịp, thẳng đến ao trồng đầy ngó sen đó.
Nghiêm phủ khá lớn, ao sen trong vườn cũng lớn, đầy một ao lá sen khô héo, cộng thêm cỏ khô rễ lăng bên bờ, càng thêm vẻ hiu quạnh của mùa thu sâu.
Ôn Noãn Noãn đầy ao lá sen khô héo, hai mắt sáng rực, đáy ao bao nhiêu ngó sen chứ.
Nghiêm phủ gia đình quan , gia sản phong hậu, thiếu đồ ăn tự nhiên coi trọng những nguyên liệu , nếu đặt ở nhà dân trong thôn, sớm đào lên bán lấy tiền hoặc tự ăn cho no bụng .
So với việc ‘Lưu đắc tàn hà thính vũ thanh’, Ôn Noãn Noãn càng ăn bột ngó sen hơn.
Bột ngó sen pha thành dạng trong suốt, rắc thêm nho khô, táo mèo hạt, lạc giã nhỏ, trộn lên như , chua chua ngọt ngọt ngon bổ dưỡng.
Cũng trang viên ở ngoại ô kinh thành đó ao sen nhỉ?
Có thể trồng sen lấy ngó , sang năm chừng là thể ăn ...
Ôn Noãn Noãn định tìm Hoa Lưu Quang thảo luận một chút về bột ngó sen, thấy vốn dĩ luôn rạng rỡ舒 lãng rộng rãi lúc trống rỗng u sầu.
“Tỷ ạ?”
Hoa Lưu Quang đối diện với lá sen tàn lụi, hồi tưởng :
“Tần gia là văn quan, Hoa gia là võ quan, quan viên văn võ triều đình hầu như giao thiệp, càng đến việc tư giao khi bãi triều.
hai phủ Tần Hoa chỉ cách một bức tường, lúc nhỏ tính tình hoang dã, cũng từng với đó, những nữ t.ử thâm khuê khác thêu hoa gảy đàn hiền thục hơn thì cắt may đóng giày, còn thì đao thương côn bổng rời tay, trèo cây vượt tường thành vấn đề.”