Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:44:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ánh mắt Lãnh Tiêu thanh lãnh, chỉ thản nhiên lắc đầu một cái.”

 

Ôn Noãn Noãn chột cực kỳ, “Không nha, ở đó nồi nguyên liệu, thể thứ chứ?"

 

“A Diêu, đúng là chịu khổ , xem kìa đói đến mức nảy sinh ảo giác !"

 

Hoa Lưu Quang nghĩ đến khả năng , đau lòng thôi.

 

Lăng Diêu nghĩ cũng đúng, công nhận cách :

 

“Chắc là do kinh hãi đói, mơ thấy mùi thơm thôi!"

 

“Vâng, đúng!

 

Nhất định là như ."

 

Ôn Noãn Noãn chột dành cho sự tán thành kiên định.

 

“Noãn Noãn, loại cơm hấp ngon thật đấy!"

 

Lăng Diêu vùi đầu ăn một mạch, khi gần no mới rảnh miệng đ-ánh giá.

 

thực là ngon y như mùi thơm thấy trong mơ!

 

“Ta nghĩ Dao Châu chủ yếu ăn mì, cơm trắng ăn ít, cách thơm nồng đậm đà, chắc là dễ tiếp nhận hơn."

 

Quan trọng là thể bán giá!

 

Cơm trắng màn thầu trắng, đám thực khách ước chừng đến cũng chẳng thèm , một thùng gỗ nhỏ cơm hấp cháy sém thơm nồng lên bàn, đủ để khiến nếm thử một chút.

 

Buổi chiều quá nhiều món chính, cuối cùng ngoại trừ bánh bí đỏ ăn hết , còn đều ăn sạch sành sanh!

 

Ăn no uống đủ bốn thảo luận một hồi, Ôn Noãn Noãn và Lãnh Tiêu mới cáo biệt hai , về viện Mai Hương nơi cư ngụ.

 

Ánh trăng như nước, sáng trong vắt, một cơn gió lạnh thổi qua, chỉ thấy cái lạnh thấu xương thấu thịt.

 

Ôn Noãn Noãn theo bản năng rụt một cái, Lãnh Tiêu tiến lên một bước, thắt c.h.ặ.t áo choàng hai mặt lông sói nàng, mím mím đôi môi mỏng, khàn giọng thì thầm:

 

“Ta bế nàng về, ?"

 

Ôn Noãn Noãn đôi mắt tròn xoe đầy nước mở to hết cỡ, tin nổi hỏi:

 

“Chàng gì thế, đây là vương phủ, đường bao nhiêu hầu?

 

Viện Mai Hương còn ít hạ nhân hầu hạ nữa, truyền ngoài còn thể thống gì?"

 

Lãnh Tiêu khẽ ừ một tiếng, mắt phượng thâm u, chần chừ một chút hỏi:

 

“Vậy, đợi tới kinh thành, trong ngôi nhà ngoài, ?"

 

Khá lắm, Lãnh Tiêu hóa đang đợi nàng ở đây cơ đấy!

 

“Ta tự chân, tại bế ?"

 

Nàng cũng lười đến mức độ đó a.

 

Ánh mắt Lãnh Tiêu càng thêm thâm u, đáy mắt sóng ngầm cuộn trào, hầu kết chuyển động:

 

“Ta bế nàng."

 

Ôn Noãn Noãn kinh ngạc cái miệng nhỏ mở .

 

Ánh trăng sáng tỏ, khuôn mặt lãnh bạch của thiếu niên hiếm khi thấy một thoáng mất tự nhiên, vành tai ẩn ẩn ửng hồng.

 

Đôi mắt thâm trầm sâu hoắm , rơi đôi môi đào hé mở, tái cũng nỡ dời .

 

Thân hình thon dài cường tráng vốn hiên ngang như tùng bách, ánh trăng để dấu vết mà nghiêng về phía tiểu nhân nhi mắt.

 

Chương 202 Lãnh Tiêu quá t.h.ả.m

 

Dưới ánh trăng sáng trong, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Noãn Noãn mịn màng nhu hòa, đôi mắt dường như chứa đầy tinh quang, cái miệng nhỏ hé mở hồng hào mọng nước, cả qua mềm mại ngọt ngào.

 

Trông thật là ngon mắt.

 

Đáy mắt Lãnh Tiêu cuộn trào dứt, nghĩ đến một khung cảnh nào đó, c-ơ th-ể căng cứng, tim run lên một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-239.html.]

Đôi mắt phượng rũ xuống xuống càng thêm kề sát tiểu nhân nhi hằng đêm mong nhớ.

 

Viện chính phòng rộng rãi khí phái, năm gian thượng phòng đều chạm lương họa đống, hai bên hành lang gấp khúc trồng các loại cây hoa quý giá, mái hiên hành lang treo các loại chim ch.óc lông mượt như vẹt, sáo, họa mi.

 

Cách đó xa bên ngoài cửa chính phòng bên cạnh bậc thềm là các nha tì nữ đang đợi sai bảo, đằng xa hai bên thùy hoa môn là các ma ma đang cung kính khoanh tay hầu hạ.

 

Lãnh Tiêu hít một thật sâu, cực nhanh lùi hai bước, tầm mắt chuyển sang vầng trăng sáng trong trẻo bầu trời xa xăm, thu vẻ rực rỡ nóng bỏng trong mắt, dám để cho lòng tham nảy nở.

 

Ngay cả một nơi an lập mệnh cũng , cái gì cũng cho nàng , thể đòi hỏi chứ?

 

Lại tư cách gì để đòi hỏi.

 

Ôn Noãn Noãn nín thở tập trung tinh thần trong vô vọng.

 

Nhìn thiếu niên thanh lãnh chuyển tầm mắt, nàng nảy sinh sự nghi ngờ chắc chắn về bản .

 

Nàng khó coi đến thế ?

 

Không đúng nha, nàng soi gương đồng , cái gương mờ mịt chỉ thể lờ mờ thấy bóng , cũng thể thấy ngoại hình cực !

 

, nếu thì thể nguyên phối của Lãnh Tiêu .

 

Không ngoại hình, lẽ nào là cái tính cách chẳng chút hiền lương thục đức cũng chẳng phong tình gì của nàng?

 

E hèm, thể cứ hễ vấn đề gì là vội vàng phủ định bản .

 

Sự việc tồi tệ như nàng nghĩ .

 

Nói chừng là Lãnh Tiêu thì !

 

Trong nguyên tác miêu tả phương diện , cũng khả năng.

 

Chẳng trách Lãnh Tiêu luôn nàng với ánh mắt thâm trầm, nhưng bất kỳ hành động nào, vốn dĩ tưởng khắc chế thủ lễ, giờ cảm thấy Lãnh Tiêu quá t.h.ả.m .

 

Ôn Noãn Noãn càng nghĩ càng cảm thấy khả năng lớn.

 

Ánh mắt Lãnh Tiêu chuyển sang thương hại.

 

Thân là một nam chính đại tài, , đúng là lắm gian truân vất vả!

 

Đàn ông thường để ý phương diện nhỉ?

 

Ôn Noãn Noãn thầm nhắc nhở bản , mặt Lãnh Tiêu lời hành động nhất định đặc biệt chú ý, vạn vạn tổn thương trái tim yếu đuối của !

 

Sau khi nghĩ thông suốt, cũng còn rối rắm chuyện nữa, chuẩn để dấu vết mà an ủi Lãnh Tiêu một phen, khai thông một chút, thì thấy tiếng bước chân chạy tới từ xa đến gần.

 

“Tẩu t.ử, đại ca!"

 

Lãnh Vân ôm hộp gỗ t.ử đàn chạy từ xa tới, khi gọi xong thì thở hồng hộc, mặt ửng hồng tràn đầy niềm vui.

 

Ôn Noãn Noãn thu ý định khai thông cho Lãnh Tiêu, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng ngời nụ ngọt ngào:

 

“Tiểu Vân, tới đây?"

 

Cùng Lăng Diêu Hoa Lưu Quang chuyện một hồi lâu, trì hoãn thời gian nên về muộn, nhưng tiểu Vân bận rộn cả ngày lo tắm rửa nghỉ ngơi cho , chạy tới tìm bọn họ ?

 

“Quán lẩu bận xong , đào đãi và điếm tiểu nhị đang dọn dẹp thức ăn thừa đĩa trống, mang hộp tiền và sổ sách về .

 

Vừa tới viện Mai Hương, ma ma ở đó hai ở phòng chính vương phủ vẫn về, nên trực tiếp tới đây tìm hai ."

 

Lãnh Vân bình phục nhịp thở, sáp tới mặt hai , nhẹ nhàng giải thích ý định đến đây.

 

Lãnh Tiêu vốn đang mong chờ Noãn Noãn chuyện với , thấy tiểu ngắt lời, sắc mặt trầm xuống.

 

Đối mặt với tiểu , lạnh lùng :

 

“Về hãy ."

 

“.....

 

Vâng."

 

Nụ mặt Lãnh Vân cứng đờ, mẫn cảm nhận bầu khí đúng lắm!

 

đại ca thanh lãnh trầm tĩnh thần sắc như thường, vẫn bảo vệ bên cạnh tẩu t.ử như khi, bình thường mà.

 

 

Loading...