Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 233
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:44:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên chỉ cần hao hụt đặc biệt lớn, chút tâm tư riêng động chút tay chân cũng là bình thường, chỉ là thể quá đáng!"
Nước quá trong thì cá, quá xét nét thì học trò.
Đạo lý Ôn Noãn Noãn vẫn hiểu, đừng khác, ngay cả nàng cũng dám đảm bảo bản đối diện với một nồi đồ ngon mà ăn vụng một chút xíu nha.
Hoa Lưu Quang tự nhiên cũng hiểu đạo lý , nàng ngờ Ôn Noãn Noãn nhỏ tuổi như cũng hiểu!
Hận thể lập tức coi như tri kỷ!
Không màng đến việc về Vương phủ nữa, đôi mắt tỏa sáng trực tiếp hỏi:
“Noãn Noãn!
Cha gì ?
Muội thật cho , nhà ngoại là đại gia đình ?
Nếu thuật ngự hạ học như !"
Thuật ngự hạ là cái gì?
Ôn Noãn Noãn hiểu nha.
Đây chẳng là nhân tính bình thường nhất, nông cạn nhất ?
Là thì ai chẳng .
Không đúng, trọng điểm hiện tại cái , trọng điểm là Vương phi hỏi tình hình gia đình nàng!
A a a.......
Làm bây giờ bây giờ?
Trong lòng Ôn Noãn Noãn gào thét điên cuồng như chuột túi, mặt dám lộ nửa phần kinh hoảng, Vương phi hỏi là vấn đề bình thường nhất, nàng mà kinh hoàng thất thố thì khác nghi ngờ nàng thì nghi ngờ ai?
Chỉ là, cha nàng tên gì nhỉ?
Nhà ngoại nàng tình hình thế nào?
Quả nhiên lười biếng!
Vốn định đợi đến kinh thành mới hỏi Lãnh Tiêu những cái , sợ thời gian dài quá nhớ nổi, giờ thì , con nào mà tên cha chứ!
Cố gắng lục tìm ký ức trong não, nhưng đó là vài câu ngắn ngủi trong hàng triệu chữ nha, mấu chốt là danh tính cha họ Ôn ?
Có ?
Dù nàng cũng nhớ nổi mà!
Nguyên chủ chỉ là một pháo hôi để góp chữ, huống chi là cha của pháo hôi!
Lúc nàng sách nhớ cái , cũng mà nhớ nổi!
Trên trán lưng Ôn Noãn Noãn vì gấp gáp mà sắp vã mồ hôi lạnh , Hoa Lưu Quang đang ở bên cạnh với đôi mắt sáng như tinh tú chờ nàng trả lời, nàng lí nhí lắp bắp :
“Ôn gia, ở kinh thành......
Chắc cũng tính là đại gia đình nhỉ?"
Điều kiện Ôn gia thì nàng , nếu cũng thể cho của hồi môn năm trăm lượng!
Nguyên chủ chỉ bản trưởng thành , cha yêu chiều, xuất từ thư hương môn , thể là thắng ngay từ vạch xuất phát.
Mà gia phong Ôn gia cực , cha nhân phẩm đoan chính quý trọng, vì Lãnh gia sa sút mà hối hôn, còn cho của hồi môn năm trăm lượng, đủ để nàng sống sung túc ở nơi nhỏ bé như Đồng Thành!
Nếu Lãnh Tiêu lên kinh ứng thí, bạc cũng đủ lộ phí đường, thể cha họ Ôn cân nhắc cho nguyên chủ.
Trọng điểm hiện tại là, đôi cha họ Ôn nhân phẩm đoan chính quý trọng là thư hương môn tên gì họ gì thế nhỉ!?
“Kinh thành, kinh thành rành lắm!
Noãn Noãn mau , ở khu vực nào?
Cha nghề gì?
Nếu là đại gia đình, chừng từng gặp đấy?"
Hoa Lưu Quang càng thêm kích động!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-233.html.]
A Dao ngay từ cái đầu tiên thấy Lãnh Tiêu thấy quen mắt, cho rằng đó là duyên với Lãnh Tiêu, kết quả Noãn Noãn còn thấy thuận mắt hơn cái tảng băng .
Nàng thấy nàng và Noãn Noãn cũng nhân duyên, như , đây nàng từng gặp Noãn Noãn ?
Kinh thành tuy lớn, nhưng nếu là đại gia đình, gặp mặt ở buổi yến tiệc nào đó cũng là chuyện bình thường ?
Ôn Noãn Noãn chỉ biểu diễn một màn ch-ết ngay tại chỗ!
Trái tim đ-ập thình thịch sắp vọt ngoài !
Chương 197 Thiếu sư của Lăng Dao
Cái miệng của nàng nha, tại là đại gia đình?
Tìm một cái cớ để lấp l-iếm qua chuyện xong .
Giờ ai tới cho nàng một chút thế nào mới tròn trịa đây?
Nàng thể Ôn gia ở , Ôn gia gì?
Ngay cả khi cha họ Ôn xuất hiện trực tiếp mặt nàng, nàng cũng chẳng nhận nổi.
Thư hương môn , chắc là công việc liên quan đến chữ nghĩa, nhưng văn quan và đại nho đều thuộc về thư hương môn nha, điều đối với một hiện đại phân biệt nổi quan chức như nàng mà , chẳng là mạng !
“So với Vương phi thì tính là đại gia đình gì!
Tự nhiên sẽ từng gặp , ha ha."
Ôn Noãn Noãn cảm thấy lúc nàng chắc còn khó coi hơn cả !
Lãnh Tiêu ở ?
Mau tới cứu với.
Lúc dùng tới thì lúc nào cũng lượn lờ mắt, lúc dùng tới thì đến cả bóng dáng cũng thấy .
Xong , giờ ngoại trừ Lãnh Tiêu, thực sự nghĩ còn ai thể cứu nàng!
“Vương phi, thực thấy tiệm đồ kho"
“Ấy , bạc là kiếm hết , những phụ nữ nhàn rỗi ở nhà đó cũng thiếu một lúc một lát , hiện tại chỉ quan tâm đến Noãn Noãn thôi!"
Hoa Lưu Quang trực tiếp cắt đứt chủ đề, nàng giúp đỡ khác, quan tâm đến sinh kế của khác đó là vì trách nhiệm của nắm quyền Dao Châu, nhưng nàng cũng sở thích cá nhân chứ?
Bây giờ nàng chỉ quan tâm đến Noãn Noãn!
Vả chỉ cần Noãn Noãn còn ở đây, thì những đồ ăn thức uống kho nấu đó cũng chạy mất , gì mà vội.
Ôn Noãn Noãn cố gắng chuyển chủ đề nhưng thất bại đành cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ tuyệt vọng.
“Muội, Ôn, thực "
“Lưu Quang, Lưu Quang!"
Giọng hớn hở kèm theo tiếng bước chân dồn dập hướng về gian phòng nhỏ nơi hai đang ở truyền tới.
Thấy Lăng Dao mập mạp chạy đến mức trán lấm tấm mồ hôi mỏng, Hoa Lưu Quang tức giận mắng:
“Trời lạnh thế chạy nhanh thế gì?
Coi chừng mồ hôi tản cảm lạnh đấy!"
Tuy miệng lời trách móc, nhưng tay rút khăn tú , nhẹ nhàng tỉ mỉ lau mồ hôi mỏng trán Lăng Dao.
Lăng Dao vẫn là dáng vẻ hớn hở:
“Vì sớm gặp nàng mà!"
Ôn Noãn Noãn dám cảnh đó, lúc dời tầm mắt liền thấy thiếu niên dáng cao ráo thẳng tắp phía Lăng Dao mập mạp, khuôn mặt trầm mặc, đôi mắt phượng từ phía đỉnh đầu Lăng Dao xuyên qua, thẳng tắp về phía nàng.
Khác với Lăng Dao mập mạp đang há miệng thở dốc, Lãnh Tiêu cao ráo g-ầy gò vẫn giữ thở trầm , thanh lãnh đạm mạc vô cảm.
Ôn Noãn Noãn suýt chút nữa thì rơi nước mắt vì cảm động!
Trời tuyệt đường , ông trời quả nhiên đối xử với nàng tệ, gửi đến cho nàng một tia hy vọng sống.
Lãnh Tiêu tới !
Cuối cùng cũng tới .
Dù Hoa Lưu Quang hiện tại đang Lăng Dao quấn lấy, nhất thời để ý tới nàng, nhưng lát nữa Hoa Lưu Quang bỏ mặc Lăng Dao để hỏi nàng tiếp thì .